Mọi người vây quanh Halley, Halley uống rất nhiều nước, cuối cùng tỉnh táo lại lần gieo xuống phía sau.
Anh ta tiếp tục nhìn thẳng vào Diên, cố gắng đẩy đám đông ra, nhưng bị William ép đưa vào căn phòng trong cabin.
“Các người đều tránh ra cho tôi.
“Không được đâu thân vương, ngài cần phải thay quần áo đi kiểm tra thân thể. Nếu như bị bệnh thì làm sao đây?”
“Ông đây sinh khí dồi dào, không sao hết. Đều cút ngay cho tôi, tôi muốn gặp Diên.”
Anh ta còn chưa kịp nói hết lời thì Diên đã đẩy cửa bước vào.
“Tất cả đi xuống đi, để tôi hầu hạ là được”
“Hầu hạ… Hầu hạ?”
Halley cảm thấy tai mình đang chảy nước và sắp bị ảo giác thính giác.
Mọi người ngoan ngoãn rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Diên đã khóa trái cửa lại.
Cậu ta lấy ra một bộ áo choàng tắm sạch sẽ từ trong tủ, ném nó lên người anh ta.
“Đi tắm rửa đi, tôi không thích mùi nước biển”
“Ha ha. Được, ngay lập tức.”
Anh ta run rẩy nói rồi ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.
Anh ta vừa tắm vừa véo mình, cảm giác mình đang năm mơ.
Anh ta thậm chí còn hoài nghỉ rằng những lời đó cũng chỉ có trong một giấc mơ.
Hiện thực… không thể nào, phải không?
Diên chắc chắn sẽ tự sát.
Anh ta có vấn đề về xu hướng tình dục nhưng Diên nói đúng. Làm sao cậu ta có thể đáp ứng mình chứ?
Ảo giác nhất định là ảo giác, đầu mình bị nước vào nên mới xuất hiện ảo giác.