Giang Nam phục hồi tinh thần lại, đột nhiên nghĩ đến điểm này, mở to mắt nói:
– Không phải là chưởng khống Hóa Tiên Ngọc Bình Càn Khôn Lão Tổ chứ? Đây là chuyện gì a? Làm sao ngay cả Càn Khôn Lão Tổ cũng nhảy đi ra ngoài, muốn làm phi tử của Nữ Đế…
Hắn quơ quơ đầu, ở trong ấn tượng của hắn, Bổ Thiên thần nhân là đại biểu Thiên Đạo, thừa hành Thiên Ý, không nghĩ tới vị Càn Khôn Lão Tổ này sẽ bỏ da mặt, không biết xấu hổ chạy tới muốn làm “Phi tử” Nữ Đế.
Bất quá cũng có thể từ đó nhìn ra, Bỉ Ngạn Thần Đế tất nhiên là một cô gái mỹ lệ, nếu không Càn Khôn Lão Tổ sao lại động tâm?
Nhưng mà, vị Càn Khôn Lão Tổ này làm cũng quá hèn mọn đi, ngay cả loại chuyện hậu phi này cũng có thể mặt dày nói ra!
– Nhưng mà vị Nữ Đế này lá gan quả thật cũng quá mức một ít, ngay cả Bổ Thiên thần nhân cũng một cước đá bay. Đúng rồi, Tiềm Long Đạo Nhân mới vừa rồi liền chỉ điểm, chẳng lẽ hắn sớm biết Bỉ Ngạn Thần Đế là một Nữ Đế? xem tại TruyenFull.vn
Giang Nam quay đầu lại hướng Tiềm Long Đạo Nhân nhìn lại, đạo nhân kia cũng cười híp mắt đi tới, quay đầu lại cười nói:
– Phía trên nói cái gì?
Đạo nhân này thấy văn tự trên sách cổ, nụ cười trên mặt không khỏi cứng ngắc, trở nên cực kỳ cổ quái. Giang Nam cười nói:
– Ngay cả Bổ Thiên thần nhân cũng dám đá bay, vị Nữ Đế này lá gan không khỏi quá lớn, mới vừa rồi ta thấy được đoạn văn tự này, cũng khiếp sợ nói không ra lời.
– Quả thật khiếp sợ, quả thật khiếp sợ.
Tiềm Long Đạo Nhân gật đầu lia lịa nói:
– Bất quá Bỉ Ngạn Thần Đế đây là ý gì? Lại ngay cả chuyện xấu bực này cũng ghi xuống, không duyên cớ để cho bọn hậu bối nhạo báng.
– Bản thân ta cảm thấy rất thú vị. Ta vốn cho là Càn Khôn Lão Tổ thân là Bổ Thiên thần nhân, vâng chịu Thiên Đạo vô tình, là Thiên Đạo hóa thân, lạnh lùng tìm không được một tia tình cảm loài người, hiện tại cũng cảm thấy vị lão tổ này là một người, người sống sờ sờ.
Ánh mắt Giang Nam rơi vào trên người của hắn, thử dò xét nói:
– Tiềm Long đạo huynh, chẳng lẽ ngươi sớm biết Bỉ Ngạn Thần Đế là một Nữ Đế?
– Ngươi không biết sao?
Tiềm Long Đạo Nhân kinh ngạc nói:
– Bỉ Ngạn Đế lăng là một mộ chôn quần áo và di vật, bên trong y quan, chính là nữ thức Đế bào, cùng nam Đế Đế bào khác nhau rất rõ ràng, cho nên rất nhiều người suy đoán Thần Đế này là một vị Nữ Đế. Ta cũng từ người khác nghe nói, hôm nay nhìn sách cổ này, có thể thấy được tin đồn không sai.
Giang Nam thở dài, thầm nói:
– Xem ra, ta lại bỏ lỡ rất nhiều chuyện.
Hắn rất muốn trải qua tất cả chuyện phấn khích của chư thiên vạn giới, bất quá này là chuyện không thể nào, trong chư thiên vạn giới mỗi một ngày đều có kỳ ngộ phát sinh, gặp gỡ rơi vào trên người nhân vật bất đồng, một người có thể gặp phải kỳ ngộ, thật sự quá ít.
Một Thần Chủ đi tới, uy nghiêm thâm trầm nói:
– Nữ nhân xưng đế, muôn đời hãn hữu, Bỉ Ngạn Thần Đế thời gian tại vị chỉ rất ngắn liền bỏ mình đạo tiêu, có thể thấy được là vì Thiên Đạo không tha, nói không chừng là bị Thần Đế phía sau nàng đánh chết ở trên đế vị!
Tiềm Long Đạo Nhân chân mày cau lại, thản nhiên nói:
– Hơn năm ngàn vạn năm chỉ xuất hiện một Tiên Thể, ai có thể tru diệt Tiên Thể Thần Đế? Lấy ý kiến của ta, Bỉ Ngạn Thần Đế đã có thể được xưng tụng 5000 vạn năm đệ nhất Đế.
– Lấy nhãn giới kiến thức của ngươi, khó tránh khỏi có loại hiểu lầm này, bởi vì ngươi quá yếu, nhãn giới còn chưa đủ!
Thần Chủ kia cười nhẹ nói:
– Lấy nhãn giới kiến thức của ta, sẽ không nhìn như vậy. Ngươi quá nông cạn.
Tiềm Long Đạo Nhân cười mà như không cười nói:
– Đại khái như thế đi.
– Ngươi là tiểu nhân vật, ta không đáng cùng ngươi âu khí.
Thần Chủ kia bỏ lại một câu, liền mặc kệ hắn, nhìn về phía cuốn sách cổ kia, bất quá hắn cố gắng lật đến tờ thứ hai, chỉ thấy trang giấy sách cổ kia vẫn như cũ là nguyên dạng, không có bị hắn phiên động.