“Đế Nguyên Quân, ngươi tưởng ta không nhìn ra âm mưu của ngươi sao?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ rồi lắc đầu nói. “Dương gia chủ, ngươi suy nghĩ sâu xa quá rồi”.
“Thực lực của các ngươi bây giờ không đến năm thành, còn thực lực chân chính của ta vẫn chưa tung ra. Thử hỏi các ngươi chống đỡ được sao?”
“Ta bây giờ muốn giết các ngươi, diệt Dương gia không khó”.
“Chẳng qua ta không muốn lúc nào cũng phải đánh giết thôi. Chưa kể, các ngươi tham gia trò chơi này của ta còn có cơ hội nhận công pháp và kiếm trận cao cấp”.
“Đây chẳng phải ta đang giúp Dương gia các ngươi có cớ để thống nhất lại và phát triển hơn sao?”.
“…”. Bị lời nói của Đế Nguyên Quân đánh động, ánh mắt Dương Phương nhìn đầy nghi hoặc và không tin tưởng nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt chắc chắn của Đế Nguyên Quân thì khiến hắn càng cảm thấy khó hiểu. “Ngươi đến không phải muốn diệt Dương gia sao:?”.
“Tại sao bây giờ ngươi lại có ý tốt muốn giúp ta?”.
“Dương gia chủ, ta không biết phải nói ngươi đa nghi hay là ngu dốt đây?”. Đế Nguyên Quân thở dài một hơi, ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng nói. “Ngươi thấy mối quan hệ của ta với Lâm gia như thế nào?”.
“Ta chỉ vì Lâm Tuyết Nhi thôi, còn chuyện Lâm gia tồn hay vong thì ta không quan tâm”.
“Ta nói đến đây thôi thì Dương gia chủ chắc cũng hiểu ra rồi chứ?”.
“…”. Dương Phương lâm vào trầm mặc, hắn nhớ lại chuyện Dương Khai trước đây đã từng kể lại cho hắn khi Đế Nguyên Quân cùng Lâm Tuyết Nhi vào trong động phủ và bản thân hắn cũng đã từng tìm hiểu và biết lời nói Đế Nguyên Quân tuyệt đối là sự thật.
Lúc này, những trưởng lão đứng ở sau lưng cũng đang bắt đầu xì xào to nhỏ với nhau. Ánh mắt bọn họ nhìn Đế Nguyên Quân như muốn dò hỏi. Rất nhanh, những trưởng lão đã đưa ra quyết định của mình.
Tam trưởng lão nhìn Đế Nguyên Quân rồi nở một nụ cười kỳ dị nói. “Nguyên Quân công tử, lời ngươi nói là sự thật?”.
“Ngươi sẵn sàng giao cho bọn ta công pháp và kiếm trận mà không tiếc nuối gì sao?”.
Đứng ở trên cao, Đế Nguyên Quân khẽ miệng nở một nụ cười nhẹ trả lời. “Tất nhiên”.
“Công pháp, kiếm trận trong tay ta không ít hơn vạn, mỗi một cái đều là chí cao công pháp nên cho các ngươi một hai bộ đối với ta thì có đáng là gì?”.
“Bụi bặm cả mà thôi”.
“…”. Tam trưởng lão ánh mắt giễu cợt nhìn Đế Nguyên Quân nói. “Ngông cuồng”.
“Cứ xem lời của ngươi nói là thật nhưng bọn ta không thể tin tưởng ngươi được”.
“Liều mạng vì một bộ công pháp và một bộ kiếm trận là không nên”.
“Đợi khi bọn ta sắp lương bại câu thương thì ngươi ngư ông đắc lợi, một mẻ hốt trọn toàn bộ Dương gia ta”.
“Ngươi nghĩ bọn ta sẽ thuận theo ý ngươi sao?”.
Nghe tam trưởng lão nói vậy thì những người khác gật đầu đồng ý.
“Tam trưởng lão nói không sai, Dương gia mặc dù kết bè kết cánh nhưng bọn ta không ngu đến mức đó”.
“Muốn tính toán bọn ta? Ngươi đang nằm mơ sao?”.
“…”.
Nhìn đám trưởng lão phản ứng gay gắt, khóe miệng Đế Nguyên Quân vểnh lên nở một nụ cười lạnh nói. “Các ngươi không muốn tham gia?”.
