Hai người đánh thức Nguyên Huyên cùng Trương Chúc Linh, đi ngay trong đêm.
Trương Chúc Linh mê ngủ không dậy, Lý Thành Thiên đành cõng nàng trên lưng mà đi.
Tất cả hành trang, đa số là quần áo, tranh vẽ, cũng có rượu của Kim Đào, được đóng vào một cái thùng gỗ hình vuông, do nhà không có đinh sắt nên chỉ dùng dây quấn bên ngoài, sáng chế thêm tay cầm bên trên.
Hành lý ba người được Nguyên Huyên xách đi, hắn có thể lực nhất, lại kiên trì không mệt.
Lý Thành Thiên nhìn nhận Kim Đào là có công lực cao nhất, cho Kim Đào xách đèn lồng mở đường.
Chuẩn bị xong bốn người rời khỏi nhà, một mực tiến ra ngoài Lý gia thôn.
Đi được thêm một lát, Lý Thành Thiên cõng theo Trương Chúc Linh vừa nói, chính là muốn giết Đặng Phù Dung.
Để cho Nguyên Huyên liên tiếp thiện tai, càng muốn về U Minh Tự, hắn cảm giác được so với đi tù thì Lý Thành Thiên nguy hiểm hơn nhiều.
Nhưng Kim Đào đồng tình với Lý Thành Thiên, bởi vì Đặng Phù Dung là mối nguy hại to lớn nhất, ngày nào còn sống ngày đó còn chết thêm người vô tội.
Hai trên ba phiếu, Nguyên Huyên bất đắc dĩ đi theo.
Đoạn nghỉ chân trên núi, Lý Thành Thiên đốt củi sưởi ấm, Kim Đào thì dẫn hương xua ruồi muỗi.
Kim Đào tới cơn, lấy ra rượu uống, sau đó nói. “Hai ngươi đã nghe về Liên Hoa Huyết Trận?”
Lý Thành Thiên đưa mắt liếc qua Nguyên Huyên, Nguyên Huyên nói. “Thu thập 99 tim nữ nhân.”
“Chính xác là tim nữ yêu!” Kim Đào lấy ra một bản thẻ tre. “Ta đã tìm hiểu kỹ, theo như ghi chép: Yêu tâm ngoài lạnh trong nóng, lấy đi vẫn còn đập, đủ 99 cái sẽ hội dẫn thiên tinh tạo ra liên hoa, Liên Hoa Huyết Trận thành lập, chủ đàn nhảy khỏi luân hồi, trường sinh bất tử.”
Lý Thành Thiên không chút hứng thú nói. “Trường sinh bất tử, có gì lạ sao?”
Lập tức hai người kia dùng ánh mắt nhìn hắn như nhìn đồ đần, có chút cạn lời.
Kim Đào mới nói. “Ta hiểu ngươi đang nói người tu luyện sống lâu hơn bình thường, nhưng lâu hơn không có nghĩa là không chết! Lại nói cho dù là thần không tử nhưng vong, không diệt nhưng tẫn, bọn hắn cũng không phải trường sinh bất tử.”
Nguyên Huyên gật đầu nói. “Nếu ngươi mạnh tới mức nào, không ai có thể đánh bại ngươi, nhưng vì nguyên nhân nào đó, hoặc gặp tai nạn, chết vẫn rất bình thường. Mọi thứ dựa trên tự nhiên, có sinh có diệt, có tuần hoàn, trường sinh bất tử là trái với tự nhiên.”
Lý Thành Thiên đã hiểu ra, trường sinh bất tử chính là ý này, tu chân giả có thể đạt tới trường sinh, nhưng không thể bất tử.
Nhưng vẫn còn điều khó hiểu, hắn nói. “Dựa vào Liên Hoa Huyết Trận để trường sinh bất tử, lợi hại vậy sao?”
Nguyên Huyên có chút tức giận nói. “Ai tin ta mặc kệ hắn, nhưng ta không tin!”
Kim Đào dựa lưng một chút, nói. “Ta cũng không tin pháp trận có thể làm người trường sinh bất tử. Đa số là chiếu theo trong tà giáo cổ thư để lại, hoàn toàn không có cơ sở, cũng là chưa có ai làm được, có khi làm xong liền chết đi không chừng, cho nên không người chứng thực.”
“Nhưng Đặng Phù Dung là Giao Long Phủ đại tư tế, ta nghĩ nàng không quá ngu ngốc tới mức như vậy. Ta lại nghĩ, đại tư tế có vu thuật thông linh, như người đời thường nói nàng có thể nói chuyện, đưa những lời khuyến cáo từ Thần tộc truyền tới nhân loại.”
Lý Thành Thiên nghe Kim Đào nói ra, cảm giác mỗi vế sau đều so vế trước nặng hơn, liền nói. “Tức là… Nàng có người hướng dẫn? Không chỉ vậy, đây còn có thể là người Thần tộc?”
Kim Đào không đáp, chậm rãi gật đầu.
Tới đây Nguyên Huyên càng là trầm ngâm, hắn là người từ phật môn bước ra, nói không tin thần thánh là gian trá, đặc biệt hắn mới là người tín phật tín đạo.
Nhưng giờ phút này, hắn cũng có cho mình tự tư, đối diện với Thần tộc, thử hỏi có nên tin hay không?
Nếu tin, làm sao để tin, Liên Hoa Huyết Trận dùng 99 tim nữ yêu, làm thế nào hắn tin được là Thần tộc mách bảo Đặng Phù Dung?
Chiếu theo Đặng Phù Dung, hắn cũng chỉ nghĩ nàng đã mù quáng, còn khi nói về Thần tộc, cho tới nay trong lòng suy nghĩ không hề nói ra, nhưng ngay cả Kim Đào cũng nghĩ giống hắn.
Lý Thành Thiên thấy hai người này đều không buồn nói nữa, cảm giác như bọn hắn đại diện cho một thần một phật, có chút xấu hổ.
Dừng một lúc, Lý Thành Thiên nói với Nguyên Huyên. “Ngươi còn nhớ tại Thiên Kim Lâu nữ yêu án mạng không? Chúng ta tới đó gặp lão bản biết đâu tra hỏi ra manh mối gì!?”
Đang miệt mài với bầu rượu Kim Đào cũng phải bật dậy, hai mắt trừng lớn qua Nguyên Huyên. “Đại sư, ngươi nói ta nghe lầm đi! Ngươi mà lại bước vào thanh lâu?”