“Em đi về trước đây.” Tô Khiết cúp điện thoại, sau đó quay ra nói với Nguyễn Hạo Thần: “Bà ngoại thúc giục em trở về, bà ở nhà lo lắng cho em, đang rất sốt ruột đấy, hơn nữa chúng ta ở cùng nhau, nếu bị người phát hiện thì có lẽ những người đó có thể sẽ xé xác em.”
Nguyễn Hạo Thần thầm than một tiếng: “Anh đưa em về.”
“Vâng, vậy cũng được, có lẽ bây giờ khắp thành phố A không ai không biết em, em đi gọi xe có khi sẽ bị người ta nhận ra, bị người ta ném trứng gà, làm người nổi tiếng cũng thật không dễ.” Tô Khiết nửa thật nửa đùa cười nói.
Nguyễn Hạo Thần liếc nhìn cô mà không nói gì cả, anh đã từng nói sẽ không để người phụ nữ của mình phải chịu bất cứ chuyện uất ức nào, nhưng hôm nay cô lại vì anh mà bị oan ức lớn như vậy. Mà nguyên nhân chính của chuyện này lại là ông cụ và bà cụ, tuy nhiên anh lại cảm giác sau lưng chuyện này còn có ai đó trợ giúp, anh nhất định phải điều tra rõ để bắt được người đứng phía sau kia.
Lúc này, ở sân bay.
“Chào mọi người, cậu chủ Đường nói tôi đến đây đón mọi người.”
Nhạc Hồng Linh dẫn theo hai đứa bé, còn chưa xuống máy bay đã có người đến đón bọn họ.
“Là Đường Lăng bảo anh đến?” Nhạc Hồng Linh không biết người trước mặt cho nên có phần cảnh giác.
“Đúng vậy, cậu chủ Đường đang ở bên ngoài chờ, mọi người đi theo tôi là được.” Thái độ của người kia vẫn rất khách khí.
Bởi vì Tô Khiết đã nói trước cho nên Nhạc Hồng Linh cũng sẽ không hoài nghi gì cả. Nhạc Hồng Linh nhìn thấy mình được dẫn đi đến cổng VIP thì rõ ràng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Đường Lăng chờ ở bên ngoài, nhìn thấy hai đứa nhóc đi tới, bởi vì anh đã từng xem ảnh chụp của bọn họ thật nhiều lần, cho nên liếc mắt một cái là nhân ra bọn họ. Đường Lăng nhanh chóng chạy qua, ngồi xổm xuống muốn ôm Đường Vũ Kỳ.
“Chú định muốn làm gì? Chú là ai?” Nhưng mà bạn nhỏ Đường Minh Hạo cũng nhanh chóng bước đến, dùng sức đẩy Đường Lăng, thiếu chút nữa là Đường Lăng ngã xuống đất. Sau đó bạn nhỏ Đường Minh Hạo nhanh chóng kéo Đường Vũ Kỳ đến bên người mình.