Lực lượng thần thức dùng hết, Dương Khai đã không thể tiếp tục tu luyện, chỉ có thể uống đan dược bổ sung thần thức vào, rồi ngồi khôi phục lại.
Ôn Thần Liên tuy rằng đang tiến hóa ở trong đó, nhưng về phương diện khôi phục và điều hòa vẫn không yếu bớt, thậm chí so với trước đây còn có vẻ mạnh hơn một chút.
Dương Khai chỉ tốn hai canh giờ, thức hải khô cạn đã lần nữa trở nên tràn đầy.
Hắn chậm rãi mở mắt ra, đang chuẩn bị thi triển Không Gian Nhận một lần nữa, bỗng nhiên một luồng Hỏa tinh từ nơi xa xăm chợt nhanh chóng bay tới. Hỏa tinh men theo lối đi hẹp trong hẻm núi, nhanh như chớp phóng lại gần Dương Khai.
– Lưu Viêm Phi Hỏa! Dương Khai chợt hô lên thất thanh.
Trước đó, hắn đã gặp qua Lưu Viêm Phi Hỏa tại tầng thứ nhất khu cực nóng một lần, bây giờ gặp lại tự nhiên liếc mắt một cái là nhận ra. Lần trước, trong lúc vô tình gặp được, Lưu Viêm Phi Hỏa đã nhanh chóng bay ra khỏi phạm vi thần thức của hắn có thể cảm nhận, khiến Dương Khai đuổi theo hồi lâu vẫn không kịp, vô cùng mất hứng.
Viên Lưu Viêm Phi Hỏa này giống y hệt viên đã đuổi theo lần trước, tốc độ đều nhanh không thể tưởng tượng, nhanh hơn cả tốc độ khuyếch tán của thần thức, Dương Khai vừa thấy bóng dáng nó ở tận cuối hẻm núi, ngay sau đó đã thấy nó vọt tới trước mặt của mình.
Theo bản năng Dương Khai định tránh ra, hắn không ôm hy vọng thu hoạch được cái gì, bởi vì Lưu Viêm Phi Hỏa có tốc độ biến thái, hắn căn bản không thể đuổi kịp.
Nhưng thân hình vừa cử động, đột nhiên lúc này mới nhớ lại, không gian chỗ ở mình không phải tầm thường, đọng lại sền sệt, cơ bản không nhúc nhích được.
Hai mắt Dương Khai trợn to, sáng ngời, chăm chú nhìn chằm chằm vào Lưu Viêm Phi Hỏa đang nhanh chóng bay vọt tới phía hắn, trong lòng âm thầm mong đợi.
– Ke…ét…
Một tiếng vang nhỏ truyền ra, Viên Hỏa tinh kia vừa lọt vào vùng không gian kỳ dị dài mười mấy trượng, tốc độ lập tức trở nên chậm lại vô số lần, y hệt như Dương Khai dự liệu!
Dương Khai mừng rỡ, vừa rồi hắn suy đoán vùng không gian ngưng kết này có thể ngăn cản được Lưu Viêm Phi Hỏa, hiện tại tận mắt chứng thực lập tức biết bản thân suy đoán không sai, không gian ngưng kết này tuy không thể ngăn cản động tác của Hỏa Linh Thú, nhưng có thể ngăn cản tốc độ biến thái của Lưu Viêm Phi Hỏa.
Ít nhất, hiện tại Dương Khai đã biết tia Lưu Viêm Phi Hỏa này rốt cuộc là thứ gì.
Nó giống như một viên hỏa tinh có màu sắc tựa như cục than đang cháy, tỏa ra ánh sáng đỏ rực, tuy rằng rất nhỏ nhưng bên trong lại ẩn chứa năng lượng kinh người.
Sau khi lọt vào không gian kỳ dị kia, Lưu Viêm Phi Hỏa cũng không bị cố định hẳn, mà tốc độ giảm lại bằng với một người chạy bộ bình thường, chậm rãi lao về phía trước.
Dương Khai xem xét sơ qua, rất nhanh đã phát hiện nếu như hắn đứng nguyên tại chỗ không làm gì, nhất định sẽ bị bỏ lỡ dịp tốt đối với viên Lưu Viêm Phi Hỏa quý hiếm này, bởi vì dựa theo quỹ tích phi hành của nó cho thấy, nó sẽ từ vị trí cách hắn một xích bay ngoặt đi hướng khác.
Dương Khai sao có thể dễ dàng bỏ qua dịp tốt như vậy chứ? Hắn nhanh chóng vận dụng lực lượng không gian, di chuyển thân thể một cách chậm chạp khó nhọc, vòng qua bên phải Lưu Viêm Phi Hỏa, đón đầu áp sát lại.
