“Liêu Hiên đã làm xong điêu bản, hôm qua chính thức bắt đầu in sách, mặc dù còn có chút tỳ vết cũng như về cách sử dụng tài liệu, nhưng vẫn có thể sử dụng. Ngày hôm qua Thánh thượng nhìn thấy, mặt rồng hớn hở nói phải ghi công cho ngươi”.
Tiêu Bố Y lúc này mới nhớ mình rốt cuộc đã có chút cống hiến vì sự phát triển mai sau, Lão Tất phát minh ra hoạt tựấn loát (máy in), còn mình thì đem điêu bản ấn loát phát minh ra trước, cũng chỉ là muốn đi trước một bước mà thôi. Cho dù muốn phát minh ra hoạt tựấn xoát cũng không vội vàng, trước tiên phải xem hiệu quả của điêu bản ấn loát rồi mới nói.
“Ta chẳng qua chỉ là muốn đưa ra phương pháp cho nhàn hạ một chút,” Tiêu Bố Y khiêm nhường nói: “Nếu Ngu huynh không cương quyết, đại tượng chú tâm, ta nghĩ điêu bản ấn loát này cũng không có được ứng dụng nhanh đến như vậy”.
Ngu Thế Nam lắc đầu nói: “Tiêu huynh, lời ấy sai rồi, ngươi cũng biết từ ngàn năm nay, chỉ là thiếu cái phương pháp nhàn hạ của ngươi. Ngươi nhàn hạ một lần, người đọc sách về sau lại được ngàn vạn chỗ tốt. Thế Nam chắng qua chỉ mất công nhấc tay mà thôi”.
Tiêu Bố Y đối với Ngu Thế Nam không khỏi phát sinh hảo cảm, cảm giác được vô luận thời đại nào, người như Ngu Thế Nam chuyên tâm vì hậu nhân mà suy nghĩ luôn là tài phú của quốc gia: “Thế Nam huynh, lời ấy sai rồi, ý niệm trong đầu mỗi người đều có, nhưng không phải ai cũng làm được. Người khác có lẽ vì công danh, lợi lộc,chỉ có Thế Nam huynh vì văn nhân thiên hạ, loại tâm cảnh này ta tự thẹn không bằng”.
Tiêu Bố Y nói đích thẳng thắn thành khẩn, Ngu Thế Nam nhìn Tiêu Bố Y một lúc lâu, nhẹ giọng nói: “Tiêu huynh. Thế Nam gặp được ngươi, quả thật là chuyện may mắn trong cuộc đời. Chỉ mong ngươi giữ mạng cho tốt, đừng bị tiểu nhân làm hại”.
Hai người tính tình tương tích, đều khâm phục tính cách của nhau .Bỗng nhiên một người cười ha hả nói: “Bí Thư Lang, Giáo Thư Lang, sáng sớm ra các người đã luận văn à”?
Tiêu Bố Y cùng Ngu Thế Nam xoay người lại, phát hiện Liễu Cố Ngôn đã đứng ở phía sau, cười tủm tỉm nhìn hai người ,tràn đầy vẻ tán thưởng. Đại Tuỳ ba tỉnh, sáu bộ, Bí Thư Tỉnh xem như bên ngoài, ngược lại Nội Thị Tỉnh vì có thểở bên Thánh Thượng, địa vị so với Bí Thư Tỉnh dường như muốn cao hơn. Liễu Cố Ngôn tuy là đứng đầu Bí Thư Tỉnh, quan bậc không kém, nói địa vị thật sự thì không thua kém các tỉnh khác, nhưng hắn cũng là văn nhân, cùng mọi người không chút làm cao, cả Bí Thư Tỉnh xem như là nghèo khó nhưng cũng là chỗ ít có tranh đấu nhất.
Ngu Thế Nam cùng Tiêu Bố Y vội thi lễ, nhưng Liễu Cố Ngôn phất tay chặn lại, hào sảng vỗ vai hai người: “Bí Thư Lang, Giáo Thư Lang, các người làm điêu bản ấn loát thực không tệ, Thánh thượng ấn tượng nhất là cấu tạo kỳ xảo, công năng rất lớn. Bởi vì điêu bản ấn loát thành công, ta cũng được phong thưởng, cũng là nhờ công lao của các ngươi”.
