Kết quả phản ứng của 154 lại chẳng có cái nào giống với hai giả thiết trên cả.
Biểu cảm của cậu ta vừa không phải là khuôn mặt bị vạch trần bí mật, cũng không có phủ nhận ngay lập tức quan hệ giữa cậu ta và hệ thống.
Cậu im lặng một hồi rồi mới kéo khoé miệng nói: ”Hai người cảm thấy tôi giống lắm sao?”
Lần này Du Hoặc vẫn đáp rất nhanh: ”Bình thường, không tính là giống.”
Mặt 154 hơi có huyết sắc.
Môi cậu ta chuyển động vài cái, dường như cũng đang cân nhắc.
Lại qua thật lâu sau, quanh phòng giam bắt đầu có biến hoá, 154 mới đột nhiên cử động nói: ”Tôi…. có thể xem như là hệ thống, nhưng cũng không đúng lắm.”
Cậu ta nhìn bốn phía, liếm đôi môi khô khốc nói: ”Có thể đợi hai người ra khỏi đây rồi mới nói không? Phòng tạm giam sắp có hiệu lực rồi.”
Du Hoặc lại nhớ tới lần đầu tiên hắn với 154 nói chuyện, nhớ không lầm thì 154 dường như rất sợ phòng tạm giam.
Hệ thống sẽ sợ phòng tạm giam sao?
Cái ý tưởng này làm hắn càng thả lòng hơn.
Hắn nói: ”Còn khoảng hai phút nữa phòng giam mới bắt đầu có hiệu lực, nếu cậu không giải thích ngắn gọn, thì bọn tôi sẽ tìm đồ để đập lần nữa đấy.”
154 sửng sốt: ”Tìm đồ đập? Hai người cố ý đấy à?”
Du Hoặc: ”Không thì sao nói chuyện được với cậu đây?”
154: ”……”
154 đực mặt nói: ”Hai người làm cảnh báo khắp toà nhà như vậy, là vì để kéo tôi vào đây hỏi vài câu thôi?”
Tần Cứu: ”Chứ sao nữa, chưa đủ lớn à?”
154 cạn lời.
Sau một lúc lâu, cậu ta liệt mặt nói: ”Boss này, thật ra nếu muốn có một căn phòng để trò chuyện cho dễ thì chỉ cần nói với tôi một tiếng là được, tôi có cách để cho hai người có một căn phòng mà, không cần phải bày kế hoạch… chấn động như thế này đâu.”
Tần Cứu: ”???”
Nhìn vẻ mặt của anh, 154 mặt không cảm xúc di chuyện ghế dựa một chút.
”Cậu có thể chắn được theo dõi của hệ thống sao?” Tần Cứu hỏi.
Mẹ nó, có thể chắn thế sao không nói ngay từ đầu hả?
”Trước kia thì không được ổn định, hay xảy ra sự cố lắm, hiện tại thì ổn hơn chút rồi.” 154 lập tức nói: ”Tôi biết anh không thích cả ngày bị nhìn chằm chằm, ngày hôm qua đã nhường cho hai người căn phòng kia, căn đấy có thể mở chắn đó, ở bên trong nói chuyện sẽ không bị nhìn trộm đâu.”
Du Hoặc thầm nói hèn gì…
Hèn gì bọn họ nắng mưa lâu như vậy mà hệ thống lại chẳng mở miệng cảnh báo gì cả.
Tần Cứu vuốt mặt, không thể nói được là đang vui hay đang thoả mãn nữa.
Anh tức giận nhìn chằm chằm 154 cả buổi, chỉ ra cửa nói: ”Được rồi, cậu đi đi, ba tiếng nữa bọn tôi đi tìm cậu.”
154 như vớ được vàng, chạy như bay ra ngoài.
Để lại hai ông boss đứng chống bàn nhìn nhau, tự xấu hổ mà cười.
***
Ba tiếng nói dài cũng không dài, ngắn cũng không ngắn.
Bị giam xong, Du Hoặc và Tần Cứu đi gõ cửa phòng 154 và 922.
922 đã xuống nhà ăn dưới lầu ăn cơm trưa, đúng lúc cho bọn họ có thời gian nói chuyện.
Lần này 154 không còn ấp a ấp úng nữa.
”Nói từ đâu bây giờ chỉ, tôi nhớ xem… Hay là nói từ đầu đi, mắc công càng nói càng rối.”
