Nàng nghe hiểu được ý tứ của Hoàng đế, Phong Lộ trà là loại trà mà từ trước nàng chọn cho Dưỡng Tâm điện, Lý Ngọc châm loại trà này, bất quá là làm cho Hoàng đế nhớ lại tâm ý của nàng lúc trước.
Ý tứ này không khó để hiểu, Lý Ngọc xấu hổ, vội vàng lui xuống. Nàng không thấy xấu hổ, liền vấn an: “Thần thiếp cáo lui”.
Hoàng đế dò xét nàng: “Quy củ của nàng là do Hiếu Hiền hoàng hậu dạy bảo. Nay Hiếu Hiền Hoàng hậu mất đi, nàng liền không chừng mực sao?”
Như Ý hạ thấp người, bộ mặt dịu ngoan: “Thần thiếp biết Hoàng thượng đến Trường Xuân cung nhớ lại Hiếu Hiền hoàng hậu, thấy vật nhớ người. Vừa vặn thần thiếp ở Noãn các thấy Hoàng thượng viết thơ, tình thâm trời đất, câu chữ huyết lệ. Thần thiếp xem kỹ và hiểu rõ vì sao ngày xưa Hoàng thượng lại ngưỡng mộ Hiếu Hiền Hoàng hậu như vậy”.
Hoàng đế nhìn nàng, ánh mắt kia như mưa trong đêm lạnh: “Hiếu Hiền Hoàng hậu khi còn tại thế, ôn hòa phục tùng, không dám đối nghịch, cũng không tranh giành tình cảm, lại càng không có lời nói khiêu khích châm chọc. Chung quy là do xuất thân giáo dưỡng nàng không bằng Phú Sát đại tộc”.
Nàng mở mắt, như trăng non mới lên, lạnh lùng đến trời cao: “Thần thiếp không bằng, Hoàng thượng yêu mến, sau này hướng vào thần thiếp, quả nhiên là phúc phận của thần thiếp”.
Hoàng đế không nói lời nào, lạnh lùng nhìn nàng, tùy tay lật xem thơ từ, từ từ nói: “Danh tiếng Uyển tần chưa bao giờ được chú ý, tâm tư như vậy cũng thật khó có, có thể đem tâm ý của trẫm đối với Hiếu Hiền hoàng hậu mà sao chép thơ từ. Trẫm tự xem, cũng thẹn thùng mà cảm động”.
Như Ý ngưng mắt, thấy tế văn vỡ vụn đau đớn nhưng lại bình thản nói: “Dạ. Không chỉ Hoàng thượng mà thần thiếp nhìn thấy cũng thật cảm động. Những năm gần đây, Hoàng thượng đã đi qua Tế Nam mà chỉ đi ngang qua thành mà không chịu vào thành, chỉ vì Hiếu Hiền hoàng hậu bệnh chết ở Tế Nam. Di vật Hiếu Hiền Hoàng hậu vẫn còn lưu lại ở Trường Xuân cung, nhiều năm như vậy cũng không ai đụng đến, vẫn còn lưu giữ diện mạo như cũ. Thấy vật nhớ người, chẳng phải đau buồn? Ngay cả Hiếu Hiền hoàng hậu cũng từng ở tại trong cung mà may túi. Đối với Kính công chúa cũng yêu thương hết đỗi, ban ơn cho ngạch phụ. Nếu Uyển tần không có tâm, thần thiếp tuy biết Hoàng thượng còn thương nhớ vợ chết nhưng lại không biết tâm tư Hoàng thượng lại nhiều đến vậy”.
Hoàng đế nghe nàng nói êm tai, trong con ngươi ngay cả nửa điểm gợn sóng cũng không có, bất giác nhìn nàng nói: “Hoàng hậu thật sự là hiền lãnh, nửa điểm ghen tỵ cũng không có ư?”
Thần sắc Như Ý nhợt nhạt phi sắc, trầm tĩnh nói: “Hoàng thượng từng chỉ trích thần thiếp ghen tỵ Dung tần, thần thiếp thụ giáo. Về phần Hiếu Hiền hoàng hậu, chính là vợ cả Hoàng thượng, tình thâm Hoàng thượng có nhiều cũng là điều thường tình, thần thiếp chẳng lẽ cùng với người khổ sở tranh cao thấp sao?”
