“Bà nội! Con không sao…. Cô ta chỉ vào đó làm thư ký cho anh ấy thôi mà! Đó là công việc… “
“Con ngốc thật hay ngốc làm bộ vậy” Bà nội gõ nhẹ đầu Lam Lam “Cô ta là người như thế nào, không lẽ con không thấy”.
Lam Lam nhìn bà nội chằm chằm, chắc bà cũng đọc được suy nghĩ của cô. Thái độ của bà dường như không thích Dương Tiểu Vy cho lắm
” Bà nội! Không phải,bà rất muốn anh ấy có con sao…. Bây giờ cô ta đã.. “
“Con nói cái gì? ” Bà nội lập tức cắt ngang lời cô.
“Phải… Bà rất muốn. Nhưng bà muốn con là người sinh con cho cháu trai của bà. Không phải rơi rớt từ bên ngoài”.
Lam Lam thở dài, rụt đầu xuống. Cô rất muốn khóc. Cô nhắm nghiền hai mắt, sống mũi cay cay, khẽ nói.
” Hai người họ cũng đã có con với nhau rồi, con chỉ là vợ trên danh nghĩa của anh ấy”.
Bà nội kéo cô ôm vào lòng vỗ về.
“Con cũng có thể sinh con cho Diệp Bằng mà! Bà không thể nào chấp nhận ai ngoài con làm cháu dâu của bà được đâu”.
Nước mắt Lam Lam đã âm thầm rơi xuống thấm nhẹ trên bàn tay già nua của bà nội. Bà liền quay qua lau đi những giọt nước trên khóe mắt của cô.
Lúc này đây, sự kiên cường và mạnh mẽ của Lam Lam đã được trút bỏ. Những ấm ức trong lòng mà sáng nay cô đã gánh chịu đã được bọc lộ ra bên ngoài.
“Con cứ khóc, ở đây có mỗi mình con và ta. Con hãy khóc hết ra đi”.
Lam Lam thật sự đã khóc, cô khóc rất dữ dội.
Sau một trận khóc rôm rã, cô không biết trong đầu cô đang suy nghĩ những gì liền lướt qua nhìn bà nội, rồi cất giọng nhẹ.
” Vào lúc này con không thể có thai với anh ấy được”.
Bà nội kinh ngạc, lập tức nhìn qua cô.
“Con nói vậy là sao? ” Đôi mày của bà nội chợt nhíu lại.
Dường như trong đôi mắt của Lam Lam, bà nhận thấy được cô đang che giấu cái gì đó. Bà nhanh chóng nắm bắt trọng điểm
“Con có chuyện giấu bà phải không?”
Bàn tay run rẩy, ánh mắt có phần chần chừ của Lam Lam liên tục nhìn bà nội.
“Bà muốn nghe sự thật về con không?”
“Nếu con muốn kể thì bà sẽ lắng nghe… ” Bà nội gật đầu.
Từ lần đầu biết Lam Lam, bà luôn có linh cảm cô gái này rất có gì kỳ lạ. Ánh mắt luôn làm cho người khác phải thương cảm,đau lòng khi thấy cô rơi lệ
“Con hãy kể hết mọi chuyện của con cho ta nghe đi”.Cho dù có xảy ra bao nhiêu chuyện bà vẫn muốn bảo vệ cho cô cháu dâu này.Thật sự bà rất thích cô.
Hôm nay cô đã quyết định trước sau gì mọi người cũng sẽ biết hết tất cả. Cô cũng không muốn bị anh uy hiếp hết lần này đến lần khác nữa. Vì có như thế cô có thể đứng ra dũng cảm đối mặt với mọi chuyện mà cô đã gây ra.
Lam Lam hít một hơi thật sâu. Rồi từ từ kể ra hết sự thật cho bà nội nghe. Vì bà nội là người mà cô tin tưởng nhất trong ngôi nhà này và cũng là người cô thương nhất. Cô không muốn giấu bà nữa.
Nhưng bỗng nhiên,Lam Lam chợt nhớ ra,hình như Lục Diệp Bằng có gắn camera trong phòng.Cô nghĩ nói những bí mật ở đây chắc chắn anh sẽ nghe thấy.Cô thì không muốn cho anh lại biết thêm quá nhiều về cô.
Cô nhìn qua bà nội,nhẹ nhàng nói.
“Chúng ta qua phòng của bà có được không?”
