“Tướng công, hay là thôi đi!” Trong lòng Tần Phương có chút hối hận, nàng hy vọng mọi người có thể hòa thuận vui vẻ, hiện tại thành ra như vậy, ai cũng không vui.
Triệu Thiên Tứ nhặt bạc lên, cầm trong tay: “Đây là chúng ta nên được!”
Tối đến, Hoàng thị nằm trên giường lăn qua lộn lại, trằn trọc mất ngủ.
Làm cho Triệu phụ cũng tâm phiền ý loạn theo: “Bà nói bà xem, sao lại làm khó con dâu như vậy? Tính tình con dâu thứ hai thế nào đâu phải bà không biết. Làm sao nó lại có những tâm tư đó cơ chứ?”
Hoàng thị hừ lạnh: “Bây giờ không có, không có nghĩa là sau này cũng không có. Lão bà tử Tần gia và mấy đứa con dâu của bà ta đều là người không dễ chọc, lại rất bênh vực người mình. Có nhà mẹ đẻ như vậy, nhà lão nhị sớm muộn gì cũng lên mặt. Bây giờ tôi không đè khí thế của nó xuống, trước sau gì nó cũng leo lên đầu tôi.”
“Bà nghĩ quá nhiều rồi!”
“Nếu tôi không nghĩ nhiều thì tôi đã bị người ta ức hiếp chết từ lâu rồi!” Hoàng thị hất chăn ra.
“Bà cũng biết Tần gia không dễ chọc, chuyện hôm nay mà truyền tới tai họ thì bà cứ chờ bọn họ đến hỏi tội đi!” Triệu phụ có hơi lo lắng.
Hoàng thị im lặng một lúc lâu: “Không đâu! Tính tình nhà lão nhị như cục bột, nó sẽ không cáo trạng với nhà mẹ nó đâu.” Trước kia nhà lão đại bắt nạt nhà lão nhị như vậy mà bà vẫn không thấy nhà lão nhị nói lại tiếng nào. Chính vì Hoàng thị biết Tần Phương sẽ không về cáo trạng với Tần gia nên mới dám chèn ép Tần Phương.
“Tượng đất cũng có ba phần nóng! Bà chèn ép nó quá đáng như vậy, tại sao nó phải tiếp tục nhẫn nhịn để bà ức hiếp? Dù sao tôi vẫn thấy không tốt!” Triệu phụ cứ cảm thấy chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Tâm tư Hoàng thị, Tần Phương trở về cẩn thận suy nghĩ một chút liền đoán được vài phần.
Mấy ngày sau, nhân lúc Triệu Thiên Tứ không có nhà, Hoàng thị lại nói mấy lời khó nghe với Tần Phương.
Tần Phương cũng không cãi lại, chỉ cúi đầu may y phục cho Tần phụ. Hoàng thị thấy thế còn tưởng Tần Phương sợ mình, thầm gật đầu trong lòng. Tuy đứa con không ra gì_lão nhị từng chọc bà tức giận một trận, nhưng có thể đè ép được con dâu hai, để sau này nó không dám lên mặt kiêu căng phách lối, cũng coi như đáng giá.
Hôm nay, mùng chín tháng chín, trong sân Tần gia cực kì náo nhiệt.
Không chỉ riêng người trong thôn tới không thôi, mà một số nhà giàu có trên huyện, dù chủ nhân không tới được thì cũng phái hạ nhân mang lễ vật tới chúc mừng.
“Vương viên ngoại chúc Tần lão gia tử phúc thọ an khang…..”
“Đào chưởng quầy chúc Tần lão gia tử đại thọ năm mươi……”
“Vương huyện lệnh chúc Tần lão gia tử……”
“Tiền lão gia chúc Tần lão gia tử…..”
Mọi người ngồi trong sân nghe người tới tặng thọ lễ lần lượt báo tên, một người càng lớn hơn một người, đều nhịn không được mà cảm thán: “Tần gia xem như phất lên thật rồi! Nhìn xem, Tần lão ca mừng thọ, ngay cả huyện lệnh đại nhân cũng tặng lễ, còn có mấy lão gia, viên ngoại gì đó nữa…. Tần lão ca đúng là rất có thể diện!”
“Ai bảo người ta có một đứa con có tiền đồ! Aiz…. Nếu mấy đứa con nhà tôi bằng được một nửa Chung ca nhi thì dù đang nằm mơ tôi cũng cười đến tỉnh dậy.”