Tiêu Bố Y hai người đều nói không dám, nhờ có sự lãnh đạo anh minh, quyết sách đúng đắn của Liễu Cố Ngôn mới có thành tích hôm nay. Mặc dù Liễu Cố Ngôn trong khoảng thời gian này chỉ xuất hiện bất quá ba lần, nhưng cả hai người đều hiểu làm người cũng không nên tranh công, không quên làm tốt công tác tạo sự đoàn kết tại Bí Thư Tỉnh. Liễu Cố Ngôn mừng rỡ, cảm thấy hai người này có thể dạy dỗ, chỉ tiếc là mình không có con gái gả cho, như vậy quan hệ có thể càng thêm gần gũi.
Ba người đang vui vẻ, hòa khí thì thánh chỉ đến, Liễu Cố Ngôn, Tiêu Bố Y và Ngu Thế Nam cùng tiếp thánh chỉ. Nguyên nhân là Thánh thượng thấy điêu bản quả là thiên cổ kỳ quan, từ xưa chưa hề có, thật đáng mừng nên cho triệu Tiêu Bố Y, Ngu Thế Nam vào Hiển Nhân cung cùng thưởng tuyết.
Liễu Cố Ngôn có chút thất vọng, nghĩ thầm chính hắn là một Bí Thư Giám chẳng lẽ lại không bằng một Bí Thư Lang, nhưng nghĩ lại thì Ngu Thế Nam chững chạc bác học, Tiêu Bố Y lại là người có trí tuệ rất cao. Cả hai người chính là thủ hạ của mình, nếu là làm cho Thánh thượng hài long, như thế mình chỉ cần ngồi hưởng thành tựu, như thế có gì là không tốt? Nên Liễu Cố Ngôn hào phóng dặn dò Tiêu Bố Y một vài quy củ trong cung, Ngu Thế Nam trầm ổn, đa tài, từng được Thánh thượng nhiều lần triệu kiến nên không có gì ngại, chỉ sợ Tiêu Bố Y không biết quy củ, lại ảnh hưởng đến Bí Thư Giám hắn thì thực sự không ổn.
Hiển Nhân cung không phải ở trong phạm vi Đông Đô mà lại ở phía Tây Nam, nam tiếp Phụ Giản, bắc có Lạc Thủy. Tiêu Bố Y cũng chỉ biết nhưng chưa có thấy qua, hắn từ cửa bắc tiến vào, trên đường nhìn thấy Hiển Nhân cung huy hoàng bao la hùng vĩ nhưng cũng không rảnh để mà ngắm kỹ. Mặc dù sớm có chuẩn bị tâm lý nhưng là Tiêu Bố Y khi ra Đông Đô, sau khi nhìn thấy Hiển Nhân cung cũng là kinh hãi. Hắn cho tới bây giờ thật không nghĩ đến tùy tiện một cái hành cung của Dương Quảng lại cực kỳ to lớn như vậy. Phương viên hơn mười dặm liên miên không dứt đều là phạm vi của Hiển Nhân cung!
Không cần phải nói tới kỳ hoa dị thạch, tuy là đang mùa đông nhưng Hiển Nhân cung vẫn bừng bừng sinh cơ.
Nhìn thấy Tiêu Bố Y đang kinh ngạc, Ngu Thế Nam thấp giọng nói: “Tiêu huynh, đến Hiển Nhân cung gặp Thánh thượng nói chuyện cần hết sức thận trọng, ngàn vạn lần đừng sơ thất”.
Tiêu Bố Y cười nói: “Đa tạ Ngu huynh chỉ điểm”.
Ngu thế Nam thở dài một hơi: “Thật ra Tiêu huynh tự biết phải như thế nào, ta nghĩ Thế Nam đã làm điều thừa rồi”.
Hai người đi theo Thông sự Xá nhân cùng thị vệ vào Hiển Nhân cung, Tiêu Bố Y biết vào cung phiền toái, sớm đã đem mọi thứ cất đi, bảo kiếm tự nhiên không thể mang theo. Đi qua hàng binh sĩ canh gác, Hiển Nhân cung mới chân chính hiện ra trước mặt mấy người Tiêu Bố Y.
Tiêu Bố Y lần đầu tiên nhìn thấy bên trong Hiển Nhân cung cảm giác đều tiên là lớn, thứ hai là hoa lệ, chỉ cảm thấy xa xỉ phô trương đến cực điểm. Nhưng khi nhìn kỹ nhiều lần, lại cảm thấy phi thường cổ quái.
Hôm nay là trời đông giá rét, vạn vật khô trắng, nhưng trong Hiển Nhân cung lại tràn đầy hồng hoa lục thảo, tứ quý trường xuân. Tiêu Bố Y khó có thể điều này, khi nhìn kỹ mới biết được, thì ra hoa đều làm từ vải, không khỏi ngạc nhiên.