Khẩu khí Hoàng đế ôn hòa mấy phần: “Như Ý, cái này chỉ là thơ, trẫm đều không phải nói nàng không tốt”.
“Thần thiếp không tốt thần thiếp tự biết”. Sắc cười nàng ảm đảm: “Hoàng thượng, thần thiếp thấy Ngài đối với Hiếu Hiền hoàng hậu thâm tình, thật sự vui mừng. Nếu một ngày nào đó thần thiếp tạ thế mà đi, Hoàng thượng có đối đãi với thần thiếp như vậy chăng?”
Sắc mặt Hoàng đế có chút khó coi, âm thanh hỗn độn: “Ý tứ của nàng là trẫm chưa từng hảo hảo yêu quý Hiếu Hiền hoàng hậu, trẫm chỉ đối đãi với nàng ta sau khi chết sao?”
Nàng cười thản nhiên: “Hoàng thượng hiểu lầm rồi. Thần thiếp nói qua chỉ là vui mừng. Mọi sự đều tốt, hết thảy phiền não cũng đều tiêu biến”.
Ngày xuân đến, cây anh đào vừa chiết được chưng bày trong điện, hồng nhạt vân nhu, tràn đầy sức sống, chỉ có hắn với nàng là lạnh đãm. Cười cũng lãnh đạm, tĩnh cũng lãnh đạm, nói cũng lãnh đạm, không nói cũng lãnh đamk. Tịch mịch không chút tia trầm ấm. Cả đời này nàng sở hữa một nam tử không cùng một nhịp thở, cũng không nghĩ đến giờ khắc này, nhìn hắn, cũng xuất hiện hàn ý.
Hoàng đế nghe thấy nàng lạnh nhạt, lạnh lùng, hơi hơi diêu thủ: “Như Ý, trẫm vắng vẻ với nàng mấy ngày nay, nàng thật ra thông thấu rất nhiều. Nhưng nàng đối đãi với trẫm, ngay cả cảm xúc của một nữ nhân cũng không có sao? Trẫm nghĩ đến ngày đó ở Bảo Nguyệt lâu, đối với trẫm cùng với Dung tần, nàng phải làm như thế nào để không xảy ra kịch liệt như vậy chứ”.
Như Ý quả thực không tin vào chính lỗ tai mình, hoảng sợ bật cười. Con ngươi nàng theo dõi thật sâu vào hắn: “Vậy thần thiếp phải làm thế nào? Làm nũng, ghen tuông, ghen tỵ hay là vẫn tranh cãi ầm ĩ? Thần thiếp không biết loại nào là tốt, loại nào là sai. Nếu Hoàng thượng muốn thần thiếp ghen tỵ thương tâm thì vì sao ngày đó Hoàng thượng trách móc thần thiếp ghen tỵ hãm hại Dung tần? Nếu Hoàng thượng hy vọng thần thiếp giữ vững khí độ ứng xử Hoàng hậu mà dễ dàng tha thứ, vậy Hoàng thượng hy vọng cảm xúc trên khuôn mặt thần thiếp như thế nào? Vô luận thần thiếp làm thế nào thì cũng không thể thành toàn tâm ý của Hoàng thượng.”
Hoàng đế từng chữ từng chữ chậm rãi nói: “Như Ý, trẫm thực sự đã già đi, tuổi tác cũng lớn, càng hoài niệm năm đó Hiếu Hiền hoàng hậu ôn hòa ẩn nhẫn. Như Ý, nàng thật sự rất sắc bén nhưng vì sao không thể như Hiếu Hiền hoàng hậu mà bình thường? Trẫm không hờn giận khi tức giận, Hiếu Hiền hoàng hậu đều phá lệ dịu ngoan an hòa, nàng nhất định phải nói ra những lời làm tổn thương trẫm sao?”
