Vương Tiểu Thạch khoát tay, bảo:
“Hiểu. Hiểu. Bọn ta đến đây cướp cơ duyên vào Kiếm Vực, khó tránh khỏi cái đám thiếu niên nam nữ đang tuổi nóng máu này không phục chứ gì? Lôi đài để các ngươi chuẩn bị, luật lệ cũng do Kiếm Trì các người đặt ra luôn, Lão Thụ cổ viện bọn ta phụng bồi đến cùng. Thế đã được chưa?”
“Đa tạ tiền bối.”
Hai người Trần Thanh Lãng, Liễu Ân đồng thời thi lễ.
Kỳ thực, Kiếm Trì tam tổ không hẳn là sợ Vương Tiểu Thạch. Tuy biết thiếu niên trước mặt là kẻ có thể đánh bại Tạ Hàn Thiên, thế nhưng nếu đánh hết sức, Trần Thanh Lãng không cho rằng ba người bọn họ liên thủ cũng không đánh lại một Vương Tiểu Thạch.
Thế nhưng, sau lưng bọn họ là một Bích Mặc tiên sinh thần bí chí cực, lại có ơn truyền đạo với Kiếm Trì.
Thành thử, ngay từ đầu bốn người Lão Thụ cổ viện đã ở thế cửa trên. Cho dù ban nãy Vương Tiểu Thạch nói không muốn đánh, thì tam tổ cũng chỉ có nước tìm cách khác để an ủi mấy đệ tử bị mất suất lịch luyện vào tay ba người Lý, Tạ, Đỗ.
Thậm chí, nếu Vương Tiểu Thạch nói không tin Kiếm Trì, muốn để ba vị đồ đệ của Nguyễn Đông Thanh vào Kiếm Vực một mình, thì Kiếm Trì cũng sẽ đồng ý.
May sao…
Mấy người Lão Thụ cổ viện cũng không phải hạng được một bước lại lấn một thước.
Lý Thanh Vân, Tạ Thiên Hoa, Đỗ Thải Hà cũng biết lần này mình đến Kiếm Trì đi bí cảnh là chiếm lấy cơ duyên của kẻ khác, đương nhiên chuyện có người không phục là không thể tránh khỏi. Thế là, Tạ Thiên Hoa mới bình tĩnh bước lên một bước, nói:
“Nếu đã vậy, tiểu nữ xin đại diện cho sư huynh, sư muội chấp nhận luận bàn với chư vị thiên kiêu nhân kiệt của Kiếm Trì. Không biết trong ba người chúng ta, mấy vị muốn thử sức với ai?”
Hai người Trần Thanh Lãng, Liễu Ân chính đang định lên tiếng, thì đệ tử Kiếm Trì đã hô vang:
“Thân là đàn ông, thà chết cũng không đánh với Lý Thanh Vân!”
“Nếu còn quý trứng, tuyệt không giao thủ với Toái Đản Cuồng Ma!”
“Sát Kê Đại Hiệp, đêm ngủ chẳng nhẽ không nằm mơ thấy vạn điểu tề khấp, bách đản bào hao hay sao?”
…
Lý Thanh Vân mặt đen như đít nồi.
Hai cô sư muội thì được một mẻ cười ngặt nghẽo, ôm bụng gập người, đầu vai run rẩy, không đứng vững nổi.
“Sư huynh, thế này có tính là gieo gió gặt bão không?”
Đỗ Thải Hà cười rung người, vỗ vai cậu chàng.
Lý Thanh Vân không phải người da mặt dày dạn, bị người ta công nhiên gọi là Toái Đản Cuồng Ma, Sát Kê Đại Hiệp thì cậu chàng cũng cảm thấy xấu hổ. Thế nhưng, bấy giờ cậu chàng lại ưỡn ngực thẳng lưng, nói:
“Sát kê thì thế nào? Đây là sở học sư phụ dạy cho, việc gì ta phải xấu hổ?”
Cái bộ dáng vò mẻ không sợ nứt, lợn chết không sợ nước sôi của cậu chàng khiến quanh bờ Tẩy Kiếm Trì, tiếng cười giòn tan cất lên mãi không dứt.
oOo
Cuối cùng, thể theo nguyện vọng của đệ tử Kiếm Trì, Sóc Phong kiếm tổ và Vân Hà kiếm tổ đưa ra thể lệ luận bàn như sau.
