Đại trưởng lão cắn răng, lão dốc hết toàn bộ sức lực, thậm chí lão còn không tiếc sử dụng chính tinh nguyên bản thân để gia tăng lực lượng cho đại trận. “Các ngươi còn giữ cái gì?”.
“Dốc hết toàn bộ sức lực cho ta”.
Ngay sau tiếng quát lớn của đại trưởng lão, toàn bộ tộc nhân Dương gia đồng thanh hét lớn rồi cắn răng thúc dục hết toàn bộ lực lượng để ngăn cản.
Đại trận bảo vệ được gia trì bằng một lượng lớn chân nguyên thì ngay lập tức bùng phát mộ cỗ lực lượng kinh khủng đẩy lùi cả bảy thanh đại kiếm.
Hai hàng lông mày Đế Nguyên Quân nhíu chặt lại nhìn xuống bằng ánh mắt ngưng tụ.
Tay phải Đế Nguyên Quân hợp chỉ thành kiếm đưa lên cao rồi mạnh tay vung xuống. Hai mắt Đế Nguyên Quân trừng lớn, hắn thúc dục hết toàn bộ tinh thần lực ở trong người khiến hai mắt đau nhức vô cùng. Cái cảm giác đó giống như khóe mắt đang bị thứ gì đó xé rách.
Đế Nguyên Quân cảm nhận khóe mắt truyền đến một đau nhức và ẩm ướt vô cùng. Vì sử dụng tinh thần lực quá độ khiến đại não căng ra như sắp nổ và khóe mắt chảy xuống hai dòng máu tươi.
Hai hàng lông mày Đế Nguyên Quân nhíu chặt lại nhìn xuống bằng ánh mắt ngưng tụ.
Đế Nguyên Quân cảm nhận khóe mắt truyền đến một đau nhức và ẩm ướt vô cùng. Vì sử dụng tinh thần lực quá độ khiến đại não căng ra như sắp nổ và khóe mắt chảy xuống hai dòng máu tươi.
Đế Nguyên Quân cảm nhận khóe mắt truyền đến một đau nhức và ẩm ướt vô cùng. Vì sử dụng tinh thần lực quá độ khiến đại não căng ra như sắp nổ và khóe mắt chảy xuống hai dòng máu tươi.
Chưa dừng lại ở đó, Đế Nguyên Quân tiếp tục tung ra kiếm khí sắc bén và nồng đậm.
Được hai loại lực lượng khác gia trì, kiếm trận dần dần ổn định lại và tiếp tục trùng kích.
Oanh oanh!
Hai đại trận pháp giao phong kịch liệt bộc phát ra từng tiếng nổ lớn và bắn ra từng sóng xung kích quét ra bốn phương tám hướng.
Duy trì kiếm trận được gần một phút, khóe miệng Đế Nguyên Quân khẽ run lên rồi chảy xuống một dòng máu tươi nồng ấm và ánh mắt hắn lúc này trông mệt mỏi vô cùng.
Chân nguyên sắp cạn, Đế Nguyên Quân cắn chặt răng quát lớn một tiếng, hắn dốc hết toàn bộ phần chân nguyên còn lại rồi đưa tay lên cao sau đó mạnh tay vung xuống. “Phá”.
Kiếm trận run lên sau đó bộc phát một cổ kiếm khí đại viên mãn hung mãnh và bảy thanh đại kiếm phát ra bảy đạo ánh sáng chói mắt rồi bao trùm một khu vực rồi phát nổ.
Uỳnh!
Bảy thanh đại kiếm đồng thời phát nổ bắn ra hàng ngàn đạo kiếm khí sắc bén bắn tung tóe khắp nơi.
Bị sóng xung kích đánh văng ra xa hơn ba mươi trượng mới ổn định lại. Đế Nguyên Quân một tay đưa lên ôm ngực, một tay đưa tay lên lau đi vết máu ở trên miệng và khí tức trên người đang giảm xuống liên tục.
Đợi lớp bụi đất tán đi, Đế Nguyên Quân nhìn thấy đám đệ tử Dương gia nằm la liệt trên nền đất còn Dương Phương và mười vị trưởng lão chịu không ít vết thương. Họ mặc dù có đại trận bảo vệ nhưng vụ nổ vừa rồi quá kinh khủng, ngay cả đại trận không chịu nổi.