Nhìn thấy Tiêu Bố Y kinh ngạc, Ngu Thế Nam cười khổ nói: “Mấy cái này đều là các cung nhân bởi vì để cho Thánh Thượng vui, nên mới làm ra. Đều nói Tiên đế tại vị, Nhân Thọ cung Tây Kinh phong cảnh kiều diễm, hoa lệ đường hoàng. Nhưng Nhân Thọ cung so với nơi này mà nói, còn muốn kém hơn rất nhiều”.
Tiêu Bố Y hồi lâu mới nói: “Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt, vinh quang đích vinh quang, khả liên đích khả liên (Cửa son rượu thịt để ôi, có thằng chết lả xương phơi ngoài đường, vinh quang thì có vinh quang, đáng thương thì vẫn một bài đáng thương)”.
Ngu Thế Nam ánh mắt sáng ngời, thì thào lẩm bẩm câu thơ của Tiêu Bố Y, hồi lâu mới nói: “Tiêu huynh quả là đại tài, thơ từ có cảnh giới cao khó được. Thế Nam bội phục, bất quá hai câu sau không khỏi quá trần trụi, không thể so sánh với hai câu đầu”.
Tiêu Bố Y cười khổ, cũng không thẻ nói đây là thơ của lão Đỗ (Đỗ Phủ), hai câu sau mới chân chính là đại tài này, cao thấp trong đó đã bị Ngu Thế Nam nhìn ra.
Hai người đi theo cung nhân, dọc theo đường đi các cung như sao trên trời, đình đài vô cùng vô tận, kỳ hoa dị thảo, quái thạch gia mộc, cái gì cần có đều có, thỉnh thoảng lại có chút dị thú nho nhỏ băng qua, hình thể quái dị, rất sinh động trên tuyết.
Hai người sau khi tiến vào Hiển Nhân cung, đi theo cung nhân mấy dặm, Tiêu Bố Y hoảng sợ Hiển Nhân cung quá lớn, chỉ nghĩ mấy tứ này nếu không làm, Tùy Dương đế lấy tiền của này cho dân, vậy thánh danh còn không phải lan xa bốn biển? Xem ra tính cách quyết định vận mệnh cũng không giả, Tùy Dương đế tuy vào lúc gió lửa nổi lên bốn phương, còn không lo dân chúng chết sống, giang sơn rơi vào tay Lý Uyên cũng là chuyện không thể tránh được.
Lại qua mấy cái hoa viên, phía trước dần dần nhiều người hẳn lên, cung nữ cung nhân ba bước một người, năm bước một nhóm, đang cầm phất trần, như ý… Tuy là trời đông, vẫn đứng đâu ra đó, nhìn thấy hai người đến gần, trong ánh mắt nhiều ít có chứa tò mò. Bí Thư Lang các nàng cũng gặp qua vài lần, nhưng người trẻ tuổi khí độ bất phàm bên cạnh hắn là ai?
Phía trước dần dần truyền đến tiếng đàn, tranh tranh cổ ý, ẩn chứa khí chất khẳng khái trào dâng, Tiêu Bố Y trong lòng chợt động, cảm thấy tiếng đàn bất phàm, mơ hồ quen quen hình như hắn đã nghe qua một lần, là do Mộng Điệp đàn, Cao Sĩ Thanh nói Mộng Điệp đến Đông Đô, không lẽ chính là do nàng đàn?
Nghĩ đến Mộng Điệp cầm vũ song tuyệt, Tiêu Bố Y có chút bất đắc dĩ, loại háo sắc như Dương Quảng thì làm sao mà buông tha nàng ta, quá nửa là đã sớm thu vào cung rồi.
Hắn đối với Mộng Điệp thương tiếc hơn là yêu thích, trong lòng không thoải mái, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Trên đời này có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, cho dù là võ công cái thế như Cầu Nhiêm Khách thì sao, còn không phải vẫn là cô đơn, hắn chỉ là một Giáo Thư Lang nho nhỏ thì có năng lực làm được cái gì?
Tiến vào đình viện phía trước, dưới ánh sáng trắng mờ mịt, một người mặc long bào, đầu đội Thông Thiên quan, đang ngồi trên một cái ghế tạc thành từ một khối bach ngọc, quay lưng về phía hai người. Một người ao trắng như tuyết, mặt che mạng, ngón tay tung bay, bên cạnh có mấy vũ nữ vừa ca vừa múa, trong tuyết rất là xinh đẹp.