”Thật ra tôi chỉ có thể tính là một bộ phận của hệ thống thôi, là một bộ phận bị vứt bỏ….”
Năm đó hệ thống được đặt trong mắt của Du Hoặc và Sở Nguyệt, thông qua bọn họ mà nuôi dưỡng đặc tính ”người”, nuôi dưỡng năng lực suy nghĩ độc lập, giúp nó dùng thị giác người không ngừng học tập để phát triển, đạt tới mức độ trí năng hoá.
Cách làm như thế rất có ích.
Thật ra, ban đầu hệ thống không phải như bây giờ.
Nó sẽ thể hiện ra chút ít ”nhân tính” trong một khoảnh khắc nào đó, ngay cả khi phải đưa ra những lựa chọn gì đi nữa, nó đều sẽ bị ảnh hưởng bởi một mặt mềm yếu trong bản chất con người.
Một khi sự bất hợp lý được trộn lẫn, kết quả của sự lựa chọn sẽ trở nên khá rủi ro.
Tiếp theo, sẽ là một chuỗi xót xa ân hận.
Đặc tính của hệ thống làm nó có bản năng bài xích, vì thế việc này duy trì không được bao lâu, nó liền kiên quyết dứt khoát loại bỏ đi phần ”nhân tính mềm yếu” này.
Bộ phận bị loại bỏ đó, chính là 154.
”Có một khoảng thời gian dài, tôi đã luôn tồn tại như một chương trình rác.” 154 nói: ”Ở trạm sao lưu trong khu vực lõi của hệ thống, hai người có thể coi nó như một thùng tái chế cho máy tính.”
Lúc ở trong thùng tái chế, cậu ta đang trong trạng thái bị che chắn, không thể nhận được bất kỳ thay đổi nào từ thế giới bên ngoài.
Mãi đến hơn ba năm trước, Tần Cứu và Du Hoặc có ý đồ phá huỷ hệ thống lần thứ hai.
”Anh đã thả tôi từ trong trạm sao lưu ra.” Cậu ta nói với Tần Cứu.
”Tôi á?”
Tần Cứu không hề có ấn tượng với việc đó chút nào: ”Vậy cậu là chương trình khắc phục trong truyền thuyết à?”
154 sửng sốt một chút, lắc đầu nói: ”Chương trình khắc phục? Không phải.”
”Theo sự hiểu biết sau này của tôi, hai người để lại chương trình khắc phục như một lớp dự phòng, chủ yếu là vì anh đã lợi dụng quyền hạn của mình để tạo ra nó.” Cậu ta nói với Du Hoặc.
”Thật sự thì nó là một thứ tốt đấy, nhưng những gì hai người làm là quá mạo hiểm, có lẽ là do cảm thấy chỉ có duy nhất một món bảo hiểm là không đủ nhỉ? Nói tóm lại, anh là người đã thả tôi ra khỏi trạm sao lưu.” 154 nói với Tần Cứu.
Sau khi cậu ta từ ”trung tâm rác thải” ra, sợ bị chủ thể hệ thống phát hiện, lặng lẽ trốn ở nơi hỗn tạp nhất trong hệ thống — chỗ nghỉ ngơi.
Sau đó thì biết được giám thị A bị hệ thống xoá tên, 001 không biết sống chết ra sao, đang được điều trị tại bệnh viện.
”Tôi trốn ở chỗ nghỉ ngơi hơn một tháng, sau đó nhận ra rằng cách nguỵ trang tốt nhất là biến mình thành thí sinh, rồi lại thành giám thị.”
Sau đó 154 tìm cơ hội, trà trộn vào đám thí sinh ở chỗ nghỉ ngơi rồi theo họ vào phòng thi.
Đối với cậu ta thì mấy bài thi này chả là gì cả, sự tồn tại của cậu ta mới là phiền toái to nhất cho toàn phòng, bởi vì các quy tắc cơ bản của hệ thống đang bảo vệ cậu ta —
Hệ thống thiết kế kỳ thi, tất nhiên là sẽ không để cho bản thân hệ thống chết.
Cậu ta cố ý để bản thân ở mức vừa phải nhất, không quá chói mắt như Tần Cứu và Du Hoặc trước đây, nhưng cậu ta vẫn được tính là một thí sinh xuất sắc.
Vì thế cậu ta lại thuận lý thành chương mà trở thành giám thị.
Tần Cứu vừa tỉnh, 154 đã tự chen mình vào danh sách tổ viên của 001.
