Pháo hôi gì đó lớn lên như này thì thật tốt rồi.
Ninh Thư cảm giác nữ nhân này không đơn giản, không biết vì điều gì lại có loại dự cảm không tốt.
Nữ tử tiến vào không gian thoáng đánh giá hoàn cảnh chung quanh một chút, sau đó nhìn về phía Ninh Thư hỏi: “Ngươi là người thay ta nghịch tập.”
Thanh âm mềm mại vô cùng, Ninh Thư nghe thấy âm thanh này, như mắc bệnh sốt rét, cô một người phụ nữ nghe được giọng nói này cũng có chút không cầm giữ nổi, huống chi là đàn ông.
Giọng nói này tràn ngập mị hoặc, trong mềm mại mang theo một sự hồn nhiên, quả thực là.
“Là ta.” Ninh Thư gật gật đầu nói.
Nghe thấy lời mà Ninh Thư nói, nữ tử vội vàng đi về phía Ninh Thư, Ninh Thư sững sờ nhìn nữ tử đi đến trước mặt mình, thân thể của cô ấy có hơi lắc lư, vòng eo lay động, vòng eo mảnh mai như vậy, Ninh Thư đều sợ cô cũng có thể vặn gãy.
Nữ tử vươn tay cầm tay Ninh Thư, kêu: “Tỷ tỷ, giúp ta.”
Ninh Thư quan sát gương mặt gần trong gang tấc, khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết khiến miệng Ninh Thư đều phát khô, hỏi: “Giúp ngươi như thế nào?”
“Cầu xin ngươi giúp đỡ ta, ta không muốn cứ luân hồi như vậy, ta thật sự không chịu nỗi nữa, ta tình nguyện một lần nữa chuyển thế làm người, nếu như tỷ tỷ có thể giúp ta nghịch tập, giúp cho ta thoát khỏi vận mệnh trọng sinh luân hồi, Yên La nguyện ý trả giá toàn bộ linh hồn lực, ta chỉ muốn đầu thai.”
Ninh Thư nghe thấy lời người tên Yên La này nói, trong lòng tức thì thoáng lộp bộp một phát, thiên hạ cũng sẽ không rớt bánh có nhân đấy, hỏi: “Ngươi nói rõ.”
“Ta gọi Mộc Yên La, là nữ nhi Thừa tướng một quốc.” Mộc Yên La nói.
Hoàn toàn chính là Bạch Phú Mỹ a.
“Tâm nguyện của ta chính là có thể thoát khỏi những nam nhân kia, ta thật sự chịu đủ những nam nhân kia rồi, ta trọng sinh ba lần, nhưng làm thế nào ta cũng không tránh khỏi những nam nhân đó, một lần ta trọng sinh liền muốn chạy trốn, kết quả vẫn rơi xuống trong tay nam nhân, lại một lần nữa trọng sinh, ta trực tiếp muốn thắt cổ tự tử, thế nhưng vẫn bị nam nhân cứu được, vẫn giống như lúc đầu vậy cùng những người nam nhân kia dây dưa ở bên nhau.”
Ba kiếp làm người, khó trách linh hồn lực cường đại như vậy.
Mộc Yên La dùng ánh mắt thanh tịnh tràn ngập chờ mong cùng hi vọng nhìn Ninh Thư, “Tỷ tỷ, ta muốn thoát khỏi vận mệnh như vậy, đương nhiên nếu như ngươi có thể giáo huấn những nam nhân kia thì càng tốt.”
Khóe miệng Ninh Thư co rút, hỏi: “Có bao nhiêu nam nhân dây dưa với cô.”
Ánh mắt của Mộc Yên La thực thanh tịnh, nói: “Vài cái thôi.”
Ninh Thư: …
Cho nên, đây rốt cuộc là nhiệm vụ gì a?
“2333, tôi không muốn nhận nhiệm vụ này.” Ninh Thư bay thẳng đến hệ thống nói.
“Không được, cô đã cự tuyệt nhiệm vụ trước, cô không thể lại từ chối nhiệm vụ này.” 2333 nói, “Bằng không thì Ninh Thư cô sẽ bị mạt sát đấy.”
Ninh Thư: …
Ninh Thư xoay đầu lại, khuôn mặt dữ tợn nhìn Mộc Yên La rồi nói: “Nhiệm vụ này, ta… Tiếp nhận.”
“Tỷ tỷ cảm ơn ngươi.” Trên mặt Mộc Yên La lộ ra vẻ tươi cười, càng thêm vẻ phong hoa mỹ diễm tuyệt đại vô song, cảm giác toàn bộ không gian đều được vẻ tươi cười của Mộc Yên La chiếu sáng.
Mẹ nó thật xinh đẹp.
Nghe thấy Ninh Thư nói tiếp nhận nhiệm vụ, Mộc Yên La rất cao hứng, trước khi đi còn hướng Ninh Thư nói: “Tỷ tỷ, ngươi là người tốt, những người khác đều không tiếp nhận nhiệm vụ của ta, nếu không thì nhiệm vụ đều thất bại, cảm ơn ngươi.”
Ninh Thư: trở về, nói cho rõ ràng.
Đợi đến lúc Mộc Yên La đi rồi, trong lòng Ninh Thư càng thêm cảm thấy không tốt lắm, hướng 2333 hỏi: “Đây là xảy ra chuyện gì?”
“Mộc Yên La là nữ chủ của một vị diện.” 2333 nói, “Chỉ là cô ấy trọng sinh hai lần, không muốn sống cuộc đời quá nặng, cho nên tìm nhiệm vụ giả nghịch tập.”
“Cô ấy là nữ chủ, tôi cái pháo hôi này nghịch tập cái con khỉ a.” Ninh Thư tức giận nói.