Buồn gần tan biến, lại còn lo xa.
Tuy Quách Ảnh hứa rằng anh sẽ giải quyết chuyện này nhưng Đỗ Cửu cảm thấy Lữ Xuyên sẽ không dễ dàng bỏ qua, có thể còn ngại Quách Ảnh nên không dám chèn ép công khai nhưng chút thủ đoạn mờ ám thì e là sẽ có, trên đường vẻ mặt mày không khỏi ủ dột.
Nhưng mà sự ủ dột này cũng không phải hoàn toàn là diễn, “thế mạng” thất bại hỏi sao y có thể không sầu được, trong lòng y đã rối rắm không lần nổi, đợi về phải ngồi một mình nghĩ kỹ lại mới xong.
“Không cần lo.” Cậu Phong thong thả nói, “Chuyện này cứ để tôi giải quyết, ngược lại tôi muốn nhìn xem ai dám đụng vào người của tôi!”
Trong lòng Đỗ Cửu bật cười, quả nhiên giống với cốt truyện miêu tả, chỉ cần lọt vào mắt nhận được sự chấp nhận của hắn thì sẽ lập tức được hắn bảo vệ dưới cánh chim như bé con, không thể chấp nhận chuyện kẻ khác ức hiếp y dù chỉ một chút.
Ngoài mặt Đỗ Cửu khẽ nhếch môi tò mò thân phận của cậu Phong, nhưng chần chừ một chốc cuối cùng cũng không nói ra miệng, bảo y nhát gan cũng được, đà điểu gì đó cũng chả sao, y cảm thấy nếu biết được thì khoảng cách giữa hai người sẽ càng xa thêm.
Y đáp lời: “Vẫn còn ổn, anh có thể tự giải quyết được.” Nếu cậu Phong ở lại đây không rời khỏi chắc hẳn là đang gặp chuyện phiền toái, y không muốn bản thân lại gây thêm rắc rối cho hắn.
Cậu Phong hiểu được ẩn ý trong đó, trấn an: “Yên tâm đi, tôi có chừng mực, không cần lo.”
Đỗ Cửu còn có chút do dự lại bị hắn chặn đứng, ánh mắt kiên nghị: “Nếu tôi đã thừa nhận quan hệ giữa hai ta thì chuyện của anh cũng chính là chuyện của tôi, anh có chuyện sao tôi có thể ngó lơ được, hay là anh cho rằng tôi không đủ tư cách?”
Lời này có hơi làm quá khiến Đỗ Cửu vôi lắc đầu: “Đương nhiên không phải…”
“Vậy thì cứ để tôi.” Cậu Phong nắm lấy tay y, dứt khoát kết thúc, “Tôi biết anh đang lo nghĩ chuyện gì nhưng anh cứ y tâm, lời Phong… tôi nói ra trước giờ đều không thay đổi, nếu tôi đã thừa nhận quan hệ giữa chúng ta thì chắc chắn sẽ không đổi ý, sau này anh cứ yên tâm dựa vào tôi.”
Đỗ Cửu không nhịn được mà bật cười, cái chủ nghĩa đàn ông cao cả này… Nhưng mà cũng rất giống với Nhị Ngốc, hay nên nói là không hổ là Nhị Ngốc, ngang ngược từ tận trong xương tủy.
Thấy vậy y cũng không khách sáo nữa mà nắm lại tay hắn: “Được, cảm ơn em.”
Cậu Phong thuận đà quàng tay lên vai y, thấy Đỗ Cửu xoay lưng đi hắn mới khẽ thở phào.
Yêu đương gì đó quả nhiên không thoải mái, đừng thấy bề ngoài hắn bình tĩnh tự tin nhưng trong lòng thật ra đang lén lút đoán mò suy nghĩ của đối phương, hắn không thích mấy thứ mập mập mờ mờ kia, nếu đã quyết định chấp nhận người kia thì đó chính là bạn đời mà hắn đã nhận định.
Sống cùng mấy ngày hắn cũng cảm nhận được chân tình của người kia, tuy rằng phần ký ức khi mất trí nhớ không trở về nhưng cảm giác lại tìm về được, cho nên hắn cũng không làm ra vẻ nữa, theo đuổi thôi!
Chỉ là trước giờ hắn chưa từng theo đuổi ai nên nhất thời cũng có hơi thất thố, hơn nữa chắn giữa hai người còn có hắn của khi mất trí nhớ, vì thế hắn không dám làm liều, sợ có vẻ quá càn rỡ, nhưng mà cũng không thể không làm gì được, tuy rằng chuyện này bị tên Quách Ảnh kia giành trước nhưng hắn tuyệt đối không thể thua kém.
Chắc là A Cửu cũng có thể cảm nhận được sức mạnh và sự lợi hại của hắn… nhỉ.
Hay là khiến tên họ Lữ kia tới tận nhà xin lỗi? Hoặc thẳng tay kéo cả nhà họ tới đây luôn?
Hắn chần chừ chọn lựa.
Haiz, xem ra hắn nên khôi phục lại thân phận nhanh một chút, tới lúc đó nhất định phải phô bày bóng dáng cao lớn vĩ đại của hắn ra.