“Có nói, rất nhiều người không thể nói, không dám nói. Thần thiếp cũng nghĩ có thể nhẫn nhịn không nói nhưng cả đời cũng không học được. Thần thiếp nghe nói Hoàng thượng thường đi Trường Xuân cung thấy vật nhớ người, thương tiếc Hiếu Hiền hoàng hậu. Thần thiếp chỉ là cảm thấy nếu sinh tiền không thể hảo hảo đối đãi với nàng, tín nhiệm nàng thì sau này tìm mọi cách tưởng niệm hối tiếc thì có ý nghĩa gì?” Nàng cúi người lạy ba cái, trịnh trọng nói: “Hoàng thượng, thần thiếp biết Hoàng thượng bất mãn. Thần thiếp cũng tự biết vô năng, cô phụ Hoàng thượng, lại càng không biết nên làm thế nào mà thuận ý Hoàng thượng mà đối đãi”.
Hoàng đế nghe lời nói của nàng, chỉ cảm thấy trong lồng ngực buồn bã, không thể nào phát tiết, hắn nhẫn nhịn khí tiết, trầm trọng nói: “Nhiều ngày qua Trẫm giữ Vĩnh Cơ bên mình, cũng hiểu được đứa nhỏ này nên dốc lòng quản giáo. Tính tình của nàng xưa nay không được tự nhiên, không bằng đem Vĩnh Cơ về chỗ Du phi mà giáo dưỡng, cũng học được bộ dáng của Vĩnh Kỳ. Nàng nên tự mình tĩnh tâm đi”.
Sớm hay muộn cũng là số mệnh. Nhưng mà Như Ý vẫn sợ hãi đại chấn: “Hoàng thượng, Vĩnh Cơ là do thần thiếp sinh dưỡng”.
“Thì tính sao?” Hoàng đế tĩnh lặng như yên: “Lệnh quý phi cũng có công chúa được Dĩnh phi nuôi dưỡng, nàng nếu muốn tâm tư yên tĩnh thì mang theo đứa nhỏ cũng không tiện”. Sóng mắt hắn hình như có vài phần nhìn từ cao xuống mang chút hèn mọn: “Thì sao? Nàng làm sao để cầu xin trẫm?”
Là hắn xem như nàng đã chết, bất quá xem nàng chỉ là nữ tử suốt đời phụ thuộc vào hắn. Lòng nàng co rút đau đớn, nàng quỳ gối, ôn nhu: “Đa tạ Hoàng thượng, Du phi cùng với thần thiếp tình cảm tỷ muội thâm tình, Vĩnh Cơ đưa đến cho Du phi giáo dưỡng bên người, ngày sau có thể học được điều tốt ở Vĩnh Kỳ mà vì Hoàng thượng phân ưu”.
Nàng nói xong, vội vàng lui bước. Nàng đi cực nhanh, dưới chân mang theo gió, lấy quyết tuyệt tư thái đáy lòng áp lực dần dần vội vã đau đớn.
Vĩnh Cơ không thể lưu giữ bên người, thấy rõ chính mình thân là Hoàng hậu mà chịu cảnh vắng vẻ xấu hổ, thấy rõ lòng người dễ dàng thay đổi, không bằng đưa đến Hải Lan giáo dưỡng.
Trong đầu nàng xoay vòng. Dung Bội thấy nàng nghiêng ngả lảo đảo đi ra, sợ tới mức sắc mặt xanh trắng, vội vàng chạy lại đỡ đần, cũng không dám hỏi nhiều. Nàng thấp giọng nói: “Hồi cung”.
Xông tới mặt là thân hình của Uyển tần. Uyển tần nhìn thấy Như Ý, liền có vẻ xấu hổ, trước mặt gió lạnh quỳ xuống nói: “Hoàng hậu nương nương vạn an”.
Một cỗ máu tươi vọt tới cổ họng, làm cho cổ họng phát ngọt. Nữ tử đang quỳ trước mặt này có mối tình thắm thiết, nay lại dùng sự thương nhớ vợ chết mà lấy ân sủng. Nàng hít sâu một hơi, bình tĩnh đứng lại, bình tĩnh nói: “Đứng lên!”