“Hừ, ngươi bớt nhiều lời”. Tam trưởng lão hừ lạnh một tiếng nói. “Chỉ cần giết ngươi xong thì mọi thứ của ngươi không phải thuộc về ta rồi sao?”.
Tam trưởng lão vừa nói, ánh mắt liếc nhìn những người khác nói. “Dẹp nội đấu qua một bên đi, mục tiêu trước mắt là giết chết tên này để tránh hậu họa về sau”.
“Đại trưởng lão, ta biết ngươi mong muốn tu luyện đột phá nhưng bây giờ không phải là lúc, chỉ cần giết hắn thì công pháp chắc chắn sẽ về tay nên ngươi cứ yên tâm”.
Đại trưởng lão gương mặt trầm xuống, ánh mắt lão nhìn ra xa rồi thở dài một hơi. “Thôi được rồi”.
Thấy đại trưởng lão gật đầu, tam trưởng lão và những người khác đồng thời nở một nụ cười nhẹ nói.
“Được, xông lên giết hắn”.
“…”.
Đứng ở trên cao, Đế Nguyên Quân nhìn xuống đám người rồi lắc đầu thở nhẹ một hơi. “Ngu ngốc”.
Tam trưởng lão khóe miệng nở một nụ cười khinh thường, nói. “Tiểu tử, ngươi còn trăn trối gì không?”.
Nói xong, Dương Phương và mười vị trưởng lão đồng loạt lao lên, khí tức trên người họ bộc phát ra một cách mãnh liệt. Mặc dù thực lực họ bây giờ chỉ còn lại năm thành nhưng vẫn kinh khủng vô cùng.
Nhìn đám người lao lên, Đế Nguyên Quân ánh mắt giễu cợt nhìn xuống, Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ rồi khinh thường nói. “Nếu các ngươi muốn chết sớm như vậy thì ta thanh toàn”.
Đế Nguyên Quân ý niệm vừa động.
Bỗng nhiên, từ trên người hắn bộc phát một cổ năng lượng cực kỳ kinh khủng. Cổ khí tức này giống như một tôn hung thú viễn cổ vừa thức dậy sau hàng ngàn hàng vạn năm.
Ở trên mi tâm, một đạo ấn ký màu đen hình ngọn lửa hiện lên và nó đang phát ra từng tầng tinh quang màu đen rồi ngưng tụ thành một màn sương bao bọc cơ thể Đế Nguyên Quân.
Đứng trong hắc vụ, hai mắt Đế Nguyên Quân dần dần biến đổi. Từ con mắt màu đen huyền bí và thâm sâu trông cực kỳ khó lường nay biến thành một màu đen thăm thẳm cùng với hai con ngươi màu đỏ tươi như máu. Ẩn sâu ở trong đó, Đế Nguyên Quân bất chợt nở một nụ cười lớn để lộ hai hàm răng sắc nhọn.
Bất chợt, ở trong đầu đám người hiện lên một hình ảnh cực kỳ đáng sợ. Hò nhìn thấy ở sau lưng Đế Nguyên Quân là một tôn ma quỷ cao gần ba mét đang nhìn họ với ánh mắt cực kỳ đáng sợ. Toàn thân tôn ma quỷ có một màu đen huyền ảo lượn lờ trôi nổi, và đáng sợ hơn là điệu cười của nó trông ghê rợn vô cùng.
Bị một màn vừa rồi dọa sợ, Dương Phương và mười vị trưởng lão đột nhiên run lên một cái. Ánh mắt sợ hãi nhìn Đế Nguyên Quân rồi hít vào một hơi thật sâu.
“Tên này rốt cuộc là thứ gì?”.
“Ma khí trên người hắn sao đáng sợ như vậy?”.
“Ta không thể chống lại hắn… Không thể chống lại”.
Nhìn dáng vẻ sợ sệt của đám người thì nụ cười trên gương mặt Đế Nguyên Quân càng ngày càng lớn và càng kỳ dị, ánh mắt hắn nhìn họ giống như đang khinh miệt giun dế.
Đế Nguyên Quân nhất niệm động!
Ma khí ra!
Thiên Địa run rẩy sợ hãi!
– —