Đây là cách mà cậu ta thể hiện sự hữu hảo và cảm ơn.
Làm giám thị, cậu ta vẫn cứ không lạm dụng năng lực để nâng cao bản thân, chỉ đơn giản là xếp mình ở thứ hạng 154.
Tận sâu trong xương cốt của cậu ta đã có những khía cạnh ”quy tắc hoá” của hệ thống, lại sở hữu những thứ mà cậu ta đã học được từ Du Hoặc và Sở Nguyệt. Nhờ vậy, Tần Cứu sau khi mất trí nhớ cũng xem như là vừa mắt cậu ta.
Và dần dần, cậu có hai người bạn.
001 và 922.
Một người là sếp, một người là đồng nghiệp, tính cách khác một trời một vực với cậu ta, nhưng cả ba sống với nhau rất hoà hợp.
Hương vị con người trên người cậu ta ngày càng nặng, còn dấu vết của hệ thống ngày càng nhẹ đi.
Có đôi lúc, thậm chí cậu ta ngỡ như bản thân chính là một con người.
Một con người có quá khứ, hiện tại lẫn tương lai, sẽ biết khóc biết cười, là một con người hoàn chỉnh.
”Vậy sao ba năm nay cậu không hề nhắc tới?” Tần Cứu hỏi.
Không chỉ là không nhắc, thậm chí một tí biểu hiện lạ thường cũng không có.
154: ”…… Boss này, nói một chút về việc này, lúc anh có ký ức thì còn đỡ, còn lúc kia là anh đang mất trí nhớ. Tôi mà nói tôi là một phần của hệ thống, thế chả phải giây tiếp theo anh đã quăng tôi về lại cái bãi rác kia đấy chứ?”
Tần Cứu suy nghĩ, thế mà lại cảm thấy cái khả năng này có thể xảy ra đấy chứ.
Tóm lại là, anh không bao giờ che giấu được ác cảm và mục tiêu của mình đối với hệ thống.
“Nhưng không chỉ vì điều này, mà còn vì lúc đó tôi chỉ có danh mà không dám dùng bất cứ quyền hành nào.” 154 lại nói.
Để không bị chú ý và xoá bỏ, kết nối giữa cậu ta và phần chính của hệ thống đã bị cắt đứt.
Ở trạng thái này, cậu ta không có quyền hạn của hệ thống, là một người hoàn toàn bình thường, biết nhiều thứ và có thể nhớ rõ các quy tắc hơn người thường.
Sau đó, cậu ta phát hiện tuy rằng Tần Cứu và Du Hoặc hành động thất bại, nhưng lại để lại cho hệ thống rất nhiều tai hoạ ngầm.
Càng ngày càng xuất hiện nhiều bug ở trong hệ thống, giống như một quả bom hẹn giờ mà bọn họ đã gieo xuống đất.
Nhờ bug hỗ trợ, 154 bắt đầu thử sử dụng một ít quyền hạn.
Nhưng vẫn rất cẩn thận.
”Tôi không thể xác định mấy quyền hạn đó có thể mang tới bao nhiêu trợ giúp, cũng không thể xác định được hai người có thành công nữa hay không, cho nên tôi mới do dự….”
154 nói: ”Như vừa rồi ở phòng giam, tôi đã do dự. Đương nhiên có thể giúp hai người, cũng nhất định giúp hai người, nhưng tôi không biết làm như thế là hại người hay cứu người nữa.”
Cậu ta đã gặp qua quá nhiều, quá nhiều sự chết chóc rồi.
Trừ khoảng thời gian cậu ta còn ở bãi rác kia, thì từng người đã chết kia, cậu ta đều nhớ rất rõ.
Cậu ta không hy vọng chuyện đấy xảy ra ở Tần Cứu hay Du Hoặc một lần nữa đâu.
Trong phòng bỗng im lặng một khoảng thời gian.
Một hồi lâu sau, Tần Cứu bỗng nhiên mở miệng nói: ”Thật ra không có gì khác nhau cả.”
”Sao cơ?” 154 sửng sốt.
”Trên đời này có chuyện gì mà không phải mạo hiểm cơ chứ? Theo tôi thì là không có, không phải là mạo hiểm ngay lập tức, mà là mạo hiểm về sau.” Tần Cứu không nhanh không chậm mà nói: ”Cho nên bất luận cậu chọn bản chất nào cũng không khác nhau là bao, quan trọng là chọn con đường nào cho đỡ hối tiếc hơn thôi.”