Như Ý nặng nề đánh giá nàng: “Tốt lắm. Nghe nói ngày hiến tế Hiếu Hiền hoàng hậu, muội suy nghĩ được biện pháp vô cùng tốt, lược biểu Hoàng thượng cùng Hiếu Hiền hoàng hậu ân thâm nghĩa trọng”
Uyển tần nghe nàng nói như vậy, sớm biết không có người tâm phúc, càng khiếp ba phần, làm sao còn dám ngẩng đầu lên. Nàng thấy hơi thở Như Ý sâu xa như là chịu đựng một ngụm oán khí không phát ra, càng khiến thần sắc bối rối, sớm đoán được vài phần, cuống quít nói: “Hoàng hậu nương nương thứ tội”.
“Thứ tội? Muội có tội gì?” Âm thành nàng hơi hơi run lên, khôi phục rất nhanh thần sắc nghiêm nghị bình tĩnh: “Muội bất quá chỉ làm điều mà bổn cung giả vờ mắt mù tai điếc không biết mà thôi”. Nàng thở phào một cái: “Không phải muội thì cũng có người khác làm, sớm hay muộn cũng có người buộc bổn cung thấy rõ sự thật, thấy rõ chính mình không bằng người khác”.
Uyển tần nắm tay áo nàng, vẻ mặt lo sợ nghi hoặc cùng bất an, lả lướt nói: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp biết không nên lấy Hiếu Hiền hoàng hậu làm yêu sủng nhưng mà, nhưng mà…” Nàng cắn môi, tưởng chừng dùng lực cắn thật sâu: “Nhưng mà Hoàng thượng cho tới bây giờ không liếc mắt thần thiếp một cái, thần thiếp chính là muốn cho Hoàng thượng nhớ rõ, trên đời này còn có thần thiếp”.
Không thể không thương hại tình ý của nàng nhưng nếu bị người khác lợi dụng thì lại là đáng tiếc. Như Ý liền hỏi: “Là ai đã dạy muội?”
“Là Quý phi nương nương thấy thần thiếp đáng thương cho nên dạy cho thần thiếp biện pháp này, quả nhiên là hữu dụng, ngay cả Hòa Kính công chúa cũng khen không dứt miệng”. Uyển tần khiếp sợ nhìn Như Ý, đôi tay không biết nên để đến nơi nào, nước mắt rơi như mưa: “Hoàng hậu nương nương, xin lỗi. Xin lỗi”.
Cuối cùng cũng bị người khác lợi dụng mới có đất cắm dùi nhưng có thể trụ được bao lâu? Uyển tần dĩ nhiên là sự đề bạt đầu tiên, nếu không được cũng có Tần tần thay thế nàng.
Như Ý nhìn nàng, thở dài một tiếng, phất tay áo mà đi.
Uyển tần không phải là người xấu. Thậm chí nàng còn một người tốt hiếm có. Ẩn nhẫn, dịu dàng, ngay cả tình yêu cũng thâm trầm nhưng người tốt đôi khi cũng không làm cho người ta thích, người xấu cũng không nhất định làm cho người ta chán ghét.
Uyển tần trầm mặc ẩn nhẫn tình yêu, không nói gì cũng không canh giác; còn nơi Hương Kiến đại thịnh vui mừng càng làm người ta run rẩy sợ hãi. Nhưng nàng vẫn chờ đợi, đều là vì ai?
Là khuôn mặt trong suốt thời niên thiếu, vĩnh viễn nằm trong trí nhớ của nàng, nhẹ nhàng gọi nàng một tiếng: “Thanh Anh”. Là cả đời luyến tiếc, không thể quên được, rốt cuộc cũng không thể trở về được.
Như Ý yên lặng như vậy, ngay cả Dung Bội cũng yên lặng. Nàng suy nghĩ nói: “Hoàng hậu nương nương, Lệnh quý phi thao túng Uyển tần khiến Hoàng thượng cùng Hòa Kính công chúa vui vẻ, nương nương bây giờ phải làm sao?”
Như Ý nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm giọng nói: “Bổn cung nay rơi vào tình cảnh này, nếu dựa vào thực lực bản thân, e rằng cũng không làm được, ngươi đi thỉnh Dục Hô đến đây”.
