Chu Diễm lắc đầu nguầy nguậy: “Đương nhiên là không!”
Giọng Vương Tiểu Vận dịu dàng: “Vậy thì em cũng không. Nếu chúng ta thật sự không thể có con, đến lúc đó chúng ta sẽ nhận con nuôi.”
Nước mắt đàn ông không dễ rơi, nhưng khi Chu Diễm nghe được những lời này của Vợ thì mắt anh ta đỏ hoe. Anh ta cúi người ôm lấy vợ: “Tiểu Vân, cả đời của Chu Diễm này sẽ đối xử thật tốt với em.”
Vương Tiểu Vân đỏ mặt, khẽ “ừm” một tiếng.
Chẳng bao lâu, chiếc giường trong phòng lại vang lên tiếng kêu cót két. Mặt trăng bên ngoài cũng xấu hổ thẹn thùng trốn vào sau những đám mây.
===
Ngày hôm sau, Ôn Như Quy lại tung tăng đi giảng bài cho sinh viên khoa Vật Lý.
Thầy giáo tối qua đi tản bộ nhìn thấy Ôn Như Quy thì giật mình: “Giáo sư Ôn, mặt anh bị thương sao?”
Ôn Như Quy vô thức sờ lên má trái, bình tĩnh nói: “Đúng vậy. Không cẩn thận bị cành cây làm xước thôi.”
Đợi Ôn Như Quy đi khỏi, thầy giáo mới nói nhỏ với vợ mình: “Anh đã nói tối hôm qua anh thấy trong bụi hoa có 2 người mà. Cái lưng đó nhìn rất giống Giáo sư Ôn. Em nhìn mặt anh ấy đi, anh dám cam đoan người tối qua chính là anh ấy.”
Cô giáo lắc đầu: “Thật không ngờ bề ngoài giáo sư Ôn trong lịch sự điềm đạm mà bên trong lại… bạo như vậy.”
Thầy giáo cười tủm tỉm: “Lúc anh còn trẻ cũng bạo lắm mà!”
Cô giáo đỏ mặt quắc mắt nhìn chồng. 2 người cũng không đem chuyện hôm qua đi nói linh tinh.
Ôn Như Quy lên bục giảng giảng bài, bên dưới đã không còn một chỗ trống vì sinh viên các khoa khác cũng đến nghe giảng.
Một số người đến trễ không có chỗ ngồi cũng không muốn rời đi bèn đứng bên ngoài để nghe. Phòng học chen chúc đông đúc, vô cùng nóng nực.
Sử Tuấn Dân đứng ở cửa nhìn Ôn Như Quy đứng trên bục giảng, ánh mắt độc ác.
2 cha con Trình Văn Diệu và Trình Trí Nghiệp bị bắt đi lao động cải tạo cùng một lúc, Trình gia vì thế đâm ra oán hận Sử gia. Bây giờ quan hệ của 2 nhà phát sinh rất nhiều nguy cơ.
Để xoa dịu Trình gia, Sử gia của họ gần như đào đến tróc cả gốc. Anh ta cũng vì vậy mà bị cha và ông mắng té tát.
2 nhà Trình – Sử bây giờ đều như chuột chạy quay đường, vừa chật vật lại không dám ra sáng. Ôn gia thì lại càng ngày càng phất lên, cục tức này anh ta làm sao nuốt trôi được.
Tuy nhiên, nếu không nắm chắc phần thắng tuyệt đối, anh ta sẽ không dễ dàng ra tay nữa. Có điều anh ta không thể ra tay nhưng người khác thì có thể.
===
Tách ra khỏi đám đông, Sử Tuấn Dân đến thư viện tìm Cao Mẫn.
Cao Mẫn rất bất ngờ khi thấy anh ta: “Tuấn Dân, anh đến tìm em sao?”
Sử Tuấn Dân gật đầu: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Cao Mẫn nghe vậy thì nhanh chóng thu dọn sách vở, vội vội vàng vàng theo Sử Tuấn Dân rời khỏi thư viện.
2 người ngồi xuống một tảng đá bên hồ, Cao Mẫn lo lắng nhìn anh ta: “Tuấn Dân, những chuyện xảy ra lúc nhỏ em không muốn nghĩ đến nữa, huống chi hồi đó em còn nhỏ xíu, em chẳng hiểu chuyện gì cả. Xin anh đừng vì vậy mà chia tay với em. Em sẽ chịu không nói đâu!”
