Sư nương nói:
– Cái này còn không đơn giản, chỉ bằng vừa rồi Thái Hồ bang khi dễ dân chúng, làm hành vi xằng làm bậy! Liền đủ để hảo hảo giáo huấn bọn chúng một chút!
Lăng Phong gật gật đầu, nói:
– Đạo lý này cũng coi như hợp lý! Nhưng là ta không quá vừa lòng, nàng nói thêm một cái lý do dễ nghe hơn một chút!
Sư nương cười, nói:
– Chỉ bằng Lăng thiếu hiệp ngươi hành hiệp trượng nghĩa, đại biểu cho chính khí thiên đạo. Có thể nào không ra tay cứu trợ Tào Bang đang nguy nan trong sớm tối, huống chi còn có cơ hội mang mỹ nhân về nga!
Nói xong, nàng lại nở một nụ cười rất thần bí!
Lăng Phong cười hoạt kê, nói:
– Mỹ nhân, nàng định dụ dỗ ta đi cướp phu nhân người khác phải không?
Sư nương cười đắc ý, nói:
– Ta kể cho ngươi một câu chuyện xưa, có lẽ ngươi sẽ cảm thấy hứng thú. Một mỹ nhân thủ tiết nơi khuê phòng, thật khó mà nhịn nha.
Lăng Phong chỉ cười cười mà không đáp. Hứa Phượng Phượng, trưởng nữ Thiên Sơn phái chưởng môn, mười năm trước là một trong võ lâm thập đại mỹ nhân, gả cho Tào Bang chưởng môn Chu Chấn làm nhị phu nhân, kỳ thật là một giao dịch chính trị. Năm đó Thiên Sơn phái gặp phải biến lớn, chưởng môn Từ Thúy Sơn bị mưu hại, con kế Hứa Thuần Bức hại Hứa Phượng Phượng cùng ca ca Hứa Thực, cướp môn vị Thiên Sơn phái chưởng môn nhân. Hứa Phượng Phượng vì ca ca muốn lấy lại công đạo, nhưng là bị chèn ép, thậm chí hãm hại, cuối cùng bị bắt rời đi Thiên Sơn. Bị đệ tử Từ Thúy Sơn năm đó – Chu Chấn thu về, cuối cùng thành Tào Bang nhị phu nhân, điều này có điểm ra ngoài dự kiến của mọi người. Bởi vì Tào Bang cùng Hoa Sơn quan hệ, Thiên Sơn phái cũng không có dây dưa với Hứa Phượng Phượng thêm nữa, bởi vậy làm cho nàng mười năm qua có một cuộc sống yên bình, nhưng là mười năm này cũng không phải là cuộc sống vui vẻ gì. Nghe nói sau khi Hứa Phượng Phượng gả cho Chu Chấn, vẫn là đều sống một mình, điểm này làm cho người giang hồ cảm thấy kỳ quái. Mà tục truyền Tào Bang chưởng môn Chu Chấn thân bị bệnh hoạn, cho nên Thái Hồ bang mới gây sóng gió, ý đồ thôn tính thế lực Tào Bang.
Sư nương nói xong, đoạn nói tiếp:
– Mặc kệ nói như thế nào, ta cảm thấy Phượng Phượng rất muốn trả lại Tào Bang một cái nhân tình, nếu ngươi có thể giúp nàng, liền có khả năng đạt được tấm lòng của mỹ nhân.
Lăng Phong mỉm cười, thổi thổi lên mặt sư nương, nói:
– Nàng nha! Không biết nàng bảo ta đi cứu người có phải còn là con gái hay ko?