Đỗ Cửu không đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, nếu biết được chắc chắn là cạn hết lời, ai mà ngờ người có bề ngoài trưởng thành nghiêm túc như cậu Phong khi đối diện với tình cảm sẽ là cái dạng thế này đâu chứ, cốt truyện gốc hoàn toàn diễn ra dưới góc nhìn của Lục Tiểu Chu, trong mắt cậu ta cậu Phong trước giờ luôn lão luyện thong dong bày mưu lập kế, nào biết được trong lòng hắn nghĩ gì đâu.
Nhưng mà hiện giờ y cũng không có lòng dạ nào đi suy đoán nọ kia, “thế mạng” thất bại khiến y thật sự lo lắng, chỉ muốn mau mau tìm một chỗ yên tĩnh để nghĩ cách tiếp.
Trước tiên phải mang Lục Tiểu Chu đi bệnh viện giã thuốc, y không tiện ra mặt nên chỉ có thể giao cho Bao Thăng Minh, sau đó trở về nhà, lúc này hiển nhiên đã khuya rồi, trải qua một ngày lăn lộn làm cho tất cả mọi người đều mệt mỏi, từng người lúc này bèn tách ra đi nghỉ ngơi.
Đỗ Cửu về phòng tháo cà vạt xuống, cởi áo khoác ra sau đó trốn vào phòng tắm, đóng cửa lại châm điếu thuốc, mặt mũi rầu rĩ.
“Làm sao đây?”
Hệ thống cũng không có cách nào, nó chỉ là một công cụ hỗ trợ mà thôi, chuyện tình cảm nó cũng không hiểu được bao nhiêu, ngẫm nghĩ bèn khuyên: “Ngươi đừng gấp, không phải ngươi nói trời không tuyệt đường người sao, còn có thời gian không chừng sẽ có cơ hội trở mình, ta cảm thấy Tần Cửu Chiêu chắc sẽ không tự đào mồ chôn mình đâu, chắc chắn sẽ có cách mà…”
Đỗ Cửu nhìn sương khói trước mắt, nghe hệ thống dong dài mà trong lòng lại nghĩ tới chuyện khác.
Y cố gắng như vậy đi thu gom hồn phách cho Tần Cửu Chiêu, sáu phần là vì thích còn bốn phần là vì trả ơn, suy cho cùng thì Tần Cửu Chiêu bởi vì y mới trở nên như bây giờ.
Y rất biết ơn hắn giúp y tìm được tơ tình, không lúc nào y không cảm thấy nhờ có tơ tình mà y mới hiểu được hóa ra mình và mình của hiện tại khác nhau ở đâu. Nói khó nghe một chút thì y và hệ thống vốn không có gì khác nhau, không phải y hoàn thành nhiệm vụ mà tựa như nhiệm vụ chi phối y, có tình cảm y mới cảm nhận được sự tươi đẹp của thế gian, đương nhiên cũng có xấu xí nhưng nếu đem so ra thì còn tốt hơn rất nhiều chuyện không để ý không quan tâm tới bất cứ thứ gì.
Giống như một người máy.
Y thầm nghĩ.
Hóa ra y thật sự giống với người máy của thế giới tương lai, tuy rằng có hình dáng con người nhưng lại không có tình cảm phức tạp.
Cho nên y biết ơn Tần Cửu Chiêu giúp y có được tình cảm trọn vẹn.
Nhưng tác dụng phụ khiến y thấy khó chịu đương nhiên là Trường Xuân Ti.
Y biết tơ tình cần phải dung hợp lại với Trường Xuân Ti mới có tác dụng, nhưng lúc này đây thứ mà Trường Xuân Ti hạn chế khiến y càng ngày càng khó chịu, loại cảm giác bị cưỡng bách bị ràng buộc này khiến cả người y đều thấy khó chịu, theo tình cảm trở về lại càng làm cho cảm giác khó chịu kia tăng thêm.
Trong thế giới này càng dữ dội hơn nữa.
Thất bại hôm nay khiến y thoáng nản lòng.
Dù sao cũng là Tần Cửu Chiêu tự nguyện mà, hắn cũng từng nói không hối hận, cho dù y không thể khiến hắn sống lại cũng không liên quan tới y…
Huống hồ là từ đầu là do chính hắn đơn phương tự nguyện ép y khôi phục tơ tình…
Không phải y không cố hết sức nhưng ý trời đã thế, cũng không thể trách y…
Đủ loại cảm xúc tiêu cực xẹt qua trong đầu y.
Bỗng dưng bên tai vang lên một tiếng sấm thật lớn làm y bừng tỉnh, y giật mình cũng chợt ngộ ra.
Thì ra là vậy!
Cùng lúc đó trước mắt y loáng một cái, khung cảnh xung quanh thay đổi, y xuất hiện giữa một không gian đen nhánh, có chòm sáng ảm đạm đang tiến lại gần.
Trong chòm sáng hiện ra bóng dáng một người, huyền sam tóc đen, mặt mày lạnh nhạt, đúng là Tần Cửu Chiêu.
– –/
Lời tác giả:
Tác dụng lớn nhất của thế giới này là để giải quyết Trường Xuân Ti.
– —
Editor: Chương sau có pass mà có pass thì không đăng ở đây!