Nhưng đó là Hà Thao cùng Ngô Triết a, hai cái trong sáu vị Vương giả, Lăng Hàn ngươi có tư cách như vậy sao?
Sắc mặt của Ngô Triết không khỏi âm trầm, lộ ra vẻ bất mãn, tiểu tử này cho rằng đánh bại Chương Long, là có thể khiêu khích mình? Hắn kiêng kỵ Chương Long, không phải là thực lực bây giờ của đối phương, mà là thiên phú của đối phương, tương lai có thể đứng ngang hàng với mình.
Nếu bàn về thực lực, hắn tự nhiên có thể nghiền ép Chương Long, tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, là bản chất tăng lên.
Hà Thao khẽ mỉm cười, hắn vẫn đang lấy thần diễm nấu nước trà, có vẻ rất bình tĩnh.
– Hàn sư đệ, tựa hồ ngươi hơi quá ngông cuồng!
Ngô Triết nói.
– Ngô sư đệ, ta cảm thấy vẫn gọi ta là sư huynh mới tốt, như vậy bại sẽ không quá mất mặt.
Lăng Hàn cười nói.
Phốc!
Tất cả mọi người há to miệng, bọn họ biết Lăng Hàn rất ngông cuồng, nhưng tuyệt đối không ngờ hắn sẽ trực tiếp như vậy.
Mọi người đều là đệ tử của Lẫm Thiên Tông, ngươi hà tất làm quá mức như vậy sao?
Trận chiến này nếu ngươi chiến bại, vậy sau này ở trong tông còn sống yên ổn sao? Bị Ngô Triết nhằm vào, ai dám kết bạn với ngươi?
Lăng Hàn có thể thắng sao?
E là ngoại trừ tử trung như Hồ Phỉ Vân, căn bản không có người tin tưởng Lăng Hàn có thể thắng Ngô Triết.
Đừng nhìn Lăng Hàn vừa đánh bại Chương Long, nhưng Ngô Triết có thể đánh bại đám thiên tài Tô Kinh, Đỗ An… hơn nữa, một trong sáu Vương giả, cái vầng sáng này cũng đủ để cho người hoàn toàn tin tưởng hắn.
Ở trong tông, không ai có thể khiêu chiến địa vị của sáu Vương giả.
Mọi người đều không hiểu, sao giống như Lăng Hàn có cừu oán với Ngô Triết, cố ý nhằm vào hắn như vậy. Bọn họ thật không đoán sai, Lăng Hàn rất bao che khuyết điểm, vừa nãy đối phương âm Vũ Hoàng, vậy Lăng Hàn há có thể coi như không thấy, tự nhiên là phải đòi lại.
– Hàn sư đệ, ngươi cũng thật thú vị!
Khuôn mặt của Ngô Triết tái nhợt, tay phải thò ra, vù, lập tức hóa thành màu vàng óng, thật giống như thần kim tạo nên, mơ hồ còn có một loại cảm giác trong suốt.
Trước hắn ra tay mấy lần đều cực kỳ tùy ý, nhưng hiện tại vẫn chưa đánh liền ra đại chiêu, tự nhiên là thật sự nổi giận. Đương nhiên, mặt khác cũng là vì Lăng Hàn đủ mạnh, một chiêu đánh bại Chương Long, thực lực như vậy ngay cả Ngô Triết cũng không dám khinh thường.
Lăng Hàn cũng không dám coi thường đối thủ này, âm Vũ Hoàng là một chuyện, nhưng không thể phủ định thực lực của Ngô Triết. Thể phách của Lăng Hàn đủ để hắn đứng ở thế bất bại, nhưng hắn không muốn dùng phương thức như thế đánh bại đối thủ.
Hắn là thay Vũ Hoàng lấy lại công đạo, đương nhiên phải thắng lợi thoải mái tràn trề.
– Ngô sư đệ là một chút ý tứ cũng không có a, không kêu sư huynh, trổ tài cái gì chứ?
Lăng Hàn cười nói.
– Ngươi đủ chưa!
Ngô Triết gào thét, vù, một tiếng hống hóa thành thực chất, sóng âm ngay cả mắt trần cũng có thể thấy, từng đạo gợn sóng màu vàng cuồn cuộn về bốn phía.
Oành oành oành oành, có ít nhất một nửa người trực tiếp từ trên thạch đầu ngã xuống.
Oai lực của một tiếng hống liền cường đại như thế!
Tất cả mọi người kinh hãi, trước đó Ngô Triết phỏng chừng ngay cả ba phần mười thực lực cũng không có lấy ra a.
Thảm, Lăng Hàn làm sao chặn?
Lăng Hàn ngạo nhiên mà đứng, sóng âm cuốn qua chỉ để góc áo của hắn tung bay, sợi tóc hơi dật động, làm sao có khả năng bị thương hắn? Hắn lạnh nhạt nói:
– Có lý không phải ở thanh cao, coi như ngươi gọi lại lớn, nhưng sư đệ chính là sư đệ, không thay đổi được.
– Ngươi!
Ngô Triết tức giận đến phát điên, thân hình đập ra, cuối cùng không nhịn được thảo phạt trước tiên.
Trên lý thuyết mà nói, luận bàn như vậy khẳng định là sư huynh nhượng một chiêu, cái này cũng là trước đó tại sao hắn rõ ràng nổi giận nhưng không ra tay, là tự trọng thân phận, nhưng hiện tại bị Lăng Hàn chọc giận đến quên tất cả, chỉ muốn giẫm tên ghê tởm này.
==========================