Người đầu đội Thông Thiên quan đương nhiên là Dương Quảng, nữ nhân ngồi bên cạnh hắn, thần thái đoan trang, quần áo hoa quý, cũng đang quay lưng về phía này, nàng từ trong tay tỳ nữ lấy rượu nóng, vì đội Thông Thiên quan che kín nên không thấy rõ được dung nhan như thế nào. Chỉ là nhất cử nhất động của nàng đều tràn ngập phong tư thành thục, làm cho người ta chỉ thấy bóng dáng là cảm thấy cô gái này tuyệt đối không kém.
Tiêu Bố Y ánh mắt đảo qua, phát hiện có người giương mắt nhìn mình, nhận ra là Vũ Văn Hóa Cập, thầm ngạcnhiên.
Vũ nữ nhẹ nhàng như tuyết, một người khuôn mặt xinh đẹp khẽ ngâm: “Túc túc thu phong khởi, du du hành vạn lý. Vạn lý hà sở hành, hoành mạc trúc trường thành…”
Tiếng đàn cùng lời thơ quấn quít uyển chuyển, trong lúc nhất thời tràn ngập hiệp cốt nhu tình, làm cho người ta cảm thấy thoải mái bay bổng.
Cung nhân đi vào, nhìn thấy đang ca múa để Thánh Thượng thưởng thức, cũng không dám đi tới nữa, ra hiệu hai người đứng đợi. Tiêu Bố Y cảm thấy bài thơ cũng không kém, có chút hào tráng, Ngu Thế Nam đã thấp giọng nói: “Tiêu huynh, đây là bài thơ Thánh Thượng năm đó tây tuần Trương Dịch làm, không biết ngươi có biết không?”
Tiêu Bố Y lắc đầu, “Không biết, bất quá đa tạ Thế Nam huynh nhắc nhở”.
Ngu Thế Nam nhẹ giọng nói: “Thánh Thượng thật ra tài học cũng không cạn” Hắn chỉ nói một câu, cũng không nói gì nữa, Tiêu Bố Y nghe ca nữ xướng đến Sơn xuyên hỗ xuất một, nguyên dã cùng siêu hốt. Chàng kim chỉ hành trận, minh cổ hưng sĩ tốt, không khỏi thầm than, Dương Quảng này làm thơ khí thế cũng mênh mông, chí hướng cao xa. Chỉ vài câu này, bản thân tuy không thiện thơ từ, nghe cũng tâm động thần diêu, nhiệt huyết trào dâng, chỉ cảm thấy như lâm chiến trận, đại quân trùng sát.
Trong chốc lát, ca nữ đã ngâm tới Trọc khí tĩnh thiên sơn, thần quang chiếu cao khuyết. Thích binh nhưng chấn lữ, yếu hoang sự vạn cử. Ẩm chí cáo ngôn toàn, công quy thanh miếu tiền. Lời ngâm đã hết, dư âm chưa tuyệt, cả hoa viên đầu tiên là im lặng, sau đó tiếng ủng hộ phập phồng không dứt. Vũ Văn Hóa Cập cao giọng nói: “Thơ Thánh Thượng làm đại khai đại hợp, thu phát tự nhiên, khúc điều ca xướng tuy tốt, cũng chưa thể hiện hết được ý cảnh của Thánh Thượng”.
Tiêu Bố Y vốn cảm thấy thơ này không tệ, nghe được Vũ Văn Hóa Cập nịnh nọt, chỉ cảm thấy buồn nôn, Dương Quảng cũng cười nói: “Vũ Văn ái khanh nói rất đúng, thưởng rượu một ly”.
Vũ Văn Hóa Cập tiếp nhận ly rượu do cung nhân đưa lên, quỳ xuống uống, uống xong lại thở dài, “Ca hay đàn hay rượu lại rất ngon, Thánh Thượng thưởng rượu đúng là hay lại càng thêm hay. Chỉ là thơ khó có thể dùng từ ngữ để hình dung, chỉ có thể nói, tuyệt diệu, tuyệt diệu”.
Hắn tuy cố gắng nịnh nọt, bất đắc dĩ không có chuẩn bị trước, đi vào đây cũng không nghĩ đến Thánh Thượng lại chơi kiểu cũ, bảo Mộng Điệp lấy thơ cũ mà soạn đàn, muốn vỗ mông ngựa, lại không đủ ý.