Tần phụ đại thọ ngũ tuần, thân làm thông gia, đương nhiên Triệu gia phải tới.
Vương Ngọc Hương nghe người đến tặng lễ, tùy tiện lấy ra một cái tên cũng có thể hù chết người thì vừa hưng phấn lại vừa lo lắng. Hưng phấn vì Triệu gia bọn họ đã trở thành thông gia với Tần gia. Tần gia càng phát đạt, Triệu gia bọn họ càng có nhiều chỗ tốt. Lo lắng là, nếu một ngày nào đó cục bột Tần Phương thay đổi tính tình, biết ỷ vào nhà mẹ đẻ, sợ là sau này nàng không dám nói nặng với Tần Phương một câu nào nữa. Sớm đã quen thói ngang ngược, Vương Ngọc Hương tuyệt đối không chấp nhận được chuyện này.
Tần Phương vừa về đến Tần gia liền đi tìm Tần mẫu và Lý Ỷ La trước, rồi mới tặng thọ lễ cho Tần phụ.
Tần phụ vuốt vuốt y phục được may bằng loại vải tốt nhất, nhìn con cháu một nhà đều có tiền đồ, ông vui mừng đến suýt rơi nước mắt.
“Từ khi Tần gia chúng ta sa sút, tuy mỗi ngày cha đều trông ngóng, nhưng cha không ngờ ngày lành lại đến nhanh như vậy.”
Ba huynh đệ Tần gia tiến lên, vây quanh hai bên trái phải Tần phụ: “Cha, hôm nay là đại thọ của cha, cha là thọ tinh công, nên vui vẻ mới phải. Đi! Chúng ta ra ngoài gặp quan khách đi!”
“À đúng, đúng, đi ra gặp khách!”
Mọi người vây quanh Tần phụ, cùng ông đi ra nhà chính. Người tới mừng thọ vừa nhìn thấy Tần phụ liền đứng dậy chúc mừng. Tần phụ cười tươi đến nỗi nếp nhăn đầy mặt: “Tốt! Tốt! Đa tạ mọi người! Đa tạ mọi người!” Tần phụ kéo Tần Chung đi khắp toàn trường, gặp người liền đa tạ, sau đó lại chỉ vào Tần Chung nói: “Đây là đứa con không nên thân kia của tôi!”
Tuy biết Tần phụ cố ý nói vậy để khoe khoang, nhưng mọi người ai cũng không để bụng, còn phụ họa theo ông: “Tần lão ca đang nói gì vậy? Chung ca nhi có tiền đồ như vậy mà lão ca còn mắng nó không nên thân, đây là không chừa đường sống cho chúng tôi rồi.”
“Ha ha ha ha ha…. Đâu có! Đâu có!” Tần phụ cười đến mi mắt cong vòng.
Tần nhị bá nhìn một cái rồi vội nói với Tần đại bá: “Đại ca, huynh xem bây giờ lão tam đắc ý chưa kìa! Cười đến nỗi mỗi cọng lông trên người đều rung lên.”
Tần đại bá thở dài: “Con trai người ta có tiền đồ, đệ ấy có thể không vui sao? Nếu mấy đứa con nhà đệ cũng có tiền đồ như Chung Nhi, sợ là lông trên người đệ còn rung hơn cả lão tam.”
Tần nhị bá chán nản: “Đại ca, huynh rốt cuộc đứng bên phe nào vậy?”
Tần đại bá nhìn Tần nhị bá: “Lão nhị, đệ còn chưa nhìn rõ hay sao? Hiện nay, một nhà lão tam đều không thể đắc tội, dù đệ có thấy chướng mắt thì cũng phải nhịn.”
Tần nhị bá hừ một tiếng: “Đúng là ông trời bất công! Một kẻ chỉ biết vờ vịt giả mù sa mưa như lão tam mà con cái đứa nào cũng có tiền đồ.”
Đến tận buổi chiều, tiệc mừng thọ mới xem như kết thúc.
Những người khác đều đã ra về, chỉ còn lại mấy nhà thân thích là được Tần gia giữ lại.
Nhà mẹ đẻ của Tần mẫu hiện tại không còn ai, chỉ còn lại một đứa cháu trai duy nhất. Đại phòng, nhị phòng Tần gia tất nhiên cũng được giữ lại. Ngoài ra còn có nhà mẹ đẻ mấy đứa con dâu Tần gia và nhà chồng Tần Phương.
Lý chủ bộ tự mình tới cửa dự tiệc, nhưng bận công vụ, ăn cơm xong trò chuyện đôi câu với Tần phụ thì cáo từ.