Phe Kiếm Trì tổ chức một hội luận võ, chọn ra ba người mạnh nhất không được vào Kiếm Vực tỉ thí với ba đồ đệ của Bích Mặc tiên sinh. Như thế thì đệ tử Kiếm Trì có không được luận bàn cùng ba người Lý, Tạ, Đỗ cũng tâm phục khẩu phục, mà Kiếm Trì cũng không bị mang cái tiếng là xa luân chiến.
Đương nhiên, đệ tử Kiếm Trì cũng có dăm bảy loại, có nhiều người thậm chí tu vi còn hơn cả thánh tử thánh nữ, đã sớm bước vào Vụ Hải. Thành thử, không phải ai cũng có thể tham gia lần luận võ này, mà có hạn chế rõ ràng.
Thứ nhất, tuổi tác không thể quá ba mươi.
Thứ hai, tu vi không thể vào Vụ Hải.
Ba người Lý, Tạ, Đỗ cảm thấy thể lệ hai vị kiếm tổ đưa ra rất công bằng và hợp tình, hợp lý, nên không có gì để nói cả. Tạ Thiên Hoa bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, chạy đến chỗ Phùng Thanh La, hỏi:
“Thanh La này.”
“Chị Hoa có gì muốn hỏi?”
Bấy giờ thánh nữ Kiếm Trì chính đang đứng tán gẫu với mấy vị khuê mật trong lúc Trịnh Lan Anh đến hầu chuyện Liễu Ân. Thấy Tạ Thiên Hoa đến, cô nàng nào dám chậm chễ, vội vã cáo lỗi với mấy người bạn để tiếp chuyện.
Chưa nói đến chuyện Tạ Thiên Hoa là đồ đệ của Bích Mặc tiên sinh – người mà Kiếm Trì đang nỗ lực kéo gần khoảng cách.
Chỉ riêng cái chuyện nàng ta có thể chính là sư tỷ tương lai của “Mặc Sênh nhà mình” cũng đủ để khiến Phùng Thanh La không dám làm phật ý Tạ Thiên Hoa chút nào.
Tạ Thiên Hoa khoát tay, nói với mấy vị khuê mật của Phùng thánh nữ:
“Thực ra cũng không cần đến vậy, mọi người cứ đứng đây. Tiểu nữ hỏi Thanh La một câu là xong thôi.”
Bấy giờ, người tò mò hơn lại trở thành Phùng Thanh La. Cô nàng hít sâu một hơi, nói:
“Không biết chị Hoa muốn hỏi việc gì?”
“Vậy chị nói thẳng, Thanh La nhớ đừng để bụng nhé. Vừa rồi chị nhìn một lượt, thấy trong số các đệ tử có không ít người không hơn em và Chân Lợi Kiếm bao nhiêu tuổi, nhưng tu vi đã vào Vụ Hải. Vậy…”
Điều này khiến Tạ Thiên Hoa thấy rất khó hiểu.
Các môn các phái bình thường ở Huyền Hoàng giới chọn thánh tử, thánh nữ, có ai mà không trấn áp hết thảy thiên tài cùng thế hệ trong tông môn, tiềm lực thiên phú đều không ai sánh bằng?
Thế nhưng, tu vi tứ cảnh của Phùng Thanh La và Chân Lợi Kiếm xem ra rất bình thường trong đám đệ tử. Luận tiềm lực tư chất, cũng có không ít đệ tử trẻ tuổi có huyết mạch đặc dị, thể chất lạ thường. Theo lời Vương Tiểu Thạch, thậm chí có người có cả Kiếm Tâm Không Minh, hoặc là Tiên Thiên Kiếm Vực, hoặc Kiếm Đạo Thánh Thể.
Có thể nói là nếu chỉ luận tiềm lực đơn thuần thì hơn hẳn thánh tử thánh nữ đời này của Kiếm Trì.
Về lý mà nói, Lâm Phương Dung và Trần Thanh Lãng không có lí do gì lại nhận Chân Lợi Kiếm và Phùng Thanh La làm đệ tử.
Phùng Thanh La đưa tay làm thủ thế mời, đáp:
“Chuyện này nói ra dài dòng. Nếu chị Hoa không chê thì mời đến dưới gốc cây phượng kia ngồi, cho em từ từ kể.”