Sư nương cười duyên nói:
– Người ta mới không có, ngươi đừng nói lung tung! Kỳ thật Hứa Phượng Phượng chính là sống nhờ ở Tào Bang, Chu Chấn vì bảo hộ nàng không bị đuổi giết, mới hướng ngoại tuyên bố cưới Hứa Phượng Phượng làm nhị phu nhân, nhưng kỳ thật Phượng Phượng căn bản vẫn còn là tiểu thư khuê các … (ND: A, ra là hàng mới)
– Nàng như thế nào lại nghĩ người ta sẽ không giả vở diễn kịch đâu? Hơn nữa Hứa Phượng Phượng mười năm làm một nhị phu nhân, nàng còn nói không có cái gì phát sinh?” Lăng Phong cười khổ nói:
– Bất quá nếu sư nương đã nói như vậy, ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng mà làm người tốt vậy. Tuy rằng ta chỉ muốn làm những chuyện có lợi cho mình, nhưng ít ra ta sẽ không vì lợi ích chính mình mà đi giết người phóng hỏa… Cứu một mạng người, hơn xây bảy tòa tháp, xem như tích đức vậy đi.
Sư nương ngây thơ nói:
– Chán ghét, đem chính mình nói thành giống như một đại phôi đản, ngươi trong lòng kỳ thật là thật người rất tốt, hơn nữa là người tốt tốt nhất!
Lăng Phong cười ha ha, nhịn không được mở miệng nói:
– Sư nương, theo lời của nàng nói, ta cả đời này đều phải làm người tốt rồi! Chỉ cầu người tốt có báo ứng tốt, phù hộ nương tử nhà ta sinh cho ta một đống tiểu tử mũm mĩm cùng nữ nhi nhu thuận nha!
Sư nương thẹn thùng “anh” một tiếng, tựa vào trong lòng Lăng Phong, hờn dỗi nói:
– Ngươi làm người ta như là heo mẹ ấy! Ta mới không cần…
Trong mắt lại lóng lánh quang mang vui sướng. Một chút cũng không có kiêng dè ánh mắt chăm chú của người đi đường!
Giờ khắc này Lăng Phong ôn nhu mà hưởng thụ hương thơm ngọt ngào!
Lăng Phong cùng sư nương một lần nữa trở lại trên thuyền hoa, bỗng phía sau Thái Hồ không xa đã truyền đến từng đợt âm thanh của tiếng trống dồn dập.
Lăng Phong hít sâu một hơi, nói:
– Xem ra Tào Bang tình huống thật sự rất nguy cấp, không thể tưởng tượng được Thái Hồ bang đã bắt đầu phát động tổng tiến công rồi!
Xa xa tiếng trống như nhắc nhở Lăng Phong cùng Bạch Quân Nghi, nơi đó chính đang tiến hành một hồi giao tranh sinh tử đẫm máu. Giang hồ phân tranh cho tới bây giờ không cần bất cứ lý do gì, truy cầu ích lợi để có thể tồn tại mãi mãi.
Sư nương thần sắc ngưng trọng nói:
– Phong nhi, ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện.
Lăng Phong sảng khoái đáp:
– Nàng cứ nói, đừng ngại.
Sư nương thở dài ngẩng đầu, nói:
– Nếu gặp được nguy hiểm, ngươi nhất định phải mau chóng ly khai chiến trường, không thể dây dưa. Hết thảy an toàn là trên hết …
Ngay cả Bạch Quân Nghi đều nói như vậy, cho nên có thể biết trận chiến này kịch liệt đến cỡ nào.
Lăng Phong nhìn về phía mặt hồ. Lúc này đã cách đại bản doanh của Tào Bang không đầy một dặm nữa.
Sắc trời bắt đầu trở nên u ám.
Hoàng hôn đã giăng phủ khắp nơi.
Trong không khí vùng sông nước man mát, truyền đến một mùi máu tanh nồng nặc.
Càng vào giữa hồ, sẽ càng phát hiện nhiều xác chết đang trôi vật vờ. Ven đường trên mặt hồ, chỉ còn lưu lại thi thể của Tào Bang cùng Thái Hồ bang song phương cùng phần chân tay còn lại đã bị cụt. Có ít nhất một trăm người bỏ mạng trên mặt hồ, máu tươi nhiễm đỏ một vùng nước phụ cận, một mảnh vũng máu…..
Đại chiến đã muốn thảm khốc như thế, nhìn thấy mà muốn rợn người!
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 121: Hứa Phượng Phượng chi mê