– Đây là buổi sáng bình thường của công chúa sao?
A Hoa như đã quen, nở nụ cười.
– Cứ từ từ, chưa xong đâu!
Nhã Tịnh lượn qua nhà Phúc thẩm, cùng các thẩm ngồi ngoài cửa nhà buôn chuyện từ xóm đông tới xóm tây, từ khu nam tới khu bắc! Tới trưa bị Hoàng hậu triệu về mắng vì không học nghi lễ trong cung! Chiều thi đấu với binh lính trên bàn cờ bạc, lại thu thêm túi bạc rồi lên đấu đài solo! Chiều tối bị mẫu hậu phạt chép nữ tắc, sau lại bị bắt học đàn một canh giờ. Sau khi học xong, nàng lại trốn tại một nơi nướng thịt ăn uống cùng nô tì và thái giám buôn chuyện bên ngoài.
Hôm sau, nàng lại bị nhốt tại hoàng cung. Dạ Nguyệt Tu Kiệt đang đi bên đường liền bị giữ lại, chỉ thấy một tên tiểu nhị cười cười đem hai vò rượu bước tới.
– Vị công tử, hẳn người muốn vào cung? Hôm nay không thấy công chúa ra ngoài, có lẽ người lại bị phạt rồi! Phiền công tử giúp ta đem vào cho công chúa nhé, đa tạ người!
Chỉ thấy tiểu nhị nhét hai vò rượu vào tay hắn xong lại chạy đi vẫy khách, nhìn vò rượu trên tay Dạ Nguyệt Tu Kiệt chậm rãi nở nụ cười.
Nhã Tịnh đứng trên tường thành, nhìn đoàn xe rời đi. Nàng lại nhìn xuống cung tên được bắn tới, bên trên chỉ vỏn vẹn hai chữ “Chờ ta” nàng có chút buồn cười. Chờ hắn? Nàng lấy danh phận gì chờ hắn đây? Hắn, lại càng không có quyền kêu nàng chờ! Đem tờ giấy thả vào hư không, tờ giấy nhanh chóng được cuốn đi. Nhìn Tư Đồ Kha Luân đang tới gần nàng mỉm cười.
– Khi nào huynh trở về?
Hắn bước tới, khoác cho nàng trường bào ấm áp rồi nhẹ nói.
– Ta tuần sau sẽ trở về.
– Ân, về hôn ước của chúng ta…
Không để nàng nói xong, Tư Đồ Kha Luân đã vội chặn lời.
– Ta hiểu, nàng chỉ muốn ở lại Khánh quốc, cũng hiểu tình hình các quốc bây giờ. Nhưng, ta vẫn hi vọng chuyện này kéo dài lâu một chút.
Nhìn hắn vẫn luôn mỉm cười ôn nhu như vậy, Nhã Tịnh bỗng chốc cảm thấy có lỗi.
– Xin lỗi huynh.
– Nàng không cần xin lỗi ta, là ta tự nguyện diễn một màn kịch này với nàng. Rượu ta đã ủ ấm, muội có thể từ từ uống. Ta nghe nói hôm nay Hoàng hậu sẽ đóng cửa tụng kinh!
Nhã Tịnh nghe xong liền gật đầu, sau đó nhẹ nắm lấy vạt áo Tư Đồ Kha Luân nói.
– Vậy chúng ta uống chung!
Rượu ấm vào mùa đông, đúng là làm con người ta thoải mái. Nhã Tịnh không nói, Tư Đồ Kha Luân cũng không nói. Cả hai lẳng lặng, cùng nhau ngồi bên hồ thưởng rượu đánh cờ thời gian cứ ngỡ trôi thật lâu. Cho tới khi Dạ Nguyệt Tu Kiệt lại đem rượu tới, hắn nhìn nàng cùng tên kia đẹp đôi như vậy đáy mắt ganh tị cùng bất lực cũng chẳng thể làm gì hơn.
Phía bên kia, nhóm Diễm An cũng đã tới được biên giới Khánh quốc, sớm hơn một ngày so với dự đoán! Có lẽ do tiểu bảo trong lòng thầm mong mẫu thân nữa. Đi cả ngày không mệt, thậm chí càng gần tới nơi nhóc con ấy lại càng hứng trí hơn.
– Ta nghe nói, Đại đương gia bây giờ đã trở thành Công chúa rồi. Giờ người gọi chúng ta tới, chắc không phải muốn cho giải tán Vô tình sơn trang đấy chứ?
Diễm An tay hẩy hẩy củ khoai nóng trong bếp than, nhìn Ý Hiên đang mải mê chỉnh sửa lớp mặt nạ.
– Đó là công sức của muội ấy, muội ấy sẽ không dễ dàng từ bỏ con đường làm đạo tặc đâu!
– Huynh nói xem, nhân gian có câu “bần cùng sinh đạo tặc!” huynh có thấy nữ nhân nào không hề bần cùng mà cũng suốt ngày một chí muốn trở thành đạo tặc như tiểu thư không?
Ý Hiên nghe vậy, đầu khẽ lắc biểu trưng cho sự bất lực. Nhớ tới ngày đó khi nghe nàng kể lại việc bản thân ngã vực, thì ra sống chết không buông y phục là vì trong y phục có ngân phiếu nàng vá lên. Không sai, chính vì vậy dù người ngoài nhìn qua là nàng tay trắng ngã vực nhưng thật ra khối ngân phiếu kia đủ để người bình thường sống tới cuối đời rồi! Nhưng nàng nào nghe, một hai đòi trở thành đạo tặc mới chịu.
– Nếu người có thể bình thường như bao cô nương khác, bây giờ chúng ta cũng chẳng được như vậy!
Vô tình sơn trang, tuy bề ngoài là đạo tặc. Nhưng chỉ khi nào có tin báo mới xuống núi đi cướp. Bình thường sẽ trở về làm nông, xây dựng cuộc sống bình thường. Giúp đỡ những lão lớn tuổi, nuôi dạy cô nhi! Nhưng, họ đều làm âm thầm nên chẳng ai hay biết. Mọi người đều vô cùng biết ơn nàng, vì vậy Vô tình sơn trang mới càng ngày càng phát triển mạnh mẽ.
– Hai người nói xem, mẫu thân con sẽ không ủ mưu gì chứ? Bỗng dưng lôi cả con tới, tuy con rất muốn được gặp mẫu thân nhưng con cũng ngửi thấy mùi âm mưu!
– Thôi nào tiểu Bảo, không nên nghi ngờ mẫu thân con như vậy! Con phải tin vào mẫu thân của mình chứ?
Tiểu Bảo nghe xong, trong lòng đã an ổn không ít. Nhưng nghĩ tới mẫu thân, từng trận nghi hoặc lại vang lên.
Bên kia, A Vệ quỳ xuống trước Lang Minh Triết báo cáo lại tình hình. Lang Minh Triết vuốt ve thanh đao, ánh mắt dần trở nên băng lãnh. Không lâu sau, một đoạn cung tên được bay tới. Bên ngoài bỗng chốc hỗn loạn.
– Người đâu, có thích khách! Mau bảo vệ Hoàng Thượng!