Cung nhân nhìn thấy đã ngâm xong, dời bước tiến lên, hướng tới Dương Quảng tấu thỉnh Bí Thư Lang cùng Giáo Thư Lang đã tới, Dương Quảng tuyên hai người vào, câu đầu tiên là hỏi, “Giáo Thư Lang, ngươi nói thơ này làm thế nào?”
Tiêu Bố Y nghiêm trang thi lễ nói: “Hồi Thánh Thượng, nếu theo ý vi thần, đó là thử thi chích ứng thiên thượng hữu, nhân gian năng đắc kỷ hồi văn (đại ý thơ này chỉ có ở trên trời, nhân gian chỉ có thể thấy được vài lần)”.
Dương Quảng ngẩn ra, lẩm bẩm đọc câu thử thi chích ứng thiên thượng hữu, nhân gian năng đắc kỷ hồi văn này mấy lần, chỉ cảm thấy cú vỗ mông ngựa này so với Vũ Văn Hóa Cập cao minh hơn rất nhiều, quả thực chu đáo đến tận cùng. Hắn là Thiên Tử, vâng mệnh trời, Tiêu Bố Y nói mình thơ của mình nhân gian hiêm khi nghe thấy được, như là của trời, thực sự là thích hợp, nghĩ vậy Dương Quảng khẽ cười nói: “Giáo Thư Lang nói đúng ý trẫm, đưa rượu đến đây, thưởng một ly”.
Ngu Thế Nam vì Tiêu Bố Y mà toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ ngươi thực không biết chết sống, trước mặt Thánh Thượng còn dám hí lộng văn thơ, nếu Thánh Thượng mà không thưởng thức, ngươi chỉ bằng vào hai câu này chẳng phải là hiềm nghi nguyền rủa Thánh Thượng quy thiên sao, Vũ Văn Hóa Cập làm sao mà buông tha sơ hở này?
Vũ Văn Hóa Cập đích xác nghĩ như vậy, chỉ là chậm một bước, Dương Quảng nói Tiêu Bố Y đã nói ra được tâm ý của hắn, cho dù hắn thành tâm hãm hại, hiện tại cũng không dám xé ra ý nghĩa khác.
Cung nhân bên cạnh quỳ dâng rượu lên, Tiêu Bố Y thi lễ tạ ơn rồi một hơi uống cạn. Tuy mới vừa rồi vỗ mông ngựa, nhưng hắn dù sao cũng không thể làm cái loại hành động vô sỉ quỳ xuống mà uống rượu như Vũ Văn Hóa Cập, ánh mắt đảo qua, mới phát hiện nơi phát ra rượu ngon. Nguyên rượu được lấy ra từ trong một cái vòi, rượu cứ lấy ra cuồn cuộn không dứt, Tiêu Bố Y trong lòng kỳ quái, nhưng nghĩ lại cũng đã hiểu được, dưới đất hiển nhiên đã sớm đào hầm rượu, rượu chứa ở trong đó để cho Dương Quảng tùy ý sử dụng. Bằng không trời đông giá rét, cũng không thể cứ đem theo lò lửa theo sau Dương Quảng mà làm nóng rượu, vậy không phải là đại sát phong cảnh sao? Nghĩ vậy, Tiêu Bố Y lại nghĩ đến Hiển Nhân cung phạm vi mười mấy dặm, loại thiết kế này hiển nhiên không thể thiếu, tuy không phải là ao rượu rừng thịt, nhưng cũng cách không xa.
Hắn sau khi uống rượu muốn lui ra, đột nhiên nghe được tiếng chó sủa, đang thấy kỳ quái nhưng không dám nhìn chung quanh, lại nhìn thấy hai cái bóng một vàng một trắng chạy tới, hướng về phía Dương Quảng mà sủa. Vốn tưởng rằng Dương Quảng sẽ giận dữ, không nghĩ đến Dương Quảng lại cười nói, “Hoàng hậu, Tiểu Bạch Tiểu Hoàng nàng nuôi sao lại đến đây?”
Cô gái ở bên cạnh khẽ cười nói: “Thánh Thượng, chúng nó nói vậy cũng nghe được những câu thơ tuyệt diệu của người, mà chạy tới đây ủng hộ”.
Tiêu Bố Y ánh mắt nhẹ chuyển, xẹt qua trên mặt nữ nhân kia, không dám nhìn lâu, nhưng chỉ nhìn trong khoảnh khắc đã cảm thấy như bị điện giật, trong lòng chỉ nghĩ, trên đời này sao lại có người đẹp đến như thế?