Sử Tuấn Dân lạnh lùng nhìn cô ta, giọng nói lạnh bằng: “Cao Mẫn, em đã bị lão già hàng xóm làm ô nhục. Em đã không còn là con gái trinh trắng nữa. Loại phụ nữ không còn nguyên vẹn, không biết tự trọng, hèn hạ như em. Thằng đàn ông nào mà không để tâm.”
Cao Mẫn nghe vậy thì che mặt khóc, nước mắt chảy qua kẽ tay: “Anh nói rất đúng. Em thật bẩn thỉu. Em là một phụ nữ không biết tự trọng, em hèn hạ…”
Cô ta là con thứ hai trong nhà, trên có anh trai, dưới có em trai. Cha mẹ ông bà đều trọng nam khinh nữ nên chỉ thương anh và em trai.
Cô ta không phải con đầu cũng không phải con út, lại là thân gái nên từ nhỏ đã bị người nhà lơ là. Lúc đó, ở cạnh nhà cô ta có một lão già góa vợ, lại không có con cái nhưng đối xử với cô ta rất tốt.
Lão già thường cho cô ta thường cho cô ta kẹo ăn. Vì ở nhà không được cưng chiều lại tham ăn nên cô ta thường chạy sang nhà gã chơi. Sau đó, có một lần lão già cho cô ta kẹo xong thì đột nhiên cởi quần cô ta, rồi bắt đầu sờ soạng.
Khi đó cô ta sợ đến phát khóc, nhưng lão già dọa nếu cô ta dám kể chuyện này ra gã sẽ đánh chết.
– — Cô ta sợ quá, vội nói với gã sẽ không bao giờ nói ra.
Sau đó, cô ta trốn tránh lão già, nhưng vẫn bị gã tóm được lôi vào nhà, cởi quần nhiều lần. Phải đến khi lão già bị bệnh chết, cuộc sống của cô ta mới được bình yên trở lại.
Những năm sau đó, cô ta chưa bao giờ dám kể chuyện này cho bất kỳ ai. Tuy nhiên, sau khi qua lại với Sử Tuấn Dân, cô ta cảm thấy mình đã tìm được chỗ nương tựa. Sử Tuấn Dân lại bảo không được giữ kẽ với anh ta, tất cả bí mật đều phải nói cho anh ta biết.
Cô ta cũng cảm thấy nếu mình vẫn còn dè dặt thì hơi quá đáng, nên đã kể hết mọi chuyện lão già đó làm cho Sử Tuấn Dân biết.
– — Thật không ngờ Sử Tuấn Dân lại rất để bụng chuyện này.
Sử Tuấn Dân: “Mẫn Mẫn, anh là một người đàn ông bình thường. Anh để tâm là vì anh yêu em. Nếu anh không yêu em, anh hơi đâu nghĩ đến chuyện em có bị ô uế hay không. Em thế này khiến anh khó chịu quá.”
Cao Mẫn vừa cảm động vừa khổ sở: “Tuấn Dân, em cũng yêu anh. Em yêu anh hơn hết thảy mọi thứ trên đời này. Em xin lỗi, em không thể cho anh những thứ tốt đẹp nhất của em, là lỗi của em hu hu hu…”
Sử Tuấn Dân cau mày thở dài: “Lần trước nghe em nói xong, anh đã nghĩ đến chuyện chia tay, đến cuối cùng vẫn không thể buông tay. Nhưng vết nhơ của em, anh cũng không cách nào xem như không có gì. Chính em hại anh đau khổ thế này!”
Cao Mẫn cắn môi dưới, nước mắt chảy dài: “Em xin lỗi. Em xin lỗi. Em không nghĩ lại làm anh đau đớn như vậy. Tuấn Dân, anh nói cho em biết đi, em phải làm thế nào để anh không còn khổ sở!”
Sử Tuấn Dân nhìn cô ta: “Có phải để bù đắp cho anh, chuyện gì em cũng chịu làm không?”
Cao Mẫn gật đầu lia lịa: “Em chịu, chỉ cần có thể giúp anh không còn đau khổ, anh muốn em đi chết ngay lập tức em cũng bằng lòng.”
