Hai người bọn hắn địa vị ở gia tộc không cao. nếu cao cũng không tới mức ngàn dặm xa xôi chạy đi tìm Ngư tràng đoản kiếm kia. nếu vị cường giả Chí tôn kia thực sự ra tay giết hai người bọn hắn, chỉ sợ chẳng những lão tổ không có báo thù mà còn đưa tới một lượng lớn bảo vật tạ lễ.
Dù sao có người ngốc mới vì hai tiểu nhân vật râu ria như bọn hắn mà đi đắc tội với cường giả Tôn cấp đỉnh phong. Đừng nói là La gia, cho dù là hoàng thất Thần Phong đế quốc cũng không dám.
Tuy nhiên sợ sợ hãi trong lòng lại làm cho hai người La Thần, La Vũ tỉnh táo hơn không ít. Bất quá trong lòng bọn hắn vẫn còn có chút nghi kị, hai người bọn hắn không phải thực sự vận khí tốt như vậy đó chứ? Lần thứ nhất đắc tội với yêu sủng của đối phương, lần thứ hai lại đắc tội với đồ đệ của đối phương…
– Ngươi thực sự là đồ đệ của hắn… Không, là đồ đệ của vị tiền bối kia?
Do dự một chút, La Vũ quyết định vẫn nên xác nhận một chút cho thỏa đáng.
– Hừ, các ngươi cảm thấy ta lừa gạt các ngươi làm gì?
Nhiếp Vân không có trực tiếp trả lời, ngược lại hai tay đẩy về phía trước, chân khí nồng hậu, dày đặc lập tức tạo thành một đầu cự long bằng chân khí, xoay quanh, gầm rú, lực lượng cường đại cho dù so với Khí Tông sơ kỳ cũng không yếu hơn chút nào.
– Nhất định là vật. Nếu như không phải là cường giả Chí tôn tự mình chỉ đạo, người nào có thể dạy ra đồ đệ lợi hại như vậy chứ?
Nhìn thấy đầu cự long bằng Chân khí này, cảm nhạ lực lượng có thể giết chết hai người mình, hai người La Vũ, La Thần rốt cuộc cũng biết vừa rồi thiếu niên này quả thực đã hạ thủ lưu tình. Có thể bằng vào tuổi như vậy đã có thực lực như thế, không phải cường giả Chí tôn dạy dỗ thì ai có thể có được thủ đoạn như vậy chứ?
– Hừ, ta biết rõ các ngươi còn chưa tin. Như vậy ta sẽ để cho yêu sủng của sư phụ ra gặp các ngươi, nó bị tổn thương đã được sư phụ dùng đại thần thông chữa trị, chỉ có điều một khi nó đi ra có giết các ngươi hay không cũng không nhất định.
Nhiếp Vân thấy hiệu quả chấn nhiếp của mình đạt tới, hắn cười nhạt một tiếng rồi ném ra một quả bom khác.
– Nó giết chúng ta? Chỉ cần ngươi không động thủ, nó giế tchúng ta hay không cũng không nhọc tới ngươi… hao tâm tổn trí.
Hai người La Vũ nghe thấy thiếu niên này muốn gọi Hổ thú đi ra, nhịn không được thở dài một hơi, chỉ cần nó xuất hiện như vậy hai người bọn hắn có thể xác nhận đối phương không có nói láo. Khi đó cũng nên nhận sai.
Về phần nó có thể giết chết mình hay không, hắc hắc. Hai ngày trước nhìn thấy đầu hổ thú kia, tuy nhiên chỉ là Thành Cương cảnh, lại bị hai người bọn hắn đánh cho bị thương, cho dù dưỡng thương cho tốt, cũng không đủ gây sợ.
Cho dù hiện tại bản thân bị đánh rất thảm, nhưng mà đối phó với một đầu hổ thú Thành Cương cảnh sơ kỳ, như vậy vẫn không có bất kỳ vấn đề gì.
La Vũ, La Thần tự tin vô cùng.
– Không nhọc ta hao tâm tổn trí sao?
Nhiếp Vân nghe vậy trên mặt hiện lên vẻ cổ quái. Hắn chợt hiểu ra cái gì đó, khóe miệng nhếch lên, buông lực lượng trấn áp trên vai hai người, nói:
– Được, đây là lời các ngươi nói, đến lúc đó không nên cầu xin ta tha thứ.
– Sẽ không, chúng ta là đệ tử La gia, chỉ cúi đầu với cường giả mà thôi…
– Thực lực ngươi hơn chúng ta, chúng ta tán đồng. Về phần đầu yêu sủng này nha… Nó còn nhỏ tuổi, không phải là huynh đệ của chúng ta, đây là chuyện rất bình thường.
Thấy áp lực trên vai biến mất, hai người La Vũ thở dài, chậm rãi từ trên mặt đất bò dậy.
Rống.
Vừa đứng dậy chợt nghe thấy tiếng gầm rú bên ngoài đại điện, Tiểu hổ đã phóng tới.
– Quả nhiên là đầu hổ thú kia, xem ra hắn không có gạt chúng ta…