Trong đầu hắn chỉ có một ấn tượng, cảm thấy như tuyệt đại sơn thủy ở trước mắt vậy, lại trang nghiêm đoan trang, làm cho người ta không dám khinh nhờn, Hoàng hậu, chẳng lẽ mỹ nữ tuyệt sắc trước mắt chính là Tiêu Hoàng hậu?
Dương Quảng lại mỉm cười, “Chúng nó chắc là đói rồi”.
“Sao lại thế được” Tiêu Hoàng hậu giọng điệu vốn bình thản, lúc này lại có chút hơi lo lắng, “Cung nhân sẽ không sơ ý thế đâu, Thánh Thượng chớ suy nghĩ nhiều. Tiểu Hoàng, Tiểu Bạch, đứng sang một bên chơi đi”.
Thanh âm của nàng uyển chuyển, ẩn chứa tình thương của người mẹ, hai con chó nhỏ sủa nhẹ lên hai tiếng, có chút không tình nguyện nhưng vẫn rời khỏi Tiêu Hoàng hậu, chạy đến hoa viên mà chơi. Đây là do Tiêu Hoàng hậu nuôi dưỡng, không cần nói là chó, cho dù là sư tử cũng nghe lời.
Mới vừa rồi tuyết rơi chậm, khi mọi người ứng đối lại rơi nhanh hơn, phía sau Dương Quảng cùng Tiêu Hoàng hậu đều có cung nhân cầm lọng, không là tuyết, mà gió cũng khó thổi tới. Chỉ là người bên ngoài lại khác, Tiêu Bố Y cùng đám người Vũ Văn Hóa Cập nghênh tuyết mà đứng, không thể cử động, một lát đã biến thành người tuyết.
Tiêu Bố Y muốn lui ra, Dương Quảng nói: “Giáo Thư Lang, ta nghe nói ngươi văn thơ tốt lắm?” Tiêu Bố Y nhìn thấy Vũ Văn Hóa Cập có vẻ đắc ý, trong lòng phát lạnh, hiểu được hồng nhật bạch vân là do từ miệng Vũ Văn Hóa Cập rơi vào trong tai Dương Quảng, “Hồi Thánh Thượng, thần chỉ là người thô lỗ, nào có văn thơ gì” Dương Quảng thản nhiên nói: “Nghe nói ngươi lúc trước tại tửu lâu làm một bài thơ, nói cái gì nhất thượng nhất thượng hựu nhất thượng, nhất thượng thượng đáo đính lâu thượng. Cử đầu hồng nhật bạch vân đê, tứ hải ngũ hồ giai nhất vọng. Bốn câu này nghe ra cũng không kém, rất có khí thế”.
“Khải bẩm Thánh Thượng, thần cảm thấy thơ này rất có ý phản” Vũ Văn Hóa Cập rốt cuộc đợi được cơ hội, không ngừng tiến lên nói.
Dương Quảng nhướng mày, “Nói thế là sao?”
Vũ Văn Hóa Cập hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị, chậm rãi nói, “Khải bẩm Thánh Thượng, nhất thượng nhất thượng hựu nhất thượng này rất khó lường, không biết Giáo Thư Lang muốn lên tới đâu, muốn tới mức nào? Đỉnh lâu thần chỉ sợ hắn chỉ vào phía trên miếu đường, hắn nói cái gì cử đầu hồng nhật bạch vân để, Thánh Thượng là Thiên Tử, vai mang nhật nguyệt, lưng đeo tinh tú, hắn nói hồng nhật bạch vân đê, thì phải là nói hắn còn trên cả Thiên Tử, đó là tam địa đáng chém. Tứ hải ngũ hồ giai nhất vọng câu này cũng ngụ ý phản tâm trong đó, mưu toan làm cho ranh giới Đại Tùy nhúng chàm, Tiêu Bố Y đại nghịch bất đạo, làm phản thơ này, thỉnh Thánh Thượng minh xét nghiêm trị, để phòng tiểu nhân làm phản, nếu buông tha, Đại Tùy ra không phải rối loạn sao?”
Tiêu Bố Y thầm nghĩ Vũ Văn Hóa Cập cực độc, một bài thơ có thể giải thích nhiều hàm nghĩa như vậy, coi như là đạo tài, đại đại tài, Dương Quảng không nói, Tiêu Bố Y cũng không dám phản biện, chỉ im lặng, tâm tư xoay chuyển.