Mã Đại Ni không hợp với đại tẩu nhà mẹ đẻ, phụ mẫu không còn, nàng lười ứng phó với đại ca, đại tẩu, trực tiếp gói ghém thức ăn dư nhét vào tay đại tẩu nhà mẹ đẻ: “Cho mấy cháu!”
Đại tẩu nhà mẹ đẻ Mã Đại Ni nhìn gói đồ ăn trong tay, bĩu môi nói: “Tẩu nói Đại Ni này, hiện giờ cuộc sống nhà chồng muội tốt như vậy, phu thê muội lại kiếm được không ít tiền, dù không nể tình tẩu thì cũng nên nể tình đại ca và mấy đứa cháu của muội, muội không nên dùng chút đồ thế này để đuổi tẩu về.”
Đại tẩu nhà mẹ đẻ Mã Đại Ni vừa dứt lời, Mã Đại Ni đang đứng trước mặt nàng ta lập tức nhổ một ngụm nước miếng, ưỡn cái bụng lớn của mình lên, thập phần khí thế nói: “Sao? Tẩu còn muốn gì hả? Lão nương_tôi không ăn bộ dạng này của tẩu đâu! Ai tốt với tôi thì tôi tốt với người đó. Tẩu tự hỏi lương tâm mình xem, lúc tôi còn ở nhà mẹ, tẩu đối xử với tôi ra sao? Bây giờ tẩu còn muốn hút máu tôi? Cút ra xa cho tôi nhờ! Tôi nói cho tẩu biết, nếu không niệm tình mấy đứa cháu, tôi thèm nhìn đến bản mặt tẩu à? Tẩu không cần đúng không? Không cần thì trả lại đây!” Vừa dứt câu, Mã Đại Ni liền duỗi tay tới đoạt lại gói thức ăn.
Đại tẩu nhà mẹ đẻ Mã Đại Ni vội lùi lại: “Muội nhìn muội kìa, vẫn nóng tính như vậy! Nữ nhi xuất giá không phải đều dựa vào nhà mẹ đẻ sao? Muội đối xử với tẩu và đại ca muội như vậy, sau này ở nhà chồng bị uất ức, ai ra mặt cho muội?”
“Ái chà! Ái chà!! Ái chà!!!” Mã Đại Ni liên tục ái chà ba tiếng, tiếng sau càng mỉa mai hơn tiếng trước, nàng vỗ tay một cái: “Trời ơi! Tẩu nói lời này mà không sợ lở miệng hả? Các người mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây! Tưởng tôi là đồ ngốc, mặc tình các người lừa gạt chắc!” Mã Đại Ni đảo mắt, đột nhiên ôm bụng la oai oái: “Tướng công, chàng mau tới đây đi, thiếp bị người ta chọc tức tới đau bụng rồi nè!”
“Muội….. Muội đừng có đổ oan cho tẩu….” Đại tẩu nhà mẹ đẻ Mã Đại Ni vội lui về sau ba bước, sợ bị vạ lây.
“Nương tử, có sao không? Nàng sao rồi?” Tần Diệu vội vã chạy tới.
“Muội phu, tẩu không có chọc tức Đại Ni, muội ấy nói dối đấy! Tẩu…. Tẩu về đây…” Đại tẩu nhà mẹ đẻ Mã Đại Ni vội kêu ca ca Mã Đại Ni, hai phu thê hốt hoảng bỏ về, sợ ôn thần trong bụng Mã Đại Ni thật sự có gì đó sẽ vạ lây lên đầu bọn họ.
Chờ đại ca, đại tẩu mình đi rồi, Mã Đại Ni lập tức không kêu la nữa: “Tôi khinh! Tôi ở Tần gia ăn ngon ngủ khỏe, có ai ức hiếp tôi chứ? Tướng công, chàng nói đúng không~?” Lúc nói chuyện với Tần Diệu, giọng Mã Đại Ni đột ngột nhão nhoẹt.
Tần Diệu bước tới giúp Mã Đại Ni đỡ bụng: “Đúng, đúng! Nương tử, nàng đừng đi lung tung nữa, làm ta lo muốn chết!”
“Thiếp đâu có đi lung tung, ui da~, nặng quá!” Mã Đại Ni dựa vào người Tần Diệu.
Tần Diệu chịu phần lớn trọng lượng Mã Đại Ni, cẩn thận đỡ Mã Đại Ni đi vào nhà chính.