Trước đó Phan Tường Kiệt từng nhận sự giúp đỡ của Tiêu Trì Dã, gần đây vẫn luôn thu mình kín tiếng trên triều, sợ bị liên lụy. Hàn Thừa đang quyền thế ngập trời, chỉ chỗ nào thì hắn đi chỗ ấy. Hắn lại thấy bọn họ cứ rùm beng lên, môi cũng mấp máy, chân hơi lui về sau mấy bước rồi, không dám nói chen vào, quyết chủ ý phải làm con rùa rụt đầu.
Các bên cứ thế mắng nhau đến máu nóng lên não. Miệng lưỡi Sầm Dũ bén nhất, chửi Hàn Thừa thành trong ngoài không phải người, coi như dù Hàn Thừa muốn nhẫn, lúc này cũng tức nổ phổi, tay chỉ vào Sầm Dũ run run. Thế nhưng hắn vẫn duy trì tỉnh táo, nhắm hai mắt lại, trượt quỳ gối xuống, dường như chẳng còn đếm xỉa gì nữa khóc rống lên.
“Thái hậu!” Hàn Thừa nằm sấp khóc lớn, “Thái hậu! Lòng thần như trăng, trong trong sạch sạch! Vây bắt Tiêu Trì Dã là lỗi của ta, ám sát tiên đế là lỗi của ta, ngay cả hôm nay không người kế vị cũng là lỗi của ta! Ta vốn là thần, cam nguyện làm quân tử, cam nguyện chịu quân phạt! Có tội, thì đều là tội của Hàn Thừa ta! Là giết một mình ta, hay là giết cả nhà ta, chủ nhân xử làm sao thì ta nhận như thế!”
Khổng Thu cảm thấy kẻ này quá vô liêm sỉ, lập tức giơ tay lấy mũ cánh chuồn xuống, nói: “Ta hổ thẹn thay cho lũ tiểu nhân đồng đẳng này! Nếu không thể công nghiệm chân thân hoàng tự, cái chức quan này, Khổng Bạc Nhiên ta không làm cũng được!”
Thái hậu bỗng nhiên đứng dậy nhấc bức rèm che, lạnh lùng nhìn từng người bọn hắn, cuối cùng nhìn vào Hàn Thừa, nói: “Triều đình nghị sự, ngươi khóc cái gì? Đứng lên!” Sau đó lại nhìn về phía Khổng Thu, “Dù gì ngươi cũng đã vào nội các, cũng xem như là Thứ phụ rồi, là người chủ trì triều chính quốc gia, động một chút là dùng bãi quan bức bách, là muốn uy hiếp ai gia đi vào khuôn phép, hay là muốn mua danh chuộc tiếng, trong lòng của ngươi rõ ràng nhất! Từ khi ai gia tạm thay quyền thiên tử tới nay, việc to việc nhỏ đều muốn tỉ mỉ dò hỏi nội các, có chuyện gì nói không rõ? Ngươi cần phải từng bước ép sát như vậy sao!”
Quần thần đều quỳ.
“Tổ tiên định rằng hậu cung không nói chính sự, ai gia năm lần bảy lượt đi quá giới hạn, vốn đã thẹn mặt tổ tiên. Lần này Kiến Hằng đột nhiên bạo bệnh, nếu không có các ngươi nhiều lần cầu xin, ai gia nào chịu tới chủ sự tiền triều? Bây giờ không có hoàng đế, ai gia không con không cái, cũng chỉ là phụ nhân cô độc…” Thái hậu nói đến chỗ này, trong mắt rưng lệ nóng, “Khi Quang Thành gia còn ở đây, chưa từng để ai gia chịu nỗi oan ức này?!”
Hàn Thừa dường như bị đế hậu thâm tình lay động, quỳ phục ôm mặt khóc lóc không ngừng, nói: “Khi Quang Thành gia còn ở đây, thần cũng chưa từng phải chịu đối xử như vậy. Ta biết rõ mình là một người hèn mọn nông cạn, cùng lắm chỉ là một hạng vũ phu, không dám cùng hàng với chư vị đại thần nội các, cũng không dám tranh ánh hào quang với Nguyên phụ trăng sáng, ta trung trinh hết lòng với Lý thị, thương quý sâu đậm mới dám đưa hoàng tự vào triều. Nguyên phụ, sao đến nỗi này hả?!”