Dương Quảng không hỏi Tiêu Bố Y, chỉ hỏi Ngu Thế Nam: “Bí Thư Lang, ý của ngươi như thếnào?”
Ngu Thế Nam tiến lên thi một lễ nói: “Hạ thần có cách nhìn khác với Thiếu Khanh”.
Vũ Văn Hóa Cập hung hăng trừng mắt nhìn Ngu Thế Nam, Ngu Thế Nam lại làm như hông thấy. Ngu Thế Nam quan vị so với Vũ Văn Hóa Cập thì thấp hơn, nhưng đại ca hắn Ngu Thế Cơ cũng hồng nhân của triều đình, cho dù Vũ Văn Thuật cũng phải né, Vũ Văn Hóa Cập tự nhiên đối với Ngu Thế Nam cũng phải né.
“Ồ?” Dương Quảng lại cau mày, “Bí Thư Lang có cách nhìn gì?”
“Theo hạ thần thấy, nhất thượng nhất thượng hựu nhất thượng này thô bỉ không chịu nổi, thật sự không chút thanh nhã” Ngu Thế Nam cung thanh nói: “Ngay cả một đứa bé ba tuổi cũng có thể làm được, không thấy được có thâm ý gì, nếu là thơ từ thượng lâu nói là mưu phản, thần chỉ sợ người đời sau cũng không ai dám đi lên lầu nữa”.
Tiêu Bố Y trầm mặc không nói, trong lòng cũng cảm kích sự giúp đỡ của Ngu Thế Nam, Vũ Văn Hóa Cập sắc mặt tái xanh nói: “Vậy hai câu sau, ta lại cảm thấy rất có ý phản!”
Ngu Thế Nam cười nói: “Thế Nam lúc trước vừa lúc ở đó, may mắn nghe được Giáo Thư Lang ngâm, ta nghĩ Thiếu Khanh lúc trước quá nửa là không ở đó, cho nên không có nghe rõ. Giáo Thư Lang nói là cử đầu hồng nhật, bạch vân đê, chứ không phải là cử đầu hồng nhật bạch vân đê”.
Vũ Văn Hóa Cập tức muốn phát hỏa, “Vậy thì có gì khác nhau?”
“Cho dù hồng nhật là chỉ Thánh Thượng, vậy cử đầu hồng nhật cũng chỉ có ý cung kính,” Ngu Thế Nam giải thích: “Ta nghĩ ở đây nói, cử đầu hồng nhật cao cao tại thượng, hạ thần chúng ta chỉ như mây trắng ở dưới ánh mặt trời, mặt trời cao, mây trắng thấp, quả thật là thơ từ khiêm tốn”.
Dương Quảng khóe miệng lộ ra nụ cười, lẩm bẩm nói: “Cử đầu hồng nhật, bạch vân đê? Cũng không tệ”.
“Vậy câu cuối cùng thì sao?” Vũ Văn Hóa Cập cả giận nói.
“Một khi câu thứ ba đã giải thích, vậy câu thứ tư hiển nhiên không khó lý giải,” Ngu Thế Nam nói: “Thánh Thượng là mặt trời hào quang vạn đạo, chúng ta là mây trắng ở dưới, đây là ngàn dặm giang sơn, không phải ở dưới Thánh Thượng sao? Thánh Thượng, thần hạ nghĩ, Tiêu Bố Y là người thô lỗ, làm thơ này, dụng ý là cung kính, chỉ là văn thơ khiếm khuyết, thỉnh Thánh Thượng khoan hồng đại lượng, không đáng trách cứ”.
Dương Quảng khẽ cười nói: “Giáo Thư Lang làm thơ không tốt, Bí Thư Lang giải thích lại tuyệt diệu”.
Ngu Thế Nam cung thanh nói: “Vi thần chỉ là nói theo sự tình, không dám nói tuyệt diệu”.
“Bí Thư Lang lui ra” Dương Quảng trầm giọng nói.
Ngu Thế Nam chuyển thân lui sang một bên, Dương Quảng nhìn về phía Tiêu Bố Y nói: “Giáo Thư Lang, vẫn nói ngươi có tài, vô luận là thơ có ý hay vô ý, ta cũng có thể đặt sang một bên…”
Tiêu Bố Y trong lòng vui mừng, Dương Quảng lại nói: “Bất quá ta còn muốn thử xem văn thở của ngươi đến tột cùng là thế nào, Nho Lâm Lang, ngươi ra đề”.
