Moore: “…”
Mấy năm qua anh chỉ biết vùi đầu vào học hành ở khoa Y hệ Dẫn đường, rất hiếm khi gặp Lính gác cấp cao. Lần đầu tiên tiếp xúc với một tướng quân Lính gác cấp S, quả thật anh khá căng thẳng. Moore đưa tay đẩy nhẹ gọng kính, hít thở sâu, nói: “Xin lỗi, tôi chỉ… hơi căng thẳng thôi.”
Lục Thành An cúi đầu nhìn về phía thực thể tinh thần bên cạnh Moore.
Đó là một con hươu trắng với vầng sáng trắng dịu mắt bao quanh người, trông vừa đáng yêu, vừa thánh khiết. Chỉ có điều, chịu ảnh hưởng từ cảm xúc của chủ nhân, lúc này chú hươu cũng căng thẳng nấp vào sau lưng Moore, chỉ lộ ra nửa cái đầu.
Lục Thành An cảm thấy rất thú vị, không khỏi ngắm nghía chú hươu kia nhiều hơn.
Kết quả, sau khi bị hắn nhìn chằm chằm, hươu ta rụt nốt nửa cái đầu lại, giấu tiệt bản thân đi.
Dẫn đường hiện đang làm việc tại Đội đặc chiến Liệp Ưng có tính cách cởi mở, thẳng thắn, đã thân thiết với các Lính gác trong đội từ lâu. Không ngờ người kế nhiệm do Trưởng khoa Tiêu tiến cử lại ngại ngùng dễ thẹn đến thế, nói có mấy câu thôi mà mặt đã đỏ chót cả ra.
Lục Thành An hắng giọng một tiếng, cố gắng nói chuyện bằng ngữ điệu ôn hòa nhất có thể: “Cậu đừng căng thẳng, thực ra tôi hòa đồng lắm. Cậu đã là Dẫn đường đồng hành của Đội đặc chiến Liệp Ưng rồi, sau này chúng ta chúng là đều chiến hữu với nhau cả.”
Hắn quay người, lấy một tờ khai trên bàn, nói: “Giờ làm thủ tục trước đã, điền thông tin nhé.”
Moore bước đến trước bàn làm việc, cúi đầu, nhanh chóng điền đầy đủ thông tin.
Lúc này, một nữ sĩ quan thuộc bộ phận nhân sự tiến vào văn phòng, đưa một túi đồ lớn cho Lục Thành An.
Lục Thành An cầm túi đồ, chuyển vào tay Moore, cười nói: “Đây là quân phục may riêng theo số đo của cậu. Hoan nghênh gia nhập Đội đặc chiến Liệp Ưng.”
Moore lễ phép đón lấy bằng hai tay: “Cảm ơn Tướng quân.”
Lục Thành An giao tờ khai đã điền cho bộ phận nhân sự đóng dấu, xong xuôi mới dẫn Moore rời khỏi tòa nhà văn phòng.
Moore vốn định quay về trường nhưng Lục Thành An lại bảo anh lên xe bay của hắn, nói: “Đưa cậu tới xem ký túc xá mới. Tôi đã bố trí xong xuôi chỗ ở cho cậu tại Tháp Trắng rồi.”
Không ngờ đội trưởng lại coi trọng lính mới là anh đến thế, thậm chí còn sắp xếp mọi thứ ổn thỏa thay anh.
Moore rất cảm động nhưng anh không giỏi biểu đạt cảm xúc, lại còn là người khá chậm nhiệt thế nên suốt quãng đường xe đi đến Tháp Trắng, Moore chỉ cúi đầu ngoan ngoãn ngồi ở ghế phó lái, không nói một câu nào. Dường như thực thể tinh thần hươu trắng của anh đã nhận thấy Lính gác bên cạnh không có gì uy hiếp đến nó nên cũng chịu ló đầu ra.
Một người một hươu ngồi ngoan như pho tượng. Lục Thành An nghiêng đầu liếc nhìn cả hai, cảm thấy Dẫn đường này ít nói đến lạ kỳ.
Lục Thành An ho một cái đánh tiếng, chủ động bắt chuyện: “À thì, để tôi nói cậu nghe tình huống đại khái của Đội đặc chiến Liệp Ưng chúng ta. Hiện tại, ngoại trừ tôi, đội còn có 105 Lính gác, 100 người cấp A, 5 người cấp A+. Tôi xem hồ sơ của cậu rồi, là Dẫn đường loại hình chữa trị có sức mạnh cấp A. Dẫn đường cũ của đội chúng ta tháng sau mới xuất ngũ, cậu đi theo chị ấy học hỏi một thời gian, chắc đến khi chị ấy đi là cậu cũng học được hòm hòm rồi.”
Moore gật đầu: “Vâng, tôi biết rồi.”
Lục Thành An hỏi: “Đồ đạc trong phòng ký túc ở Tháp Trắng ai cũng giống ai. Lúc ra ngoài làm nhiệm vũ, tuy không gian trên phi thuyền hữu hạn nhưng vẫn có phòng đơn cho mỗi người, cậu còn cần gì khác thì cứ nói với tôi.”