Dục Hô tới rất nhanh, cung kính hướng về phía Như Ý thỉnh an, nhân tiện nói: “Trước khi tới đây, nô tỳ có nghe Phúc Già nói Thái hậu nương nương tuy rằng thực sự đã mặc kế thế sự nhưng để mắt tới Lệnh quý phi. Nói đến cũng là năm đó Thái hậu quá mức buông thả, khinh thường nàng nay tài trí nàng vượt bậc, Thái hậu nương nương nay ngẫu nhiên nhắc tới cũng
rất là hối hận”.
Như Ý vuốt cắm, mấy năm nay Hoàng đế cùng với Thái hậu quan hệ hòa hoãn không ít, thêm việc Thái hậu ít để ý việc tiền triều hậu cung, an tâm bảo dưỡng tuổi thọ, Hoàng đế lại có tâm bù đắp lại tình cảm mẫu từ hiềm khích ngày xưa cho nên không khỏi kính yêu, hết sức phụng dưỡng Thái hậu. Mỗi kì sinh nhật Thái hậu đều tìm kiếm kì trân thiên hạ mà dâng lên Thái hậu, khiến Thái hậu mỉm cười. Thái hậu như thế nào không biết, vì thề càng ngày trầm tĩnh, chuyên tâm Phật đạo cho nên Thái hậu cho dù không vui Yến Uyển nhưng cũng tuyệt đối sẽ không chủ động nói.
Như Ý nhân tiện nói: “Hoàng thượng tuy có nhiều con cái nhưng lại hiểu rõ nhất Hòa Kính công chúa. Vì Hiếu Hiền hoàng hậu sớm tạ thế, Hoàng thượng trong lòng luôn thương tiếc. Nhưng công chúa là thân phận tôn quý, lại cũng tần phi thân cận cũng phải có nguyên do. Trong duyên cớ đó, xin Dục Hô hãy tìm hiểu giúp. Dù sao, Dục Hô cũng là người cũ của Hoàng thượng”.
Dục Hô dập đầu, đứng dậy rời đi.
Hòa Kính công chúa là con vợ cả, xưa nay ỷ vào thân phận mình luôn tỏ ra cao quý nhưng đối với Dục Hô vì đã phụng dưỡng Hoàng đế nhiều năm nên luôn đối đãi ôn hòa. Hòa Kính công chúa phân phó thị nữ dâng trà cho Dục Hô. Hai người tâm sự thật lâu, cuối cùng Hòa Kính công chúa hỏi: “Dục Hô, những lời ngươi nói đều là sự thật sao?”
Dục Hô hiểu rõ mỉm cười: “Công chúa nếu không tin thì cứ đi tra hỏi. Ngày đó Lệnh quý phi vẫn còn là cung nữ trồng hoa, là người của Trường Xuân cung, sau đó bị Hiếu Hiền hoàng hậu chuyển sang cho Thục Gia Hoàng quý phi dạy dỗ, ai ngờ Thục Gia Hoàng quý phi thủ đoạn, năm đó Lệnh quý phi bị chịu tra tấn, Công chúa nghĩ nàng ta có hận Thục Gia Hoàng quý phi hay không?”
Hòa Kính công chúa mỉm cười, khinh thường nói: “Tính tình Thục Gia Hoàng quý phi từ trước đến nay đều đắc tội nhiều người. Nàng ta như vậy, Lệnh quý phi tất nhiên oán hận vô cùng. Nhưng dù vậy Lệnh quý phi cũng sẽ hận ngạch nương sao?”
