Bên ngoài nhà đa năng, Lưu Nhiên đứng đờ người tại chỗ, anh †a biết, chuyện hôm nay khiến hơn nửa đời sau của mình cũng không thể làm nghề y được nữa rồi, hôm nay có nhiều tiền bối y học ở đây như thế, Hoa Hạ tuy lớn nhưng không còn chỗ nào có thể chấp nhận mình nữa.
“Nói bậy một trận thì thôi đi, còn hại cả chúng tôi.” Một sinh viên đi tới, vẻ mặt khó chịu nhìn Lưu Nhiên.
“Đúng vậy, còn tự xưng quen biết thần y gì đó, người ta đứng trước mặt mà anh còn không nhận ra, cái thứ gì vậy!”
“Tôi khinh!”
Từng câu nói châm chọc vang lên bên tai Lưu Nhiên, trái tim anh ta hoàn toàn chìm đến đáy cốc, cả người như bị đánh vào vực sâu vạn trượng, mãi mãi không có ngày trở mình trên con đường học y.
Trong nhà đa năng, buổi tọa đàm của Trương Thác vẫn tiếp tục, sau khi anh biểu diễn biết bao nhiêu thủ pháp châm cứu thần kỳ khó lường, thái độ của mọi người với anh càng cung kính hơn.
Con đường học tập, người giỏi đi trước, giờ này khắc này, tuổi tác có vẻ không còn quan trọng đến thế nữa, học thuật, mới là thứ quan trọng nhất.
Mấy người Từ Uyển ngồi tại chỗ nhìn Trương Thác trên bục, trong lòng kích động.
“Từ Uyển, anh rể của cậu đúng là ngầu quá, nếu anh ấy vẫn chưa kết hôn, tớ nhất định phải theo đuổi anh ấy.” Trương Khiết nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé, kích động nói.
Tôn Lam chớp hàng lông mi thật dài: “Tớ cũng muốn theo đuổi.”
“Cô nàng chết tiệt này!”
Trương Khiết duỗi tay ra véo thịt mềm bên hông Tôn Lam: “Cậu muốn làm tình địch với tớ hả.”
“Đúng vậy, thì sao hả, ha ha ha”
Trương Thác vốn xác định thời gian tọa đàm là một buổi sáng, kết quả mấy bác sĩ thật sự quá nhiệt tình, đợi sau khi kết thúc tọa đàm, từng người lần lượt xin học hỏi Trương Thác, tới hơn bốn giờ chiều Trương Thác mới có thể rảnh rang.
Dù là thế, các bác sĩ kia vẫn cảm thấy chưa đủ, nói lần sau lúc đơn vị đào tạo lên lớp, nhất định phải nghiêm túc học hỏi Trương Thác.
Trương Thác lau mồ hôi trên trán, anh không hề có cảm giác làm thầy giáo chút nào, giống một cô gái nhỏ bị người ta bắt nạt thì đúng hơn.
Trương Thác mới rảnh rỗi chưa được mấy phút, lại bị mấy người Từ Uyển và Trương Thành quấn lấy.
“Chào anh rể!”
Vừa thấy Trương Thác, Trương Thành đã đứng thẳng người như tân binh gặp phải huấn luyện viên.
“Thần y, cho chúng em một cơ hội, để chúng em biểu hiện được không?” Trương Khiết đùa giốn.
“Hừ.” Trương Thác khoanh tay, quan sát Trương Khiết từ trên xuống dưới, giọng điệu ngả ngớn: “Cô bé, định biểu hiện thế nào?
Yêu cầu của bản thần y rất cao .”.
đấy.
“Vậy sao?” Trương Khiết uốn éo cái eo nhỏ, quấn cánh tay bò lên cổ Trương Thác như rắn nước: “Mặc ngài xử lý được không?
Hửm?”
Hơi thở Trương Khiết như lan, mang theo một mùi thơm thoang thoảng, cảm giác trong trẻ trung lại quyến rũ này cực kỳ kích thích.
Trương Thác cười hì hì, vẻ mặt xấu hổ: “Ặc… chúng ta vẫn nên làm mấy chuyện khác đi, ví dụ như chạy bộ, đánh bóng bàn hay gì đó”
“Xì” Trương Khiết bĩu môi, đẩy Trương Thác ra, xoay người đắc ý nhìn đám người Trương Thành: “Thấy không, tớ nói đúng chưa, anh rể rõ ràng là một người sợ vợ “
ma.
Trương Thác vốn hơi hoảng hốt, vừa nghe thấy lời này lập tức nhảy dựng lên: “Ai nói anh sợ vợ, địa vị của anh ở nhà, các em không thể tưởng tượng được đâu!”
“Thôi đi anh rể!”
Từ Uyển che miệng cười khẽ: “Nếu anh không sợ vợ, buổi tối có dám đi hát cùng bọn em không?”
“Đi thì đi, có cái gì không dám chứ!”
Trương Thác vỗ ngực: Tám giờ, sắc trời dần tối, Trương Thác ăn no căng bụng, dạo chơi trên phố rượu gần trường đại học với mấy người Từ Uyển.