Hàn Thừa nhiều lần dẫn lửa tới chỗ Hải Lương Nghi, trong lòng Khổng Thu bực mình, hắn hết sức nhẫn nhịn nói: “Thái hậu… tấm lòng Nguyên phụ, hoàng thiên chứng giám. Củng cố ngôi vua tuyệt đối không phải việc nhỏ, trước mắt cửa ải khó tầng tầng, Đại Chu đã đến thời điểm nguy cấp tồn vong, nếu không thể thận trọng dè dặt, chỉ sợ hoạ về sau khó lường…”
“Ai gia cũng rõ đạo lý này cho nên mới triệu tập các vị đại nhân ở đây nói chuyện mấy ngày liền.” Thái hậu hoà hoãn tâm tình phức tạp, nói, “Sau Quang Thành gia, hoàng tự héo tàn, đến bây giờ lại không tìm ra nổi một vị trữ quân. Càng là cửa ải khó, càng nên đồng tâm hiệp lực. Hàn Thừa, ngươi hãy giao thư mật của Quang Thành gia ra, cho chư vị ở đây công nghiệm đi!”
Hàn Thừa nào có cái gì mà thư mật uỷ thác? Hắn quyết giữ không chịu đưa ra là đang lằng nhằng đọ sức với thái hậu và Hải Lương Nghi. Một khi Hải Lương Nghi không kiên trì nữa, làn sóng quan chức hàn môn sẽ tán, tâm tư thái hậu chủ chánh chẳng còn được che chắn, thời điểm đó chỉ có thể lựa chọn để người của Hàn gia trong tay hắn đăng cơ, khi đó hắn sẽ là đại thần ủy thác chân chính rồi, hình ảnh Hàn gia cường thịnh đang ở ngay trước mắt. Bây giờ thái hậu muốn bức tử hắn trước, trong lòng hắn biết nên càng khóc lớn hơn.
Hàn Thừa đấm ngực dậm chân, nói: “Chư vị hoài nghi lòng chân thành trung tâm của ta, không bằng kêu ta chết! Đệ đệ ta, đệ đệ ruột! Vì đuổi bắt Tiêu Trì Dã kia mà giờ còn rơi vào Tì Châu làm con tin kia kìa. Ta vì tiên đế mà bị thương một con mắt, vì Quang Thành gia chịu ba cây cương đao, lẽ nào ta lại là hạng tài hèn sức mọn lừa gạt thiên hạ vì tư dục bản thân?!”
Bọn họ nói qua nói lại đều vì tư dục, tiếng khóc, tiếng mắng tràn khắp triều đình, ai cũng không nhắc lại di mạch Yến vương nữa. Khổng Thu quỳ ở đó, lòng đã lạnh buốt rồi.
Hôm nay Hải Lương Nghi không mở miệng nói một câu nào, lão chống ghế tựa, bỗng nhiên đứng dậy. Vô số ánh mắt đều tập trung về đây, quan chức hàn môn mong mỏi Nguyên phụ có thể xoay chuyển cục diện, tái định càn khôn, quan chức thế gia im lặng không lên tiếng, chờ đợi cơ hội tốt, bọn họ nhìn chăm chú vào Hải Lương Nghi, cũng như trước đây luôn vậy.
Hải Lương Nghi ho lên, đôi tay gầy gò run rẩy dùng khăn che máu. Lão nuốt chút nướt bọt, chậm rãi nhìn cung điện này, lại chậm rãi nhìn những gương mặt kia, cuối cùng nhìn về phía thái hậu.
“Năm đó Lý thị là vua, thiên hạ từng trải mấy năm chinh phạt cuối cùng cũng quy về một mối. Nhiều năm từ trước đến nay, triều thần Đại Chu các đời hoàn toàn lo lắng hết lòng, cúc cung tận tụy. Thời Vĩnh Nghi, thành tường Khuất Đô tuy rằng cổ xưa nhưng khí khái vẫn thế, khí phách còn tồn. Đầu năm Vĩnh Nghi, Du Châu Tề Huệ Liên đỗ đầu Tam nguyên, trường thái học cường thịnh như vậy. Ba thầy Diêu gia tuy là xuất thân thế gia nhưng rộng đường ngôn luận, không bám vào khuôn mẫu đề bạt hiền tài. Hôm nay những học sinh hàn môn trên triều đình này, đa phần là người từ đoạn thời kỳ đó tràn vào trong triều.”
Khổng Thu cúi đầu, trong dòng hồi tưởng không nén được nghẹn ngào.
“Nhưng mà Vĩnh Nghi phục hưng chỉ là phù dung chớm nở, năm thứ mười vừa đến, Quang Thành gia liền long thể ôm bệnh. Mà sau đó thế gia lại hưng thịnh, dựa vào dòng dõi phân chia trường thái học. Năm Vĩnh Nghi đến thời Hàm Đức, Khuất Đô không có hàn sĩ vào triều, đây đã là triều đình của thế gia rồi.”
Phan Tường Kiệt tỏ e ngại, cúi đầu không lên tiếng.