Nho Lâm lang Tào Hàn tóc bạc như tuyết bước ra, không dám ở trước mặt Thánh Thượng mà phủi tuyết đọng, hướng tới Dương Quảng thi một lễ, lúc này mới chuyển hướng sang Tiêu Bố Y nói: “Giáo Thư Lang, Thánh Thượng bảo ta ra đề kiểm tra ngươi, hôm nay tuyết lớn, rất là tuyệt vời, vậy lấy vịnh tuyết làm đề, cho ngươi làm một bài thơ được không?”
Tiêu Bố Y chỉ có thể thi lễ nói: “Hạ thần tuân chỉ”.
Vịnh tuyết trong văn nhân xem như là một đề mục tiêu chuẩn, Tiêu Bố Y văn thơ như rắm chó, trong đầu chỉ có mấy câu thơ thiên cổ, cái gì Thiên lý hoàng vân bạch nhật, bắc phong xuy nhạn tuyết phân phân, cái gì Bắc phong quyển địa bạch thảo chiết, hồ thiên bát nguyệt tức phi tuyết, còn có Vãn lai thiên dục tuyết, năng ẩm nhất bôi vô? Vịnh tuyết, lại phải vịnh vượt qua sự kiểm tra, còn bị Vũ Văn Hóa Cập faay phiền toái, văn thơ lại phải cho được, nhưng lại không thể quá hay, cái này đối với hắn mà nói, là khó như lên trời.
Chỉ đi ba bước, Tiêu Bố Y nhìn xung quanh, Vũ Văn Hóa Cập ở một bên cười lạnh nói: “Thì ra Giáo Thư Lang còn có tài bảy bước thành thơ”.
Tiêu Bố Y đành phải đi tám bước, chợt nghe được tiếng chó sủa, nhìn thấy hai con chó một vàng một trắng trên người bị tuyết bao trùm, cơ hồ biến thành màu trắng, đột nhiên trong lòng chợt động, ngừng bước nói: “Thánh Thượng, Giáo Thư Lang đã làm được một bài thơ, thỉnh Thánh Thượng chỉ điểm”.
Dương Quảng thản nhiên nói: “Cổ nhân Tào Thực bảy bước thành thơ, Giáo Thư Lang tám bước cũng thành thơ, cũng không kém”.
Tiêu Bố Y lo lắng Dương Quảng hỷ nộ vô thường, làm cho người ta khó có thể nắm bắt, liền xoay người lại ngâm lớn: “Giang sơn đại nhất thống!”
Hắn khí độ rất tốt, chỉ một câu ngâm này người bên ngoài đều ngạc nhiên, bị khí thế của hắn chấn nhiếp. Ngu Thế Nam thầm kêu khổ, thầm nghĩ ngươi hiển lộ hiện tại cũng không phải là lúc, không chịu nghe lời ta, chỉ sợ đại họa trước mắt, lấy giang sơn làm đề, ngươi bộ muốn chết không được sao?” Vũ Văn Hóa Cập trên mặt mừng rỡ, lại đợi Tiêu Bố Y ngâm xong sẽ chỉ trích hắn tội đại nghịch bất đạo.
Tiêu Bố Y cũng không vội không gấp, đưa tay chỉ vào cái giếng nói: “Tỉnh thượng nhất quật lung”.
Dương Quảng sau khi nghe được hai chữ giang sơn, vốn hai hàng lông mày cau lại, nghe được câu thứ hai này lại rất tức cười, không biết là có dụng ý gì. Tiêu Bố Y lại đưa tay chỉ hai con chó đọc tiếp: “Giang sơn đại nhất thống, tỉnh thượng nhất quật lung, hoàng cẩu thân thượng bạch, bạch cẩu thân thượng thũng” Hắn sau khi ngâm xong bốn câu này, quay lại đi tới lễ bái nói: “Thánh Thượng, Giáo Thư Lang làm thơ vịnh tuyết đã xong, thỉnh Thánh Thượng bình điểm”.
Dương Quảng còn chưa kịp bình điểm, Tiêu Hoàng hậu đã “phì…” bật cười, nàng thản nhiên cười, lây sang cả Dương Quảng, Dương Quảng vốn ngạc nhiên chợt cũng lộ ra nụ cười rồi nói: “Hay cho một Giáo Thư Lang, hay cho có tài, làm thơ cẩu thí bất thông, bất quá đề vịnh tuyết coi như bám sát, một khi đã như vậy, không có công cũng thưởng một ly rượu”.
Tiêu Bố Y toát mồ hôi lạnh, cũng cười nói: “Vi thần tạ ơn!”