Vẻ mặt Dục Hô kính cẩn, hạ thấp người nói: “Công chúa tinh thông đạo lí đối nhân xử thế, công chúa nghĩ lại cũng có thể hiểu được trong đó có căn do”. Hòa Kính công chúa cúi đầu trầm tư, mân mê hộ giáp, im lặng một lát rồi lạnh lùng nói: “Đúng rồi. Chỉ sợ Lệnh quý phi không dám trực tiếp oán hận ngạch nương mà chỉ giả vờ lòng đầy kính trọng. Ngày đó nàng ta dùng lời hoa mật ngọt lừa bịp ta, mượn tình cảm ngạch nương mà tiếp cận ta. Dục Hô, ngươi nói có phải hay không? Nhưng hôm nay sao ngươi lại nói cho ta biết điều đó?”. Dục Hô thở dài, nhìn xa xa về hướng Trường Xuân cung, thần sắc cung kính đến cực điểm: “Hiếu Hiền hoàng hậu là người tiết kiệm, là nữ trung gương mẫu, đối đãi Hoàng thượng cùng hậu cung khiến mọi người kính trọng. Nguyên Lệnh quý phi cùng công chúa thân cận, nô tỳ cũng không suy nghĩ gì nhiều. Nhưng hôm nay Lệnh quý phi giải quyết lục cung, còn khiến Hoàng thượng viết thi hứng cấp cho Hiếu Hiền hoàng hậu, mượn cơ hội chèn ép Hoàng hậu, nô tỳ thật sự là cảm thấy quá mức”. Trên môi Hòa Kính công chúa cười nhẹ, nhìn về nơi khác, lạnh lùng nói: “Ngươi bất mãn thay cho Hoàng hậu ư?”
Vẻ mặt Dục Hô khẩn thiết, thành thật: “Không. Nô tỳ hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm, là không thích có người ở sau lung mây mưa thất thường, mượn cớ người yêu sủng qua đời mà làm chuyện sằng bậy. Hiếu Hiền hoàng hậu thân là ngạch nương của công chúa, nghĩ đến công chúa cũng không nhẫn tâm nhìn thấy người khác dùng Hiếu Hiền hoàng hậu mà tranh thủ tình cảm đoạt lời, không thể an bình”.
Hòa Kính công chúa nhíu mày, nhấp một miếng trà, cười nói: “Vì sao ngươi không nói cho Hoàng a mã biết? Nói với ta có ích lợi gì chứ?”
Dục Hô nghiêm túc nói: “Việc này chỉ sợ ở trong mắt người khác tưởng rằng công chúa bất mãn với Hoàng hậu. Lệnh quý phi xui khiến Uyển tần mượn danh Hiếu Hiền hoàng hậu tranh thủ tình cảm, lấy việc này làm ngư ông đắc lợi, lại làm cho người ta tưởng rằng công chúa muốn ly gián Đế hậu, nô tỳ thật sự nghĩ công chúa không đáng bị như vậy. Công chúa là đích nữ duy nhất của Hoàng thượng, tôn quý vô cùng, vạn không thể bị ô danh, vì người khác mà liên lụy”.
Hòa Kính công chúa thở dài một hơi nhẹ nhõm: “Ý tứ của ngươi, ta đều hiểu được”.
Dục Hô chân thành đứng dậy cáo từ. Hòa Kính công chúa nhìn thân ảnh của nàng, khuôn mặt như bị che lấp càng thêm dày đặc.
Vĩnh Kỳ vì Hoàng đế xử lý một ít chính vụ đơn giản, liền đi đến Diên Hi cung thỉnh an. Trong cung yên tĩnh, trống trải thật sự. Ở phía đông điện có tiếng đọc sách lanh lảnh truyền đến, là thanh âm của Vĩnh Cơ. Vĩnh Kỳ cũng không đứng lại lâu liền đi đến.
Thời tiết tốt thời điểm, Vĩnh Kỳ vì hoàng đế xử lý một ít đơn giản chính vụ, liền hướng Duyên Hi
Hải Lan ngồi một mình ở bên cửa sổ, thân ảnh trong sáng dưới ánh mặt trời. Đáy lòng Vĩnh Kỳ mềm nhũn, đây là ngạch nương của hắn, ôn hòa nhàn tĩnh vĩnh viễn.
Hắn đi qua thỉnh an, Hải Lan thấy con đến, vô cùng mừng rỡ đỡ lấy nói: “Xem đứa nhỏ này vội vàng đến, tóc đều rối loạn”.
Vĩnh Kỳ thấy nàng đang ngồi cẩn thận thêu cái gì đó, liền nói: “Ngạch nương đang thêu cái gì vậy? Những việc này dễ khiến cho đôi mắt bị thương, giao cho hạ nhân làm đi”. Hải Lan: “Là thêu cho Hoàng ngạch nương của con”.