Moore đáp: “Không cần đâu.”
Lục Thành An: “…”
Nói chuyện với người hướng nội thế này mệt chết đi được, cứ được một tí là lại rơi vào ngõ cụt. Lục Thành An không nói nữa, tập trung lái xe thẳng vào Tháp Trắng, dẫn Moore tới ký túc xá rồi mới rời đi.
Ngay lúc hắn vừa quay người, Moore bất chợt lên tiếng: “À thì… Tướng quân Lục, hôm nay, cảm ơn ngài.”
Lục Thành An ngoảnh lại, bắt gặp một đôi mắt trong veo.
Vẻ chân thành và cảm kích hiện hữu đầy trong đôi mắt ấy, chỉ là vành tai anh vẫn đỏ hồng, có vẻ rất ngượng.
“Làm phiền ngài phải dành thời gian tới đón tôi.” Moore nghiêm túc nói.
“… Không phiền.” Lục Thành An mỉm cười, vỗ vai anh, “Sau này gặp tôi đừng gọi Tướng quân Lục, cũng đừng dùng kính ngữ “ngài” này “ngài” kia. Cứ gọi Đội trưởng Lục hoặc anh Lục là được. Tôi chỉ hơn cậu vài tuổi tôi, không cần câu nệ quá như thế.”
“Vâng… vâng ạ.”
“Nghỉ ngơi sớm đi nhé. Nhớ đúng 8 giờ sáng mai tập trung tại sân bay phi thuyền cùng cả đội.” Lục Thành An cười cười, quay người rời đi.
Moore nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn, chẳng biết sao tim bỗng đập nhanh.
Sau khi đóng cửa ký túc, anh mới hít thở sâu cho nhịp tim bình ổn trở lại, nói trong thế giới tinh thần: “Không ngờ Thiếu tướng Lục Thành An lại có tính cách như vậy, chẳng làm cao gì cả, mà rất thân thiện, cởi mở…”
Hươu khẽ nói: “Anh ấy khác biệt thật đấy, ánh mắt ban nãy nhìn em cũng rất ôn hòa.”
Moore vốn tưởng rằng Lục Thành An là Lính gác cấp S, lại là cháu ruột của Tướng quân Lục, Quân đoàn trưởng Quân đoàn Liệp Ưng, thân phận hiển hách như thế thì sẽ rất ngạo mạn, khó gần.
Nhưng sau khi gặp Lục Thành An hôm nay, anh phát hiện Lục Thành An rất hay cười, tính cách sáng sủa, hoạt ngôn, thái độ dành cho anh không có chút khinh thường nào mà rất lại rất nhiệt tình.
Nghĩ đến chuyện Lục Thành An đích thân lái xe đưa mình đến Tháp Trắng, cảm giác ấm áp bỗng dâng lên trong lòng Moore, anh mỉm cười: “Anh ấy đúng là một người rất tốt. Sau này được đi theo người đội trưởng như vậy, hẳn sẽ rất thoải mái.”
Hươu nhỏ lo lắng hỏi: “Nhưng anh ấy là Lính gác cấp S. Chủ nhân, anh có thể chải vuốt tinh thần cho anh ấy không?”
Moore ngẫm nghĩ, nói: “Với sức mạnh tinh thần của anh, sẽ rất khó để chữa trị toàn diện cho Lính gác cấp S. Nhưng nếu anh ấy đồng ý tin tưởng anh, chủ động buông lỏng phòng bị thì chắc chải vuốt tinh thần thông thường không khó đâu.”
Moore sắp xếp qua hành lý vào ký túc xá rồi đi ngủ.
Anh mơ thấy một cảnh tượng rất kỳ lạ, dường như có một người đang cười với anh. Anh cố gắng tiền lại gần đối phương, đến khi nhìn được rõ khuôn mặt ấy, vóc dáng cao to, ngũ quan anh tuấn, nụ cười xán lạn, rực rỡ, không ngờ lại chính là Lục Thành An mới quen.
Moore giật mình choàng tỉnh, hai má nóng bừng bừng.
Quái lạ, sao lại mơ thấy Tướng quân Lục? Moore thấy vừa xấu hổ vừa hoang mang.
Anh chưa bao giờ yêu đương, cũng không tin vào tình yêu sét đánh. Nhưng kể từ năm 16 tuổi đã bơ vơ không nơi nương tựa tới giờ, quả thực anh có ấn tượng đặc biệt tốt với Lục Thành An vừa gặp hôm qua.
Có lẽ vì vị đội trưởng ấy đích thân tới đón khi anh đến trình diện đội, thái độ dành cho anh cũng rất chu đáo nên mới khiến anh mơ thấy chăng?
Moore cũng không nghĩ nhiều nữa, quay đi rửa mặt bằng nước lạnh rồi mới tới tập trung tại sân bay phi thuyền.