Đặng Diệc Hành trả lời: “Bọn tôi thi trận thứ hai buổi sáng, Lữ Ngạn Hâm thi trận đầu buổi chiều, Mạc Nam không có lịch.”. Truyện Hệ Thống
Cậu hỏi tiếp: “Hà Thị Bích có thi đấu không?”
Đặng Diệc Hành lắc đầu: “Không biết nữa, cái này phải hỏi em gái Tô.”
Tùy Hầu Ngọc đeo ba lô lên định đi xem Hầu Mạch thi đấu, đi một đoạn rồi quay đầu lại hỏi: “Có thể tra ra được cái thằng “Sói xám già đội mũ đỏ” là thằng nào không? Có phải là học sinh trường trung học Nam Vân không?”
Bốn người đồng loạt lắc đầu.
Cậu chỉ có thể đi ra ngoài.
Cậu tức đến mức không thở nổi đến tận trưa. Sau khi Hầu Mạch thi đấu xong, đi tắm rồi cùng cậu đi xem Đặng Diệc Hành, Thẩm Quân Cảnh thi đấu, cậu vẫn còn rầu rĩ không vui.
Hầu Mạch hơi khó hiểu, hỏi: “Em muốn đi đánh Tang Hiến hả?”
Cậu lắc đầu.
Lữ Ngạn Hâm ở bên cạnh đưa di động đưa cho Hầu Mạch. Hầu Mạch dùng tay che màn hình, cố gắng đọc chữ ở bên trên, xem một lát liền hiểu ra.
Hầu Mạch cười cười, nói với cậu: “Không cần để ý tới bọn họ, sau khi chúng ta thắng rồi thì coi như tự vả.”
“Ừm.”
“Em đã hiểu rồi mà vẫn không vui à?”
“Bọn họ nghĩ em không xứng với anh à?”
“A?” Hầu Mạch nghe xong thì khẽ giật mình, “Em kì lạ thật, đắn đo chuyện này à.”
Tùy Hầu Ngọc tiếp tục buồn rầu xem thi đấu, Hầu Mạch lại gần cậu nói: “Anh đã gả cho em rồi mà.”
“Gả?”
“Ừm, anh biết là anh trèo cao.”
Tùy Hầu Ngọc thở dài một hơi, nói ra: “Em đã gửi link bài viết cho Nhiễm Thuật. Bây giờ Nhiễm Thuật đang tức giận, thấy tin thì ngay lập tức đi tạo một mớ acc clone cãi nhau với đám người kia. Em nghĩ với sức chiến đấu của Nhiễm Thuật và Tô An Di thì hẳn là có thể cân cả đám người bọn họ.”
Hầu Mạch vừa nghĩ đến cảnh tượng Nhiễm Thuật và Tô An Di lập nhóm đi chửi người ta thì đã cảm thấy sợ hết cả hồn, chỉ thấy mí mắt hắn giật giật, hẳn chưa đầy một lát nữa sẽ trở thành một trận mưa máu gió tanh.
“Vậy tại sao em còn không vui?” Hầu Mạch lại hỏi.
“Nhưng với cách của em, em thích mắng thẳng mặt!”
“Ồ… Cách màn hình thôi thì vẫn chưa hết giận đúng không?”
“Ừm.”
“Bọn họ cũng chỉ dám ở sau màn hình chửi người khác thôi, một đám ô hợp.”
Tùy Hầu Ngọc tiếp tục nhìn sân thi đấu, không trò chuyện chủ đề đó nữa mà chỉ nói: “Bọn Đặng Diệc Hành tiến bộ nhiều thật.”
Hầu Mạch thấy cậu không nhắc lại chủ đề này nữa mới nó: “Sức mạnh của tình yêu ấy mà, gần đây chúng nó rất cố gắng.”
Buổi chiều họ trở lại phòng khách sạn, Hầu Mạch cầm điện thoại cau mày, nhiều lần đặt di động xuống rồi lại cầm lên.
Vừa rồi hắn nhìn thoáng qua group lớn, nhìn thấy một thông báo làm hắn vô cùng đau đầu.
Sau khi khai giảng, học sinh tham gia thi đại học sẽ đi học ở tòa dạy học Thanh Tự cũ, sinh hoạt cuộc sống lớp mười hai ngăn cách với mọi người ở đó. Không có đại hội thể dục thể thao, không có tiệc liên hoan, mỗi ngày chỉ có ba điểm trên một đường thẳng.
*Ý ở đây là đi học đi về rồi lại đi học ấy.
Bởi vì sân vận động của trường Thanh Tự cũ không thích hợp, cũng không thể chạy qua chạy lại để huấn luyện nên học sinh thể dục sẽ ở lại trường Phong Hoa cũ.
Nói cách khác, nếu Tùy Hầu Ngọc tham gia thi đại học bình thường, sau khi khai giảng cậu sẽ quay lại trường cũ.
Còn hắn thì lại muốn ở lại hẻm Tương gia.