Vĩnh Kỳ cười nói: “Nhi thần biết. Nếu không phải vì Hoàng ngạch nương, ngạch nương sao lại vất vả như vậy chứ?” Hải Lan buồn bực nói: “Nay Nội Vụ phủ lười biếng, cái xiêm y cũng không được chu cấp. Dung Bội cũng không thể quản được, Hoàng ngạch nương con… Gần đây ánh mắt không được tốt, muốn tự mình thêu thùa cũng không được”. Vĩnh Kỳ do dự một lát: “Nhi thần nghe nói, trong cung đang truy phụng Hiếu Hiền hoàng hậu, Hoàng ngạch nương rơi vào tình cảnh gian nan; ngay cả Vĩnh Cơ cũng không thể giữ lại bên người”.
Hải Lan khoát tay, không muốn nói nữa, nhìn hắn nói: “Đến đây. Tóc tai rối bời rồi, để ngạch nương chải tóc cho”. Vĩnh Kỳ thuận theo ngồi xuống, để cho Hải Lan tinh tế chải tóc.
Vĩnh Kỳ từ từ nhắm hai mắt lại, dường như đang cực hưởng thụ. Hắn nhẹ giọng, cúi đầu nói: “Ngạch nương, Hoàng a mã thật sự yêu thương nhi thần sao?”
Hải Lan ôn nhu hỏi: “Sao lại hỏi như vậy?” Mí mắt Vĩnh Kỳ hạ xuống “Ngạch nương, Hoàng a mã cũng không sủng ái ngạch nương, vì cái gì mà có thể yêu thương nhi thần chứ? Nhi thần không thể lo lắng, lúc trước Hoàng a mã ký thác hy vọng Vĩnh Liễn cùng Vĩnh Tông trưởng thành nhưng cuối cùng cũng lại sớm tạ thế”.
Hải Lan vỗ về cái trán của hắn, ôn trầm nói: “Hoàng a mã con yêu thương con trai trưởng là điều mọi người đều biết. Hắn một lòng mong mỏi những đứa con của Hiếu Hiền hoàng hậu sinh dưỡng mà trưởng thành kế thừa tế độ. Chỉ tiếc, Vĩnh Liễn cùng Vĩnh Tông đều phúc bạc. Nhưng Vĩnh Kỳ, con không cần để ý quá nhiều điều đó, chính bản thân con cũng không chịu thua kém ai cơ mà”.
Vĩnh Kỳ xoa xoa tay: “Hoàng a mã cũng rất yêu thương Vĩnh Cơ, còn đem hắn tới Diên Hi cung cho ngạch nương nuôi nấng. Nhi thần hiểu được, Hoàng ngạch nương thất thế, ngạch nương với Hoàng ngạch nương tình thâm ý thâm, có thể cho Vĩnh Cơ một chút thời gian yên ổn”.
“Đó là điều đương nhiên, loan giao tái tục, huyền đoạn tái tiếp, Hoàng ngạch nương là kế hậu, sinh hạ Vĩnh Cơ tự nhiên là con trai trưởng. Chỉ tiếc, chẳng sợ chỉ là thê tử tái giá không bằng kết tóc. Hoàng ngạch nương con có chỗ khó xử. Huống chi gia tộc nàng không thể so được với phú quý vinh quanh của cả nhà Hiếu Hiền hoàng hậu, ở sau cũng không người chống đỡ, chịu nhiều cơ khổ”. Hải Lan dịu dàng mà trầm trọng: “Vĩnh Kỳ, con được nuôi lớn lên cũng là Hoàng ngạch nương con giúp đỡ”.
Hai mắt Vĩnh Kỳ nhắm lại, trầm ngâm một lát: “Ngạch nương nói đúng. Hoàng ngạch nương tuy rằng đắc tội Hoàng a mã nhưng địa vị không lo. Hoàng ngạch nương còn có Vĩnh Cơ, Vĩnh Cơ mới là đứa con duy nhất của Hoàng ngạch nương”. “Con chẳng lẽ không được tính là con của Hoàng ngạch nương con sao?”. Hải Lan thở dài một tiếng: “Con vừa mới sinh ra, ngạch nương lại vô sủng. Bao nhiêu năm chỉ có một mình. Nếu không có Hoàng ngạch nương con đem con dưỡng dục bên cạnh thì con cũng như bao a ca khác nằm trong A ca sở rồi. Cho nên Vĩnh Kỳ, con nhất định phải cùng với Vĩnh Cơ hiếu thuận Hoàng ngạch nương con, đối đãi ngạch nương cùng Hoàng ngạch nương phải giống nhau”.