Hàn Thừa muốn nói điều gì đó, Hải Lương Nghi lại đột nhiên lên giọng: “Thời Hàm Đức, quốc khố trống rỗng, thần thỉnh cầu Hoa Tư Khiêm giao sổ sách, hắn hợp tác với quan chức thế gia lúc đó còn nhậm chức Thượng thư các bộ tránh né không trả lời, nhiều lần qua loa! Cùng năm Quyết Tây gặp nạn thiên tai, tiếng kêu than dậy khắp trời đất, thần lại lần nữa bức Hoa Tư Khiêm giao sổ sách, hắn ba hoa lộn xộn, sau đó không lâu thì Trung Bác binh bại, sau chiến tranh kho lúa sáu châu mất sạch trong một đêm! Cho đến hôm nay Hoa Tư Khiêm cũng chưa nói rõ ràng món nợ này! Là lỗi của hắn hay là lỗi do chư vị thêm dầu vào lửa?!”
Phan Tường Kiệt kinh hãi, cuống nói: “Việc này lúc đó Đại lý tự đã —— “
“Thần Hải Nhân Thời, sau khi tự quy triều đã nhiều lần tiến vào khuyên can, yêu cầu công nghiệm chân thân của hoàng tự nhà Hàn thị. Hàn Thừa chần chờ không quyết, đến nay vẫn không chịu giao phó thư mật uỷ thác, không có cách nào, thần liền chủ trì nội các tìm kiếm hoàng phổ, cuối cùng tấu thỉnh thái hậu, chọn lập mạch Hòe Châu Yến vương làm thái tử, không có kết quả.”
Thái hậu bị ngữ điệu sục sôi này đẩy lui nửa bước, tấm rèm châu tản trên người bà, bà ngạc nhiên bất định nhìn Hải Lương Nghi.
Hải Lương Nghi đang nóng bừng, lửa giận trong lồng ngực lão đã bị đè nén tròn vẹn ba mươi năm, giờ khắc này thiêu lên khiến ý khí trùng hiện, thiêu khiến cả sảnh đường này khiếp sợ, lão nói: “Đất nước suy vi, đây là lỗi của Nguyên phụ ta! Ta một đời vì quân khuyên can, được hay không được đều không sợ! Nếu khuyên can không thể, như vậy hôm nay, ta sẽ liều chết khuyên can Đại Chu! Trữ quân có thể lập, nhưng tuyệt đối không thể sắc lập con cháu của Hàn gia! Trữ quân có thể lập —— “
Nói thì chậm nhưng xảy ra chóng vánh, Hải Lương Nghi vung ống tay áo lên như lá rụng bị đốt cháy, trước mắt mọi người theo gió bùng lên, sau đó một tiếng ngã nặng nề kinh thiên động địa, máu me bắn toé.
Cả sảnh đường tĩnh mịch, tay chân thái hậu lạnh lẽo, suýt nữa trượt ngã xuống đất. Đôi mắt bà khó nhọc nhìn theo, từ máu tươi tung toé kia rơi xuống người Hải Lương Nghi. Chỉ một thoáng quan chức cả triều đều kinh hãi la lên, dường như Khổng Thu lết đầu gối qua, đỡ lấy Hải Lương Nghi.
“Nhân Thời…” Tiếng thái hậu run rẩy, “Làm sao đến mức… nào đến nỗi này…”
Xung đột lần này đã chặt đứt đường lui của Hàn Thừa. Hải Lương Nghi lấy cái chết thiêu lên lửa giận của văn sĩ khắp cả thiên hạ. Con cháu Hàn gia vĩnh viễn không thể đảm đương nổi hoàng đế. Ai dám coi trời bằng vung tự tìm ô danh, kẻ đó chính là cái đinh trong mắt văn nhân thiên hạ ngày sau. Thế nhưng cả Hàn Thừa cũng kinh ngạc trên đất, hắn có nằm mơ cũng không ngờ được Hải Lương Nghi sẽ làm quyết tuyệt như vậy.
Mặt Hải Lương Nghi đầy máu, lão ngửa người nhìn đỉnh xanh cao không thể chạm tới kia.
Cả một đời lão đều cầu an ổn, nhưng thời khắc cuối cùng này, lão đã kích động đúng một lần, trở thành ánh dương bạo liệt nổ tung của Đại Chu, trong đêm đen kịt bốc cháy lên vô số tia sáng. Tiên hạc trên ngực áo lão bị nhiễm đỏ, theo chút phập phồng còn sót lại, lão siết chặt tay Khổng Thu.
“Bạc Nhiên…” Hải Lương Nghi nhẹ nói, “… Ta… tận lực rồi.”