Bà nội không suy nghĩ liền nhanh chóng gật đầu dẫn cô về phòng của mình.
*******
Sau khi cuộc hẹn với khách hàng đã kết thúc, Lục Diệp Bằng vội vàng trở về công ty.
Khi anh vừa bước vào văn phòng, liền nới lỏng chiếc cà vạt ra, sự bực bội trong người cũng theo đó mà hiện ra.
Á Hiên luôn đi theo sau anh. Thấy Tổng Giám Đốc đang khó chịu, anh cũng không dám lên tiếng.
“Cô ấy về chưa”.Một lúc sau, Lục Diệp Bằng cất nhẹ tiếng nói lên hỏi.
Á Hiên ngẩn người ra giây lát.
” Dạ Tiểu Vy sao…? Cô ấy đã về từ sớm rồi! “
Lục Diệp Bằng lạnh lùng xoay người lại, cong con ngươi lên nhìn Á Hiên.
“Bây giờ tôi có nên thay thế chức vụ của anh luôn không? “
Câu nói của Tổng Giám Đốc làm cho Á Hiên chợt nhận ra, anh đã nói sai rồi. Người Tổng Giám Đốc quan tâm không phải người phụ nữ mới nhận chức kia mà chính là phu nhân của anh ấy.
Bây giờ trong công ty không ai là không nghi ngờ mối quan hệ của Tổng Giám Đốc và cô thư ký mới đến,thậm chí bọn họ còn đồn đoán cô ta chính là nhân tình của Tổng Giám Đốc,nên người làm trợ lý như anh cũng phải bán tính bán nghi.
Nhưng lúc này đây,sự nghi ngờ của mọi người đều đã tan biến,khi người ở trong lòng Tổng Giám Đốc trước giờ chỉ có một mình vợ của anh ấy.
“Tôi xin lỗi! Phu nhân đã về cách đây hai tiếng rồi…Thưa Giám Đốc!”
” Cô ấy có đến tìm tôi không? “
“Không… Thưa anh! “
“Cái gì? ” Lục Diệp Bằng chợt nhíu mày.
Lục Diệp Bằng lật đật lấy điện thoại ra,xem cô có điện thoại cho anh không? Nhưng anh không ngờ người con gái ấy không hề gọi cho anh dù chỉ là một cuộc.
Nét mặt Lục Diệp Bằng bắt đầu trở nên tức giận. Ánh mắt hiện lên tia sét muốn đ.â.m thủng người ở đối diện.
Cô không hề phản ứng gì khi anh đem Tiểu Vy về đây sao….Cô cũng không quan tâm chuyện anh đang giận cô sao?
Người con gái này thật lòng trong đầu đang suy nghĩ những gì? Cô thật sự muốn rời xa anh, để đến với người khác có đúng vậy không?
Hô hấp trở nên dồn dập. Ánh mắt anh di chuyển đến Á Hiên, hỏi rõ từng chữ.
“Chuyện tôi đi công tác đột xuất ngoài cậu ra và Chí Huy thì ai còn biết nữa”.
Á Hiên không suy nghĩ liền nhanh chóng trả lời
” Còn Phó Giám Đốc và vợ anh ấy biết nữa….. Còn… “
“Còn gì… Nói mau”.Lục Diệp Bằng nghiêm mặt.
” Họ còn muốn biết anh đang ở khách sạn nào. Chỉ nói có việc muốn nói. Nên… Tôi”Á Hiên có phần ấp úng, anh sợ Tổng Giám Đốc sẽ nổi giận.
Anh quên mất một điều, Tổng Giám Đốc và Phó Giám Đốc luôn đối đầu nhau, Lục Diệp Minh muốn biết khách sạn Tổng Giám Đốc đang ở chắc chắn có lý do.
Lúc này, ánh mắt Lục Diệp Bằng thoáng qua một chút mảnh ghép trong đầu. Anh nhớ lại tối hôm đó, rồi cất tiếng ra lệnh.
“Điều tra xem khách sạn tôi ở vào tối ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Cần thiết lấy luôn camera ở đó luôn cho tôi”
“Vâng tôi sẽ đi làm ngay! ” Á Hiên nói xong, anh lập tức ra ngoài.
Anh phải lấy công chuộc tội với Tổng Giám Đốc.
Mẹ nó! Sao ả ta có thể xuất hiện vào tối hôm đó,chắc chắn có người nói cho cô ta biết.
Lục Diệp Bằng nghiến răng thầm chửi.