Cô đưa mặt mình song song với cô bé, hít hà mùi hương quen thuộc. Huỳnh Minh Tuệ nhẹ nhàng hôn vào đám lông rậm rạp. Rồi cô thè lưỡi ra, rê lưỡi khắp xung quanh em bé.
“Này, em làm gì đấy.”
Ân Tú vô lực đẩy đầu Minh Tuệ ra, càng đẩy Minh Tuệ càng tấn công mạnh mẽ. Cô đặt lưỡi vào hạt lớn ở giữa, một ngón tay thì kết hợp day day chỗ nhạy cảm nhất trên đầu em bé.
Đẩy lưỡi tiến sâu vào trong, quét lên xuống, rồi lại quét ngang dọc. Khi cảm nhận được mật ong chảy ra ngày càng nhiều, Minh Tuệ di chuyển lưỡi theo chiều xoắn ốc, nuốt trọn dòng mật ong thơm ngọt đang chảy ra ồ ạt.
Lâm Ân Tú bên trên ghế đang thở dốc, cả người chị mềm nhũn, hai chân chị buông thõng xuống đất. Dường như tay cũng vô lực bấm bàn phím.
Minh Tuệ hài lòng di chuyển lưỡi theo đường zíc zắc, hai ngón tay cũng hỗ trợ mà ra vào kịch liệt. Mật ong chảy ra ướt đẫm cái ghế da lớn. Ân Tú càng thở mạnh hơn và thì thào mấy tiếng đầy kích thích:
“Ừm… ừm… ừm…”
Minh Tuệ nhấc đầu lưỡi mình ra khỏi cô bé, liếm quanh mép, thở ra một hơi rồi từ từ bò ra khỏi bàn máy tính. Mặt nghiêm túc nhìn Ân Tú nói:
“Không làm nữa, trả thù việc chị bỏ đói em hơn hai năm nay.”
Ân Tú tái mặt nhìn Minh Tuệ, dở khóc dở cười, bên dưới của chị truyền đến một trận đau nhức.
“Hừ, thật biết cách chọc người mà.”
Minh Tuệ bật cười lớn haha mấy tiếng, thỏa mãn mà bỏ đi lên giường tiếp tục lướt facebook:
“Thành công trả thù chị rồi, thật sự rất vui nha.’
Cô thầm nghĩ với một cái quần nhỏ cũng đã sớm ướt đẫm.
…
Minh Tuệ không biết có phải gần đây công việc Lâm Ân Tú rất bận hay không, có phải chị làm việc nhiều quá chăng mà cả người chị ngày càng xanh xao, gầy gọc.
Có những lúc Minh Tuệ thấy chị mệt mỏi đến mức dường như muốn gục ngã.
Tối hôm ấy, Ân Tú lại đang sốt như thường niên, Minh Tuệ một bên đang chườm khăn nóng cho chị, miệng lẩm nhẩm:
“Công việc chị cực lắm hả? Làm ít thôi, mình không thiếu thốn lắm đâu.”
Ân Tú yếu ớt:
“Không cực, chị chỉ hơi mệt chút thôi mà.”
Minh Tuệ đau lòng, âu yếm hôn lên trán chị, cô dịu dàng chạm môi vào vành tai sớm đã nóng hực mà đỏ ửng lên:
“Vợ có gì thì em biết ở với ai. Nghèo chút mà sống bình yên cũng tốt mà.”
Hai ngày sau đó, bệnh tình Ân Tú chuyển biến xấu hơn, chị buộc phải nghỉ làm cả hai ngày. Minh Tuệ cũng đóng cửa quán hai ngày đó mà chăm sóc cho chị. Ngày thứ ba, tình hình có vẻ khả quan hơn, Ân Tú đã có thể đi làm lại, chiều tối chị mệt mỏi tựa vào người Minh Tuệ:
“Chị muốn đi du lịch, muốn đi ngắm mây.”
– HẾT CHƯƠNG 120-