Sử Tuấn Dân vuốt tóc cô ta, lại giúp cô ta lau nước mắt: “Đồ ngốc. Sao anh có thể bắt em đi chết chứ. Chỉ là từ khi bị cách chức, lại trải qua chuyện lớn như vậy, các bạn trong lớp hầu như không nói chuyện với anh nữa. Dù anh cố làm tốt thế nào, các thầy cô cũng không tin anh nữa. Tất cả đều là do cô ta hại anh.”
Cao Mẫn có mặt vào lòng bàn tay của anh ta: “Anh nói đúng, đều là Đồng Tuyết Lục hại chúng ta. Bạn học trong lớp cũng không thèm đếm xỉa đến em nữa. Trong ký túc xá cũng không ai muốn nói chuyện với em. Nếu không phải Đồng Tuyết Lục kiên trì muốn kiện mình, chúng ta sao lại trở thành như bây giờ?”
Sử Tuấn Dân gật đầu: “Cho nên em biết phải làm thế nào rồi chứ?”
Cao Mẫn ngẩn người: “Em phải làm thế nào?”
Sử Tuấn Dân lại cau mày rồi rút tay lại, lạnh lùng nói: “Đầu óc em sao mà ngu thế hả? Anh đang đau khổ, chẳng lẽ em không biết động não suy nghĩ xem làm thế nào để anh không đau khổ nữa à?”
Cao Mẫn bị anh ta mắng đến run cả người, vội vàng nịnh nọt: “Tuấn Dân, anh đừng giận. Em đang nghĩ Đồng Tuyết Lục đã làm anh đau khổ như vậy, vậy thì em sẽ giết chết cậu ta. Chỉ cần cậu ta không còn sống, vậy anh sẽ không đau khổ nữa.”
Một tia sáng lóe lên trong mắt Sử Tuấn Dân. Anh ta lại đưa tay xoa nhẹ đầu cô ta: “Mẫn Mẫn, em thật bẩn thỉu, chẳng có đàn ông nào không để tâm. Chỉ có anh mới ráng chịu đựng đau khổ để chấp nhận em thôi.”
Cao Mẫn bắt lấy tay anh ta, lại bật khóc vì sung sướng: “Tuấn Dân! Cảm ơn anh đã chấp nhận em. Em nhất định sẽ giúp anh vui vẻ trở lại.”
Sử Tuấn Dân cố chịu cơn buồn nôn giúp cô ta lau nước mắt, thấp giọng nói: “Ngoan, nhớ kỹ động tác phải nhanh một chút.”
“Vâng, em biết rồi.”
===
Các giáo viên và giáo sư làm việc mau lẹ, chưa đến một tuần đã dịch xong kịch bản.
Tất nhiên, họ không dịch toàn bộ kịch bản mà chỉ tập trung vào lời thoại và phần phụ đề cần thiết, những thứ không quan trọng thì họ sẽ cho qua.
Sau khi nhận được kịch bản, các sinh viên khoa tiếng Anh ngay lập tức bắt đầu tập tành.
Đồng Tuyết Lục đóng vai thím Vương hàng xóm, có khá nhiều đất diễn ở phần đầu. Hiện tại cô đang tập thoại với Tiền Thái Hân, người thủ vai Hỉ Nhi.
Nhưng cô chỉ vừa nói một câu thoại, Tiền Thái Hân đã bảo dừng lại rồi nói: “Bạn học Đồng, biểu cảm vừa rồi của cậu không đủ hiền từ, dữ tợn quá. Cậu phải nhớ kỹ, bây giờ cậu đang là một bà già.”
– — Bà già cái mẹ nhà cậu.
Đồng Tuyết Lục trợn mắt: “Tôi còn là thiếu nữ trẻ trung đương nhiên không thể diễn ra vẻ hiền từ rồi. Da cậu đen hơn tôi, diễn bà già chắc giống hơn đấy. Tại sao chúng ta không đổi vai nhỉ?”
“…”
Tiền Thái Hân nghẹn lời, tức đến trào máu.
Đặc biệt là khi nghe thấy câu “da cậu đen hơn tôi” của Đồng Tuyết Lục thì càng giận đến muốn lao đến xé miệng của cô.