Từng chút một, mỗi khi di chuyển được một chút, Dương Khai lại cảm thấy như mình là một lão nhân sắp gần đất xa trời, muốn hoạt động chân tay lần cuối trước khi chết vậy, mỗi một tấc dịch chuyển tốn rất nhiều lực lượng thần thức và khí lực. Chỉ qua một lát, thân thể của hắn liền run lẩy bẩy, vô cùng đau đớn.
Trong khi đó, Lưu Viêm Phi Hỏa vẫn như cũ bay tới bên này với tốc độ không nhanh không chậm.
Không lâu sau, nó liền bay đến bên cạnh Dương Khai không xa.
Dương Khai kêu lên một tiếng gấp gáp, đưa một cánh tay ra muốn chộp về phía Lưu Viêm Phi Hỏa, nhưng cuối cùng nó lại từ vị trí cách đầu ngón tay khoảng ba tấc từ từ sượt qua.
Dương Khai tức đến lệch mũi.
Hắn cảm thấy nếu như viên Lưu Viêm Phi Hỏa này có thần trí mà nói, khẳng định là đang đùa giỡn hắn vì không biết tự lượng sức mình.
Dương Khai gian nan quay đầu lại, trơ mắt nhìn nó lướt qua trước mặt, trên mặt hiện lên vẻ ảo não.
Vẫn bị thất bại! Nếu nó đã bay đi, Dương Khai liền biết mình không có khả năng bắt được nó nữa. Quả nhiên, một lúc sau, sau khi Lưu Viêm Phi Hỏa bay ra khỏi phạm vi phong tỏa của vùng không gian kỳ dị, liền khôi phục lại tốc độ biến thái, nhoáng lên một cái rồi biến mất khỏi tầm mắt Dương Khai không còn thấy bóng dáng.
Chỉ một chút xíu nữa đã bắt được bảo vật có thể khiến thần thức sinh ra biến dị!
Nói trong lòng không tiếc nuối là không thể nào, tuy nhiên rất nhanh Dương Khai đã ổn định lại tâm lý, không suy nghĩ về chuyện Lưu Viêm Phi Hỏa nữa, mà bắt đầu tập trung rèn luyện Không Gian Nhận của mình.
Lưu Viêm Phi Hỏa chưa bắt được thì không nói, chuyện chủ yếu nhất trước mắt vẫn là tu luyện lực lượng không gian.
Phát ra một mũi Không Gian Nhận, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện ra uy lực của mũi Không Gian Nhận kia dường như được tăng lên một chút, tuy rằng vẫn là xuất hiện trong nháy mắt liền biến mất, nhưng thời gian kéo dài so với hôm qua rõ ràng dài hơn một chút.
Dương Khai chấn động trong lòng, chuyện Lưu Viêm Phi Hỏa rất nhanh đã bị hắn ném ra khỏi đầu, hết sức tập trung bắt đầu lĩnh ngộ huyền bí của không gian.
Ba ngày sau, Dương Khai nhìn mũi Không Gian Nhận rộng nửa tấc trước mặt đang bay ra tới gần một xích mới biến mất, trên mặt hiện lên vẻ hài lòng và phấn chấn.
Cái địa phương kỳ quái này đúng là địa điểm tu luyện không gian huyền bí tốt nhất, hắn mới tu luyện ở chỗ này ngắn ngủi ba ngày đã cảm thấy hiểu thêm được một chút về không gian huyền bí, theo sự hiểu biết tăng lên, uy lực Không Gian Nhận được phát ra so với ba ngày trước cũng mạnh mẽ hơn vô số lần.
Bất kể là độ lớn của Không Gian Nhận, hay thời gian tồn tại trong vùng không gian kỳ dị, khoảng cách xé rách đều có tiến bộ rõ rệt.
Dựa theo tốc độ tiến bộ như vậy, chỉ cần một tháng nữa, Dương Khai suy đoán Không Gian Nhận của mình đã có thể dùng để đối địch, đến lúc đó cho dù đối mặt với Thế của cường giả Phản Hư Cảnh chưa chắc đã không có sức liều mạng.
Dù sao loại lực lượng như Thế, mặc dù chính là sở hữu riêng của cường giả Phản Hư Cảnh, nhưng Không Gian Nhận cũng khó lòng phòng bị tương tự, quỷ dị khó lường, là sát chiêu ngoại trừ Dương Khai ra không ai có thể sử dụng.