Tần Cứu dừng một chút, lại kéo khoé miệng cười rộ lên: ”Đây có thể là những lời lẽ sai trái của một tên điên, nhưng tôi tốt bụng kiến nghị cho cậu thử một lần, những chuyện như phá hệ thống, không thử một lần là tiếc lắm đấy.”
”Nếu thử thì còn có thể phá được, không thử, vậy chỉ có thể mãi mãi bị nhốt lại ở nơi đây.”
154 vẫn còn trầm mặc.
Bỗng nhiên Du Hoặc mở miệng: ”Thật ra cậu đã chọn xong từ lâu rồi.”
154 sửng sốt: ”Cái gì cơ?”
”Cậu đã động thủ hỗ trợ từ lâu rồi.” Du Hoặc nói: ”Ở bài kiểm tra đầu tiên của tôi là do mấy cậu làm giám thị, rồi mấy bài kiểm tra sau nữa, vòng đi vòng lại cũng chỉ có mấy cậu, đừng bảo với tôi đấy chỉ là do trùng hợp, tôi không có cái may mắn đấy đâu.”
154 đột nhiên im lặng.
Phải, thật ra cậu ta đã chọn xong từ lâu rồi.
Chỉ là đi trên một lớp băng mỏng, sợ liều lĩnh một phát thôi là hại chết cả đám.
Căn phòng quay về sự an tĩnh, Tần Cứu không hối thúc, Du Hoặc cũng không.
Một lúc sau, 154 rốt cuộc cũng mở miệng nói: ”Quyền hạn của tôi vẫn còn hạn chế, không thể làm quá giới hạn được, một khi làm hệ thống chủ thể chú ý tới, hậu quả sẽ rất khó nói.”
Tần Cứu gật gật đầu: ”Có thể giúp tôi nhớ lại ngay lập tức những chuyện trước kia được không?”
154: ”……. không được cho lắm.”
”Vậy có thể đưa tôi đến khu đặc biệt không? Tôi tự đi phá bỏ.”
154: ”……. hiện tại thì không được cho lắm.”
”Phế tích trong phòng giam của tôi chả phải là trung tâm hay sao? Đưa tôi tới đó cũng được rồi.”
154: ”…….”
Tần Cứu: ”……”
”Hay là bây giờ tôi hối hận nhỉ?” 154 đực mặt nói.
Tần Cứu cười.
Du Hoặc nói: ”Phòng thi có được che chắn không?”
Cuối cùng 154 cũng được động tới một cái có trong phạm vi, lập tức sống lại nói: ”Toàn phòng thi thì không được, quá lộ liễu. Trong mắt hệ thống chính là vô số phòng thi đột nhiên tối đen lại, nó mù rồi mới không chú ý tới được. Nhưng diện tích nhỏ thì được, tôi giúp hai người mở một tấm chắn cho căn nhà để thuận tiện cho việc bàn bạc.”
”Trực tiếp che chắn chúng ta lại luôn đi, như vậy thì càng tiện hơn.”
154 nói: ”Cũng đúng, làm như vậy thì mảnh đen sẽ nhỏ hơn căn nhà.”
Tuy rằng đây là một việc nhỏ thôi nhưng nó lại mang đến cảm giác thoải mái hơn bất cứ thứ gì.
”Tôi còn có thể giúp động tay động chân đến một số món đồ.” 154 nói: ”Về khu đặc biệt mà hai người nói…. tôi sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Hiện tại chỉ cần tôi tiếp cận những nơi đó, hệ thống chủ thể chắc chắn sẽ trực tiếp báo lỗi, này còn nguy hiểm hơn việc hai người tự đi vào đấy nữa.”
Cậu ta lẩm bẩm: ”Phải nghĩ cách cho chủ thể bật đèn xanh với mình.”
Nói đến cái này, Du Hoặc lại nghĩ tới chương trình khắc phục: ”Nếu mang theo chương trình khắc phục thì sao?”
154 ”a” một tiếng, vỗ tay nói: ”Khắc phục có thể đấy, nếu tôi có thể mang theo chương trình khắc phục, có thể buộc nó tìm ra lỗ hỏng và tự sửa chữa. Nhưng mà…. chương trình khắc phục của hai người đang ở đâu?”
”Cậu cũng không tìm được à?”
154 khó xử mà lắc đầu: ”Tôi tìm người thì dễ, chứ tìm chương trình