Lúc này, Cao Mẫn lại cố ý lên tiếng: “Tớ cũng cảm thấy bạn học Đồng có khí chất nữ chính hơn.”
“Bạn học Đồng ngoại hình xinh đẹp, động tác lại tốt, nếu đóng nữ chính sẽ dễ thu hút sự chú ý của mọi người hơn. Tớ tán thành cách nói của cậu ấy. 2 cậu đúng là nên đổi vai cho nhau.”
Đồng Tuyết Lục nghe vậy thì khẽ nhướng mày.
– — Cao Mẫn đỡ lời cho cô à, chẳng lẽ mặt trời mọc ở đằng Tây rồi sao?
Cao Mẫn nói xong lại tiếp tục hỏi những người khác: “Các cậu cảm thấy tớ nói có hợp lý không? Tớ thấy hay là bỏ phiếu lại đi, tôi ủng hộ bạn học Đồng đóng vai nữ chính Hỉ Nhi.”
Tiền Thái Hân tức giận đến cả người run rẩy, hung hăng liếc xéo Đồng Tuyết Lục.
Phòng tập trở nên im ắng đến lạ lùng.
Cao Mẫn đang muốn tiếp tục kích động thì Đồng Tuyết Lục giành nói trước: “Không cần đâu. Tớ thấy sắp xếp như hiện tại đã ổn lắm rồi. Lúc nãy tớ chỉ nói đùa chút thôi.”
Lời thoại của Hỉ Nhi rất nhiều, cô không muốn lãng phí thời gian vừa học thuộc lòng vừa phải tập luyện.
Hơn nữa, vừa nhìn thái độ của Tiền Thái Hân đã biết ngay cô ta chắc chắn không dễ gì chịu nhường lại vai Hỉ Nhi.
– — Cô chẳng thèm tranh giành ba cái đồ yêu này.
Tiền Thái Hân thấy Đồng Tuyết Lục chủ động nhượng bộ nên cơn giận cũng dịu đi một chút.
===
Buổi diễn tập vẫn tiếp tục, nhưng Cao Mẫn hôm nay không biết uống nhầm thuốc gì mà chuyện nào cũng nhắm vào Tiền Thái Hân.
Nếu chỉ có vậy thì đã không nói. Cô ta còn làm như cô ta làm vậy là vì Đồng Tuyết Lục, thế là Tiền Thái Hân mặc định 2 người là một phe.
– — Thậm chí còn cho rằng là Đồng Tuyết Lục ngầm xúi giục Cao Mẫn làm cô ta khó xử trước mặt mọi người.
Đợi cho các bạn học khác ra về, Tiền Thái Hân mới cản đường Đồng Tuyết Lục lại, căm phẫn nói: “Đồng Tuyết Lục, nếu cậu có điều gì không hài lòng thì trực tiếp đi nói với giáo viên hoặc là nói thẳng với tôi cũng được. Bây giờ cậu bảo Cao Mẫn làm khó dễ tội đủ mọi chuyện như vậy, cậu không cảm thấy mình quá bỉ ổi sao?”
Đồng Tuyết Lục liếc cô ta: “Thứ 1, tôi không bảo Cao Mẫn châm chích cậu. Tôi và Cao Mẫn từ đầu đã không ưa nhau, đến hiện tại cũng không thể hòa hợp. Thứ 2, tôi cũng chẳng có chút hứng thú gì với vai nữ chính đó cả. “
Đáng tiếc là lời nói của Đồng Tuyết Lục, Tiền Thái Hân cả cái dấu chấm câu cũng không tin.
“Cậu bớt dùng cái trò này đi. Nếu không phải cậu bảo Cao Mẫn làm, sao chuyện gì cậu ta cũng nói giúp cho cậu, cậu ta bị điên sao?”
Đồng Tuyết Lục cười nhạt: “Nói không chừng cậu ấy bị điện thật đấy!”
Nói xong, cô nghênh ngang bỏ đi.
Tiền Thái Hân nhìn theo bóng cô, tức đến suýt nữa thì cắn nát hết răng bạc.
===
Gió đêm mùa hè thổi đến, những loài côn trùng vô danh bắt đầu kêu trong những bụi hoa.
Đồng Tuyết Lục đang trên đường trở về ký túc xá, cô cau mày suy nghĩ.
