Mộ Hoài: “…”
So với lão tử còn kiêu ngạo hơn.
Minh Thù ăn xong sủi cảo, còn chưa đã thèm, nhìn chằm chằm chén của người ta.
Mộ Hoài đưa tiền, lôi nàng đi ra: “Trời tối, ta đưa ngươi về.”
“Còn sớm như vậy…”
“Nếu ngươi biết tốt xấu, đừng gây chuyện cho Hoài vương phủ ta.”
“Aiz, cái kia…”
Đừng túm trẫm, trẫm còn có thể ăn.
…
Ngày hôm sau, Trình Cẩm Tú đã bị Trình gia tiễn đi, gièm pha lớn như vậy, ai dám để nàng trong phủ để nghe chế giễu.
Đương nhiên, hôn sự này cũng không thành.
Mộ Hoài thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi, nhưng hoàng đế lấy lý do thái tử sắp cử hành đại hôn nên giữ hắn lại. Mộ Hoài còn chưa nghĩ ra cách để từ chối, bên thái tử liền nổi điên muốn từ hôn.
Lý do của thái tử rất kỳ lạ, cũng không ai dám phản bác.
Bởi vì hắn nói nằm mơ thấy tiên hoàng, tiên hoàng nói hắn không thể cưới phi, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Thái tử là một kẻ ngốc, nhiều năm như vậy chưa từng bị phế bỏ, đương nhiên là có chỗ dựa.
Phía sau hắn, còn có một nhà ngoại chống lưng, mà hoàng đế không dám động đến nhà ngoại này.
Đương nhiên, trong đó còn có một chút bí ẩn nhưng không có ai biết rõ đó là gì, nói chung thái tử này chính là không bị phế bỏ.
Thái tử muốn từ hôn, hoàng đế dường như không muốn để tiểu thư được yêu thích ở Trình gia gả cho thái tử, liền thuận nước đẩy thuyền đồng ý giải trừ hôn ước.
Trình Cẩm Vân làm sao đoán được sẽ xảy ra như vậy, cả người đều hốt hoảng.
Lẽ nào, cũng bởi vì nàng không phải là Trình Cẩm Tú, cho nên thái tử muốn từ hôn sao?
Mặc dù, Trình Cẩm Tú đã bị đưa đi, tất cả xảy ra ở kiếp trước nàng còn không thay đổi được sao?
Thái tử giải trừ hôn ước xong liền mất tích.
Đúng vậy, mất tích.
Không ai biết thái tử đi đâu, ngay cả hoàng đế cũng không biết. Thế nhưng, hoàng đế lo lắng sự cố ngoài ý muốn, để người đi khắp nơi truy tìm tung tích thái tử.
Trình Cẩm Vân không đoạt được danh hiệu Thái tử phi, hiện tại ngay cả tiến cung nàng cũng khó mà làm được, chớ nói chi là làm chuyện khác.
Trước khi thái tử mất tích, người duy nhất hắn liên lạc đó là Minh Thù.
Hắn để lại một phong thư, vẻn vẹn có một câu… Bảo vệ thân thể Thẩm Từ.
Cảm giác thái tử đang chơi một ván cờ rất lớn.
Thái tử mất tích, dường như làm cả Hoàng Thành đều đề phòng, hiện ra một vẻ quái lạ.
“Tiểu Từ, ngươi thu dọn đồ đạc cùng Hoài Vương rời hoàng cung.”
Từ chủ hơn nửa đêm, mang theo vài người xông vào phòng Minh Thù, không nói gì bảo Minh Thù rời đi.
Người phía sau, trực tiếp thu dọn đồ đạc trong phòng, Minh Thù ngơ ngác nhìn bọn họ:
“Xảy ra chuyện gì?”
Từ chủ bảo Minh Thù đi qua bên kia rồi nói.
Ông giống như trưởng bối xoa xoa đầu Minh Thù, giọng nói nặng nề sâu xa:
“Tiểu Từ, sau này hãy làm một người thường, mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng đừng trở lại nữa. Từ nay về sau, Thần Thiên Từ không liên quan gì đến ngươi.”
“Xảy ra chuyện gì?”
Minh Thù khẽ nhíu mày.
Từ chủ lắc đầu: “Không liên quan đến ngươi. Ta nuôi ngươi nhiều năm như vậy, đã sớm xem ngươi như con của mình, nghe ta không cần quay về nữa.”
“Ta…”
Tình huống gì vậy?
Nam chính không ở đây, toàn thế giới đều điên rồi sao?
“Từ chủ, đã đến giờ rồi.”
Mộ Hoài cầm đèn lồng, đứng ở hành lang phía dưới, bóng dáng cao lớn của hắn đổ bóng dài sau lưng.
Từ chủ vỗ vai Minh Thù, mang nàng đi về phía Mộ Hoài: “Tiểu Từ liền dựa vào Hoài Vương.”
“Giao dịch công bằng.”
Mộ Hoài vẫn giả vờ lạnh lùng.
Từ chủ hiểu ý, tiếp nhận một hộp gỗ hình chữ nhật trong tay người khác, từ bên trong lấy ra một bức tranh:
“Thần Thiên Từ bảo quản bức tranh này nhiều năm, chuyện Hoài Vương đã đồng ý với ta, thì cần phải làm được, không thể để cho bức tranh này rơi vào tay người ngoài.”
Đây là điều kiện ban đầu ông bàn với Mộ Hoài, nhưng khi đó Mộ Hoài không đồng ý.
“Tứ Hải Thăng Bình đã bị hủy, tranh này tác dụng không lớn, Từ chủ đừng để tâm.”
“Không phải, này các ngươi làm giao dịch gì sau lưng ta? Bán người còn tặng kèm tranh?”
Đây là mua bán lỗ vốn đó.
Các ngươi hỏi qua ý kiến của trẫm sao?
“Tiểu Từ, đi thôi, đi xem thế giới bên ngoài, ngươi không nên cả đời đều bị nhốt trong này, sau này phải tự chăm sóc bản thân cho tốt…”
Có lẽ là sợ nhìn Minh Thù rời đi sẽ thương tâm, Từ chủ liền xoay người thoáng một cái biến mất trong bóng đêm. Tri Kỳ đứng từ xa, ánh mắt mơ hồ nhìn qua bên này, cuối cùng quay người đi về phía tối tăm.
Minh Thù quay đầu nhìn Mộ Hoài, mỉm cười: “Hoàng thúc có thể nói với ta, chuyện gì đang xảy ra không?”
Vì sao, đột nhiên muốn trẫm rời đi?
Trước kia, Mộ Hoài có hỏi qua nàng, nếu có cơ hội rời đi nàng có bằng lòng hay không. Vậy chứng minh hắn biết chuyện gì đó.
“Ra khỏi thành, ta sẽ nói cho ngươi biết.”
“Ta không đi.”
Trẫm còn chưa kéo xong giá trị thù hận.
Minh Thù suy nghĩ, đột nhiên đi ra khỏi Thần Thiên Từ, Mộ Hoài cho rằng nàng đã nghĩ thông suốt nên căn dặn người khác chuyển hành lý nàng đi, trời sáng sẽ gặp ở cổng thành.