Lúc trước rõ ràng trường đã nói rằng chia lớp một lần rồi sẽ không sửa lại nữa, kết quả khi lên lớp mười hai, mười sáu lớp vẫn gặp tình huống này.
Chuyện này làm cho Hầu Mạch rất khó chịu.
Chưa nói đến chuyện hắn và Tùy Hầu Ngọc vừa mới yêu nhau đã phải tách ra, chỉ nói về chuyện ngủ của Tùy Hầu Ngọc thôi hắn đã đau đầu muốn chết.
Cuộc sống lớp mười hai rất vất vả, nếu như không được ngủ đủ thì không biết Tùy Hầu Ngọc có thể kiên trì nổi không.
Hắn không ở bên cạnh Tùy Hầu Ngọc thì cũng sẽ ngày nhớ đêm mong cậu kịch liệt mất.
Sau khi trở về, Tùy Hầu Ngọc đi lên tầng trên một chuyến xem Nhiễm Thuật, sau khi nhìn thấy dáng vẻ hắn như vậy thì hỏi: “Anh thấy thông báo bên trong group rồi à?”
“Ừm, thấy rồi.”
Sau đó, hai người cùng nhau im lặng, ngay cả tiếng Tùy Hầu Ngọc vặn mở nắp bình, nuốt nước xuống cũng rất rõ ràng.
Hiển nhiên, hai người đều đã xem được tin tức, tâm trạng không tốt lắm.
Một giây sau, Tùy Hầu Ngọc đặt bình nước xuống nói: “Mấy năm trước em chưa gặp anh không phải cũng sống rất tốt đấy thôi? Anh không cần phải lo lắng.”
“Hay là anh học ngoại trú, mỗi ngày tan học xong anh sang chỗ bọn em học, đến sáng anh quay lại.”
“Anh có bị điên không?” Tùy Hầu Ngọc nhíu mày nhìn Hầu Mạch.
“Dù sao anh cũng là học sinh thể dục cần phải luyện tập, em thấy đúng không? Nếu không được nữa thì anh đi tìm nhà Tang Hiến nhờ họ chuẩn bị cho anh một chiếc xe. Ngày nào anh cũng qua đó là được, như vậy thì sẽ giải quyết được cả vấn đề em không ngủ được và anh nhớ em.”
“Không cần!”
Hầu Mạch sốt ruột vô cùng, đứng dậy nói: “Năm ngày đấy! Suốt năm ngày không được gặp em, thử hỏi anh có điên không chứ?”
“Giải đấu mùa này còn chưa kết thúc mà, em còn ở lại cơ sở bên hẻm Tương gia hai tháng nữa.”
“Nhưng sau khi kết thúc em vẫn phải đi mà! Hay là anh không tham gia thi tốt nghiệp trung học cho học sinh thể dục nữa, anh thi đại học bình thường cũng được…”
“Năm sau anh vẫn còn phải thi đấu đấy! Tình huống trong nhà anh mới tốt lên một chút thôi, anh đừng tự tin quá!” Tùy Hầu Ngọc dữ dằn ngắt lời hắn.
“Anh tự huấn luyện là được rồi, bây giờ huấn luyện viên Vương đã không còn gì để dạy anh.”
“Không cần đâu…” Tùy Hầu Ngọc nói thì cởi áo ra thay áo ngủ.
Hầu Mạch lập tức sà tới, ôm cậu không chịu buông tay, còn chơi xấu: “Ngọc ca… Anh thì không, anh không thể thiếu em được… Anh sẽ mắc bệnh tương tư mất.”
“Buông ra.” Cậu cầm quần áo nói.
“Không! Anh không buông! Tại sao em lại vô tình như thế? Có phải em không còn thích anh nhiều như trước nữa không?”
“Buông ra.”
“Ngọc ca, anh sắp khóc rồi, sao em lại còn như vậy?”
Cậu lắc người một cái để Hầu Mạch cách mình hơi xa ra một chút, tiếp tục mặc đồ ngủ, đồng thời nói: “Không có ai đáng để cho anh từ bỏ tương lai hoặc thay đổi vì người đó cả đời. Nếu bất kì người nào trong chúng ta hi sinh vì người khác thì đều sẽ làm ảnh hưởng đến sự bình đẳng giữa hai bên, giống như nếu một người hi sinh vì một người khác bao nhiêu thì sau này khi ở chung với nhau người khác đó sẽ mãi mãi thiếu nợ người nọ. Thật ra không cần như vậy đâu, dù yêu rồi chúng ta vẫn là hai cá thể độc lập.”
“Không phải em cố gắng học tập vì Nhiễm Thuật liều, đánh tennis vì anh à?”
“Hai việc này đã làm em thay đổi gì rồi à? Ngược lại còn có ích với em nữa. Em không nên cố gắng học tập hoặc là đáng ra nên tập trung vào hạng mục thi đấu đơn à? Nhưng nếu anh sửa đổi cả tương lai sau này của anh vì em thì anh chính là một thằng ngu.”
Hầu Mạch ngậm miệng lại, không làm phiền Tùy Hầu Ngọc nữa.
Cậu cũng không thèm để ý Hầu Mạch, tự mình đi tắm rửa.
Tùy Hầu Ngọc không quan tâm thật ư?
Cậu ngồi lại phòng của Nhiễm Thuật để lấy lại tỉnh táo hồi lâu rồi mới xuống gặp Hầu Mạch đấy.
Cậu biết Hầu Mạch thật sự có thể làm được, có thể đi xe đạp hoặc thậm chí là chạy bộ để đi qua hơn nửa thành phố tìm cậu mỗi ngày.
Nhưng cậu không thể để cho Hầu Mạch làm như thế.
Cậu biết ở trường học huấn luyện mỗi ngày vất vả như thế nào, nhiều khi đều sẽ mệt đến mức tắm rửa xong trở lại phòng ngủ đã muốn ngủ rồi.
Hơn nữa, đến sáng Hầu Mạch phải trở về sớm đến mức nào? Lái xe trên đường đã tốn hơn một giờ! Huống chi sáng sớm còn bị kẹt xe.
Dưới tình huống như vậy, nếu Hầu Mạch phải mệt mỏi đi tìm cậu, dù tố chất thân thể có tốt thì cuối cùng cũng sẽ có một ngày sụp đổ mất.
Cho nên lúc cậu xuống lầu đã chuẩn bị việc thuyết phục Hầu Mạch kĩ càng.
Chắc chắn không thể mềm mỏng, chỉ có thể dùng cách cứng rắn.
Hầu Mạch ngồi một mình trên giường, chỉ mới nghĩ đến việc sau này sẽ phải tách ra với Tùy Hầu Ngọc một khoảng thời gian thì chưa đầy một lát vành mắt đã đỏ.
Vừa yêu đương không bao lâu đã phải yêu xa, hắn thật chịu không được cú shock này.
Tùy Hầu Ngọc đi tới, thấy Hầu Mạch như vậy thì rất kinh ngạc, cuối cùng cậu thở dài một hơi đi tới, ngồi bên giường nói: “Cuối tuần em sẽ trở về hẻm Tương gia.”
“Ừm…” Hầu Mạch tủi thân trả lời.
“Mỗi ngày chúng ta gọi điện thoại, video call nói chuyện.”
“Ừm…”
“Không phải Đặng Diệc Hành và Thẩm Quân Cảnh cũng phải yêu xa giống anh à?”
“Ừm…”
Tùy Hầu Ngọc hôn khóe miệng Hầu Mạch một cái: “Ngoan.”
Hầu Mạch rốt cuộc cũng gật đầu, đưa tay ra lấy cái túi nhỏ đặt ở đầu giường. Đây là túi nhỏ đựng dây sạc điện thoại của Hầu Mạch, kết quả sau khi móc dây sạc ra thì từ trong túi cũng rơi ra một cái hộp nhỏ sáng loáng, rơi giữa hai người.
Hầu Mạch nhìn hộp bao cao su, lại ngẩng đầu nhìn Tùy Hầu Ngọc một chút, lại nhìn cái hộp: “Dm?”
Dm sao lại ra đến đây rồi?
“Em để đấy.” Tùy Hầu Ngọc thản nhiên nói.
“A?” Hầu Mạch sợ hãi đến mức đổi cả giọng.
“Để đây dễ lấy hơn mà?”
“Ồ…”
“Nhưng em cảm thấy số lượng không đủ lắm, có phải anh không được không vậy?”
“Anh, anh được chứ!” Hầu Mạch đội nhiên biến sắc, hoảng hốt biện minh: “Thằng Tang Hiến keo kiệt chỉ cho đủ lần đầu thôi, anh nài nỉ mãi cũng không cho thêm, còn nói anh cần gì gấp, lần sau cho tiếp. Cái này anh để đây đề phòng thôi.”
“À thế à.” Tùy Hầu Ngọc kéo dài giọng ra trả lời, “Tạm thời tin.”
Hầu Mạch nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc nằm lên giường chuẩn bị đi ngủ, nhanh chóng tiến tới nói: “Ngọc ca, anh được thật, thật mà, không tin em sờ thử đi.”
Nói xong hắn lại bắt đầu không ngoan ngoãn.
“Ngày mai có thi đấu.” Tùy Hầu Ngọc nhanh chóng nhắc nhở.
“Vậy em kẹp vào… chân thôi là được rồi.”
“Đm… Đm nhà anh…”
Chăn trên giường lẻ loi trơ trọi rơi xuống lại bị Hầu Mạch dùng một tay túm trở về, thuận tay tắt luôn đèn trong phòng.
Đêm yên lặng đến lạ thường.
Tiếng sột soạt của quần áo và tiếng hít thở run run của Tùy Hầu Ngọc trở nên rõ ràng vô cùng.
“Ngọc ca…” Hầu Mạch đột nhiên gọi hắn.
“Ừm.”
“Kêu thử một tiếng thôi.” Sợ em ngủ thiếp đi mất.