– — Cao Mẫn đang muốn làm cái quái gì vậy?
– — Hay là cô ta muốn kích động xung đột giữa cô và Tiền Thái Hân.
Nếu muốn làm vậy, thì cô ta đã thành công rồi.
– — Tuy nhiên, cô cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy.
Những ngày tiếp theo, Đồng Tuyết Lục luôn đề phòng Cao Mẫn, nhưng thật không ngờ đối phương lại đột ngột không có động tĩnh. Dường như chuyện hôm đó chỉ là một lúc nông nổi mới làm vậy.
Tiền Thái Hận thấy vậy thì càng thêm chắc chắn chính Đồng Tuyết Lục sai khiến Cao Mẫn, nhưng vì đã bị mình cảnh cáo nên mới tạm thời từ bỏ.
Vì vậy trong những buổi tập sau đó, Tiền Thái Hân tận dụng mọi lúc để nhắm vào Đồng Tuyết Lục.
Đồng Tuyết Lục muốn không phiền cũng không được. Cô quyết định nghĩ cách một lần giải quyết cả 2 yêu tinh phiền phức này.
– — Nhưng cô không ngờ cô còn chưa nghĩ ra cách thì Cao Mẫn đã hành động rồi.
===
Đồng Tuyết Lục bên này đụng nhầm tiểu nhân, Phường Tĩnh Viện bên kia lại gặp phải sự theo đuổi quyết liệt của mắt hí.
Lúc này, cô ấy đang từ trường học trở về Tổng cục Hậu cần. Vừa bước vào cửa đã trông thấy Tiêu Thừa Bình đang đứng dựa ở gốc cây lớn đợi cô ấy.
Thấy cô ấy đi vào, anh ta lập tức phóng ngay đến: “Tĩnh Viện, cô về nhà sao?”
Phương Tĩnh Điện liếc mắt: “Anh đừng đi theo tôi. Tôi không muốn nói chuyện với anh.”
“Cô không muốn nói chuyện với tôi, vậy cô nghe tôi nói là được rồi.”
Tiêu Thừa Bình cười nịnh, lúc cười thì đôi mắt càng nhỏ lại.
Vừa nói anh ta vừa lấy trong túi ra một chiếc váy đưa cho cô ấy: “Đây là kiểu mới nhất đấy, tôi cảm thấy mặc lên người cô nhất định là rất đẹp. Cô cầm về thử đi.”
Phương Tĩnh Viện thoáng nhìn, trong lòng hơi dao động, nhưng vẫn lắc đầu nói: “Vô công bất thụ lộc. Tôi không thể nhận đồ của anh.”
Tiêu Thừa Bình: “Nếu cô đã nói không cần thì tôi chỉ có thể vứt nó đi vậy.”
Nói rồi anh ta thẳng tay ném cái váy đi.
Đây là động tác giả nhưng Phương Tĩnh Viện không biết, cứ tưởng anh ta muốn ném váy đi thật.
– — Theo bản năng, cô ấy nhảy lên chụp lấy.
Cô ấy vừa nhảy lên, thì chân bị trượt, cả người bị mất trọng tâm nên sắp ngã nhào xuống đất.
Quá đột ngột khiến cô ấy hoảng hốt hét to lên.
Tiêu Thừa Bình cũng hoảng theo thế là vội vàng chạy đến muốn kéo cô lại.
Phương Tĩnh Viện thấy anh ta chạy đến như người chết đuối vội vàng đưa tay ra tím lấy. Trong lúc lộn xộn thế nào lại túm vào quần của anh ta để giữ mình đứng lại.
2 người vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy một tiếng ‘xẹt’.
Quần của Tiêu Thừa Bình không chịu được trọng lượng của Phương Tĩnh Viện nên đã rách toạc ra.
– — Rách.
– — Тoạc.
– — Ra
Tiêu Thừa Bình nhìn trừng trừng vào quần đã rách nát của mình. Anh ta bỗng thấy thân dưới lạnh lẽo, thì ra cả cái mông đã lộ ra ngoài.
Xấu hổ hơn nữa chính là quần trong của anh ta đang thủng một lỗ vẫn chưa kịp vá.
Phương Tĩnh Viện: “…”
Tiêu Thừa Bình: “…”
[HẾT CHƯƠNG 121]