Ngay lúc này phía sau có lực lượng cực kỳ đáng sợ đánh thẳng tới, thông đạo phía sau cũng sụp đổ, không gian sau lưng xuất hiện lỗ đen khổng lồ.
Cho dù bằng vào thực lực bây giờ, cấp bậc của lỗ đen không thể giết Nhiếp Vân nhưng hắn khó tránh khỏi sẽ bị trọng thương.
Lỗ đen còn chưa đánh tới Nhiếp Vân nhưng làm cả thành Thánh Hoàng lâm vào tai nạn, lực lượng bàng bạc dùng Thánh Hoàng Cung làm trung tâm khuếch tán ra ngoài, tất cả kiến trúc chắc chắn bị quét sạch, vô số yêu nhân còn chưa kịp kêu thảm đã bốc hơi thành khói, triệt để tử vong.
Chỉ trong nháy mắt mấy trăm dặm trong thành Thánh Hoàng biến thành phế tích.
Trong phế tích này không có một bóng người, dường như đã bốc hơi toàn bộ dưới một chưởng vừa rồi.
– Ah… Phát sinh chuyện gì?
– Dường như Thánh Hoàng đang chiến đấu với người nào đó…
Lần này động tĩnh huyên náo quá lớn, cả thành Thánh Hoàng đều bị bừng tỉnh, bọn họ gào rú, tiếng nói vang vọng cả tòa thành.
– Đi mau!
Nhìn thấy tràng cảnh hỗn loạn như thế, Nhiếp Vân biết không phải thời điểm dừng lại, hắn lập tức gia tốc nhưng chưa đi bao lâu thân thể như lâm vào vùng bùn, ngay sau đó một bóng người với đôi cánh bảy màu xuất hiện.
Bóng người mang theo mặt nạ bằng đồng xanh, trên người mang theo đôi cánh còn lớn hơn Vân Huyên rất nhiều, nhẹ nhàng vỗ một cái là phong lôi chấn động, không gian cũng bị phong tỏa ngay sau đó.
Tốc độ xuất hiện đột ngột còn nhanh hơn Tam Thiên Thanh Vân Đạo của hắn, Phượng Hoàng chi dực, Thiên Hành chi khí cùng thi triển rất nhiều.
– Cầm tám cái chưởng giáo ấn của đại lục Phù Thiên, thi triển Vũ Đạo Phá Hư Quyền, ngươi là Nhiếp Vân a, rất tốt, rất tốt, dám trà trộn vào tàng bảo khố của ta ăn trộm, may mắn ta sớm phát hiện, lá gan thật sự quá lớn!
Dưới mặt nạ đồng xanh có tiếng hừ nhẹ, lời nói hoàn toàn khác so với lúc trong đại điện, mang theo mị hoặc chi âm, hoàn toàn giống Vân Huyên như đúc.
– Còn có thể, lá gan ta không nhỏ đâu.
Nhiếp Vân thuận miệng qua loa một câu, thiên nhãn nhìn chung quanh, phát hiện không gian đã bị đối phương dùng thủ đoạn đặc thù giam cầm, muốn đào thoát rất khó.
Lại nói từ tốc độ vừa rồi có thể nhìn ra được, cho dù có thể đào tẩu cũng bị nàng đuổi theo.
Hiện tại Nhiếp Vân cảm thấy kỳ quái, không phải thân thể Thiên Yêu Thánh Hoàng đã “Nghiền nát” rồi sao, nhất định là mượn thân thể của kẻ khác, vì sao còn có huyết mạch U Minh hoàng tộc, có thể sinh ra Phượng Hoàng chi dực?
– Lá gan của ngươi đúng là không nhỏ, nếu không cũng không dám đánh chết phân thân mà ta tân tân khổ khổ đào tạo ra!
Thấy Nhiếp Vân không cách nào đào tẩu, hàn ý từ dưới mặt nạ của Thiên Yêu Thánh Hoàng bộc phát, dường như mang theo hận ý vô cùng to lớn.
– Phân thân? Ta giết phân thân của ngươi khi nào?
Nhiếp Vân sững sờ.
Đầu óc Thiên Yêu Thánh Hoàng có bệnh hay sao, kiếp trước kiếp này hắn mới lần đầu tiên đi thập địa vực, lúc nào giết qua phân thân của nàng?
Hiện tại hắn còn không biết phân thân của nàng là ai đấy.
– Hừ, nếu ngươi nhìn dung mạo dưới mặt nạ của ta thì ngươi sẽ hiểu.
Trong mắt Thiên Yêu Thánh Hoàng bắn ra lãnh ý, bàn tay hơi động, mặt nạ bằng đồng xanh rơi xuống để lộ dung nhan diễm lệ.
Dung mạo giống hệt thân thể vỡ vụn kia, thậm chí cho dù linh hồn hay khí tức, khí chất đều giống nhau hoàn toàn.
– Vân Huyên? Vân Huyên không phải con gái của ngươi, mà là phân thân của ngươi?
Đột nhiên Nhiếp Vân sững sờ, ý nghĩ sắp nổ tung.
Nghe được Thiên Yêu Thánh Hoàng nói chuyện, lại thấy dung mạo và linh hồn của nàng, Nhiếp Vân có ngốc cũng hiểu ra Vân Huyên căn bản không phải con gái của Thiên Yêu Thánh Hoàng, mà là phân thân của nàng!
Nhưng mà… Đây là phân thân chi thuật gì? Tại sao lại có thể lợi hại như thế.
– Con gái của ta? Hừ!
– Ngươi thật sự can đảm, Nhiếp Vân, đệ nhất nhân đại lục Phù Thiên lại dám tới thành Thánh Hoàng của ta, chớ đi, lưu lại đây đi!
Nghe Nhiếp Vân xem Vân Huyên thành con gái nàng, trên mặt Thiên Yêu Thánh Hoàng mang theo hàn ý, bàn tay mở ra đánh một trảo, không gian sụp đổ.