“Khốn kiếp”. Đại trưởng lão nhổ ra một ngụm máu tươi rồi nhìn Đế Nguyên Quân với ánh mắt căm giận và sát ý nồng đậm. Ánh mắt lão nhìn hắn giống như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy. “Ta thật sự không ngờ ngươi có thể làm được đến mức này”.
“Đại trận Dương gia ta tốn gần trăm năm để tạo ra, nó có thể hộ Dương gia ta khỏi công kích của Thiên Địa cảnh cường giả mà bị một mình ngươi phá hủy”.
“Nhưng… Ngươi bây giờ có thể làm gì?”.
“Chân nguyên của ngươi đã cạn sạch thì ngươi lấy gì đòi diệt Dương gia ta?”.
“Hahaha…”.
Đạp không đứng ở ngoài xa, Đế Nguyên Quân sắc mặt trắng bệch nhìn xuống. “Đại trận bảo vệ của các ngươi không tệ, có thể ép ta đến mức này là điều các ngươi đáng tự hào”.
“Nếu ta không có công pháp và kiếm trận áp đảo các ngươi thì ta đã sớm bại rồi”.
Thấy giọng điệu Đế Nguyên Quân hạ thấp thì khoái chí cười nói. “Bây giờ ngươi giao ra công pháp và kiếm trận cho ta”.
“Bản trưởng lão thấy vui thì có thể tha cho ngươi một mạng, bằng không thì ngươi chỉ có một con đường chết mà thôi”.
“Ha”. Đế Nguyên Quân khóe miệng nở một nụ cười kỳ dị nói. “Các ngươi tự tin có thể giết ta sao?”.
“Công pháp ở trong tay ta, liệu các ngươi có gan tới đoạt không?”.
Đế Nguyên Quân lời nói vang vọng khiến đại trưởng lão sắc mặt trầm xuống. Ánh mắt lão nhìn Đế Nguyên Quân bằng ánh mắt tham lam, lão mặc dù không biết công pháp và kiếm trận của hắn có cấp bậc cao hay thấp nhưng lão có thể chắc chắn một điều là đó không phải thứ tầm thường.
Đế Nguyên Quân chỉ là Thức Nhân cảnh đỉnh có thể phá Dương gia trận pháp bảo vệ, đánh Thiên Địa cảnh mà không bại. Tất cả đều là do công pháp ở trong tay hắn.
Đại trưởng lão thờ nhẹ một hơi, ánh mắt tức giận nhìn Đế Nguyên Quân rồi hạ giọng nói. “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao công pháp và kiếm trận thì ta tha cho ngươi một mạng”.
“Ngoài ra ta có thể đảm bảo Dương gia sẽ không làm gì ngươi”.
“Hahaha”. Nghe đến đây, Đế Nguyên Quân phá lên cười lớn một tiếng, đáp. “Dương gia các ngươi dám làm mà không dám nhận, chỉ là một con rùa rụt cổ, một đám giun dế mà dám ra điều kiện với ta?”.
“Các ngươi xứng sao?”.
“Ngươi…”. Đại trưởng lão ánh mắt trầm xuống, nói. “Rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân nở một nụ cười quỷ dị nói. “Cũng không hẳn, ngươi muốn công pháp của ta lẫn kiếm trận cũng được”.
“Ta có thể cho cá ngươi”.
“Nhưng với một điều kiện”.
Đại trưởng lão khóe miệng nở một nụ cười lạnh trả lời. “Điều kiện gì?”.
“Các ngươi chơi một trò chơi, ai thắng thì ta sẽ trao công pháp và kiếm trận cho người đó”.
– —
Ps: Vì tình hình dịch bệnh nên tình hình tài chính của ad đang gặp nhiều khó khăn nên… và các bạn thấy truyện mình hay và mong muốn ad ra thêm nhiều chương hơn và ra đều hơn nữa thì các bạn có thể donate để tiếp thêm động lực để ad chạy chương nha.
Donate ủng hộ ad:
BIDV: 56010001216981.
Họ tên: Trần Minh Chiến.
Chi nhánh: Quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng.
Ngoài ra, các bạn đừng quên like, vote và cmt nhận xét hoặc đóng góp truyện và cmt nói chuyện, giải đáp vào mỗi chương để khích lệ tinh thần của ad nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều!