Lục Diệp Bằng từ khi thông báo, anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào gương mặt của Lam Lam.Anh muốn xem phản ứng của cô như thế nào.1
Nhưng thay vì tức giận thì ngược lại Lam Lam vẫn bình tĩnh. Ánh mắt không còn nhìn anh và cô ta nữa,mà chuyển sang vào tập hồ sơ bên dưới.
Ngoài mặt cô tỏ vẻ như không có gì, nhưng nếu ai tinh mắt sẽ nhìn thấy những móng tay dài của cô đang bấu thật mạnh trên những giấy vẽ mà cô đang cầm.
Cô không ngờ, anh lại nhanh chóng công khai qua lại với cô ta sớm đến như vậy,thậm chí là trước mặt mọi người trong công ty.1
Trong lòng Lục Diệp Bằng thật sự đã tức điên lên vì thái độ lạnh lùng của cô.Người con gái này trong đầu đang nghĩ gì vậy?
Cô không ghen tuông hay đi đến hỏi anh sao?
Dương Tiểu Vy không đi ra, mà tiếp tục ở lại nghe hết cuộc họp.
Vài giây sau,tiếng nói uy nghiêm của Lục Diệp Bằng lại vang lên mà lần này đánh thẳng vào Lam Lam.
“Giám Đốc Tần! Tới lượt cô báo cáo”.
Lam Lam giựt mình. Cơ thể cũng vì câu nói của anh mà rung nhẹ lên. Cô nhìn xung quanh, mọi người cũng đang chờ nghe cô báo cáo.
Cô không biết sáng nay phải họp, nên báo cáo nhất thời cô chưa chuẩn bị.
Chí Huy liếc mắt nhìn qua, liền hiểu ngay cô gái này lại bị Lục Diệp Bằng chơi xỏ nữa rồi, chắc anh phải ra tay giải vây cho cô thôi.
Chí Huy rướn người qua,nói khẽ vào tai cô.
“Để anh giúp em”
“Tổng… “
“Giám Đốc Tần! Báo cáo.. “
Hành động này của hai người lại khiến Lục Diệp Bằng phát điên, trước mặt anh mà còn thì thầm to nhỏ với nhau.Hai tay siếc chặt không đợi Chí Huy lên tiếng anh đã lập tức ra lệnh.
Thấy vậy, Lam Lam tỏ vẻ bình tĩnh, đôi mắt xinh đẹp hướng về Lục Diệp Bằng, khẽ nói.
“Kế hoạch vẫn tiến hành theo tiến độ mà Tổng Giám Đốc đã đề ra… “
“Gì nữa… “
“Tuần sau, tôi sẽ nộp cho Tổng Giám Đốc những bản thiết kế…. Còn việc chọn lựa,anh sẽ là người quyết định”.Giọng điệu cô vẫn lạnh lùng, một chút dịu dàng anh cũng không hề nghe thấy.
Ánh mắt Lục Diệp Bằng chợt tối lại.
Lam Lam biết anh vẫn còn nhìn mình, tuy rằng cô vẫn có chút lo lắng. Nhưng ở đây có biết bao nhiêu con người không lẽ anh lại ra tay với cô.
Đúng thật Lục Diệp Bằng vẫn đang nhìn cô. Nhưng lại không quan tâm cô đang nói những gì. Ánh mắt chỉ biết nhìn đến đôi môi của cô vẫn liên tục nói không ngừng.
Thật sự nhìn vào lúc này,anh chỉ muốn bước tới ôm chặt cô vào lòng,hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô,và nói rằng: Anh nhớ em,nhớ đến phát điên đi được.
Lục Diệp Bằng suy nghĩ hồi lâu liếc mắt nhìn Dương Tiểu Vy.
“Vậy tuần sau, tôi sẽ cho thư ký của tôi quyết định bản thiết kế nào được chọn.”
Nghe xong, tất cả mọi người đều hướng mắt về Dương Tiểu Vy. Rồi những cuộc bàn tán bắt đầu xôi nổi.
Không biết cô thư ký riêng đó là ai mà có thể đặc quyền đến như thế.
Lam Lam cũng không khỏi bất ngờ, ánh mắt long lanh ngước lên nhìn hai người.
Tiểu Vy tỏ vẻ ngạc nhiên, gương mặt tràn đầy sự vui mừng.
“Có thật không”
“Thật!” Lục Diệp Bằng lạnh lùng đứng lên ánh mắt vẫn không rời khỏi Lam Lam nhưng lại nói chuyện với Tiểu Vy
“Những gì anh hứa với em, anh sẽ thực hiện…..”
“Kết thúc cuộc họp”
Dứt lời, Lục Diệp Bằng liền rời khỏi.Tiểu Vy cũng đi theo sau anh.
Cuộc họp kết thúc, mọi người rời đi hết, chỉ còn Lam Lam và Chí Huy ngồi yên bất động. Anh rất lo lắng tâm trạng cô vào lúc này.
Chí Huy khẽ nghiên đầu nhìn cô.
“Lam Lam! Em không sao chứ!”
Lam Lam bật cười, một nụ cười nhạt nhòa.
“Em nghĩ nên kết thúc được rồi! ” Nói xong, cô cũng đứng lên đi ra ngoài.
Phải,kết thúc sớm thôi.Người đàn ông đó đã hành động như vậy,thì cô nên biết thân biết phận nhanh chóng rút lui càng sớm càng tốt,nhường lại vị trí cho người phụ nữ của anh.Thật chất,cô chỉ là vật thế thân của người anh yêu thôi.
Khi bước ra cánh cửa nước mặt của Lam Lam đã trực trào rơi xuống.
Gương mặt Chí Huy tràn đầy phẩn nộ,đôi mắt sắc lạnh, hai tay siếc chặt thành nắm đấm bước thẳng ra ngoài.
Chí Huy không thèm gõ cửa trực tiếp xông thẳng vào phòng của Lục Diệp Bằng.
“Lục Diệp Bằng..! ” Chí Huy thẳng tay hét lớn rồi bước tới cho Lục Diệp Bằng một cú đấm trời giáng.
Tiểu Vy cũng có trong phòng, cô liền hốt hoảng la lên.
“Này! Dừng tay lại. “
Chí Huy mặc kệ cô ta, nắm lấy cổ áo Lục Diệp Bằng quát lớn.
“Tại sao cậu làm vậy? “
“Này anh! ” Tiểu Vy tiếp tục nói.
Ngay lúc này, Lục Diệp Bằng liền dơ tay lên, phát ra âm thanh trầm ổn.
“Cô ra ngoài đi”.
Sau khi Tiểu Vy đi ra ngoài, Chí Huy lại phẩn nộ cau gắt với Lục Diệp Bằng.
” Cậu đang làm gì vậy? Cậu muốn tổn thương cô ấy sao? “
Lục Diệp Bằng im lặng,đưa tay lên lau vết máu trên khóe môi của anh.
Ánh mắt anh nhưng có một màn sương che đi tầm nhìn của anh. Anh nhớ lại hình ảnh lúc nãy cô quật cường, mạnh mẽ trước mặt anh như thế nào.
“Nếu cậu muốn trở về với Tiểu Vy thì hãy nhanh ly hôn với Lam Lam đi, đừng để cô ấy nghĩ mình là vật thế thân của một ai đó… ” Chí Huy bình tĩnh lại,lên tiếng cho Lục Diệp Bằng một lời khuyên.
Anh không hiểu sao. Người bạn này của anh tại sao lại tự thích dằn vặt, tự hành hạ bản thân mình đến như thế? Rõ ràng đã biết trong lòng yêu ai. Nhưng lại không dám đối mặt. Đã vậy còn kéo theo người mình yêu, tổn thương cô ấy
Lục Diệp Bằng nghe xong, ánh mắt liền run lên. Cơ thể nhanh chóng lạnh giá.
“Cô ấy đã nói gì với cậu” Lục Diệp Bằng nhìn Chí Huy, hỏi nhanh.
Nét mặt Chí Huy bình thản, lập tức trả lời.
“Cô ấy chỉ nói hai từ kết thúc”
Một tiếng trống đánh thẳng vào đầu anh ngay lập tức. Gương mặt anh gần như tái nhợt.
“Không đời nào”.
Trong cuộc đời anh chưa có một người con gái nào mà làm cho anh cảm thấy mệt mỏi như là cô…..Kết Thúc…Cô nghĩ anh và cô chỉ dừng lại hai chữ này thôi sao….?
Không bao giờ có chuyện đó xảy ra.
Chí Huy nghiến răng nghiến lợi trước khi ra ngoài để lại cho anh một câu.
” Cậu đừng đi quá giới hạn…. Đừng để sau này vợ cậu lại trở thành là vợ của tôi thì tình anh em của chúng ta cũng chấm dứt.”1
Ý tứ của Chí Huy làm sao Lục Diệp Bằng không hiểu.
Lửa bốc lên trong mắt Lục Diệp Bằng khi Chí Huy mới vừa chạm cánh cửa, anh đã lên tiếng đáp trả.
“Vậy cậu hãy giải quyết cô ta mau lên” Chí Huy nhếch mép cười khẩy, nói xong câu đó anh cũng di chuyển ra ngoài.