Vĩnh Kỳ nắm lấy tay Hải Lan, lời nói mang ý nghĩa sâu nặng: “Ngạch nương chính là ngạch nương của nhi thần, đương nhiên phải hiếu thuận. Đối với Hoàng ngạch nương, trong lòng nhi thần cũng hiểu được ân đức của Hoàng ngạch nương, biết nên làm như thế nào. Vĩnh Cơ….” Hắn dừng lại một chút: “Nhi thần cũng sẽ hảo hảo chiếu cố Vĩnh Cơ”. Hải Lan vui mừng hòa nhã nói: “Vĩnh Kỳ, Vĩnh Cơ thiên tư bình thường, không bằng con lúc còn bé thông minh. Nhưng vốn sinh ra đã kém cỏi thì con là huynh trưởng, phải dạy dỗ tốt với hắn mới đúng”.
Trong con ngươi Vĩnh Kỳ hơi hơi buồn bã, gật đầu xưng dạ.
Hải Lan cười nói: “Tốt lắm”. Vĩnh Kỳ trở mình cười nói: “Vẫn là ngạch nương chải tóc tốt nhất. Vân Gíac chải đầu cũng không khéo tay bằng ngạch nương”.
Khóe mắt Hải Lan mỉm cười nhìn hắn: “Vân Giác? Là người thiếp mới Hồ thị đó sao?”
Vĩnh Kỳ thẹn thùng: “Phúc tấn nói cho ngạch nương biết? Là nhi thần ra bên ngoài uống rượu gặp Tam tỷ tỷ có nhã ý dâng tặng một nha đầu, thịnh tình không thể chối từ, nhi thần đành phải nhận. Không nghĩ rằng đó là một nữ tử đặc sắc, nhi thần liền đưa nàng về phong nàng làm cách cách”. Hải Lan mỉm cười: “Người bên ngoài thương dâng tặng thiếp cũng là điều thường có. Ngạch nương thật sự muốn nhìn thấy nữ tử đó nhưng quy củ trong cung chỉ có con cùng với Phúc tấn được nhập cung, còn cách cách thì không được”. Vĩnh Kỳ có chút thương tiếc: “Dạ. Nếu không phải xuất thân tầm thường thì nàng ta cũng được danh vị Phúc tấn rồi”.
Hải Lan nghe được khẽ nhíu mày nói: “Con yêu thích thị thiếp nhưng cũng đừng nên quá mức thiên sủng, khiến cho Phúc tấn con thương tâm. Càng phải nhớ, những lời khinh bạc không được nói ra”.
Da mặt Vĩnh Kỳ mỏng, trên mặt ửng đỏ, thưa dạ xưng vâng. Hải Lan thấy con như thế, làm sao còn nhẫn tâm nói hắn, cười ôn nhiên: “Thật khó có người khiến mình vừa ý, nếu có thể cho con những đứa con cháu nối dòng, tự nhiên tiền đồ của nàng ta cũng nhiều thêm”.
Mẫu tử nói chuyện với nhau tới ráng chiều, Vĩnh Kỳ vội vàng ra cung trở về. Hắn ra khỏi Diên Hi cung, nhẹ nhàng ngửi thấy hương son phấn của nữ tử hậu cung. Vĩnh Kỳ lẳng lặng nín thở, tưởng như đầu ngòn tay của Vân Giác xẹt qua gương mặt trắng mịn. Lời nói của Vân Giác vẫn văng vẳng bên tai: “Ngũ gia, tiền đồ của Ngài là điều quan trọng, ai ai cũng đừng nghĩ đến cũng như đừng đụng vào, chỉ nghĩ chính mình mà đối đãi”.