Hay lắm, còn muốn đánh nó một trận để trút giận đây này.
“Đúng rồi, trở thành người chơi chính thức sẽ có một nhiệm vụ đặc biệt, để giám định xem người chơi thuộc kiểu phong cách làm việc gì, về sau thời điểm khi 2333 bố trí nhiệm vụ, sẽ tận lực chọn cái phù hợp với tính cách của người chơi.” 2333 nói.
“Tốt.” Ninh Thư nói, “Bây giờ phải đi hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt sao?”
“Không vội, người chơi cần phải gặp người ủy thác.” 2333 nói.
Ninh Thư nghe 2333 cứ kêu người chơi hết sức không được tự nhiên, liền nói: “Cậu trực tiếp gọi tên, Ninh Thư.”
“Được, Ninh Thư.” 2333 vui sướng lên tiếng, lại hỏi: “Hiện tại gặp người ủy thác sao?”
“Được.” Ninh Thư vừa mới nói xong, trong không gian liền xuất hiện một bóng người ung dung, linh hồn có hơi đơn bạc, cũng là linh hồn thể giống như Ninh Thư.
Đây là một người phụ nữ mặc cổ trang thời xưa, trên đầu gài một cây trâm thô ráp, vải vóc trên người cũng không được tốt lắm, sắc mặt của bà ta vô cùng tái nhợt, nhưng lại rất đẹp, dáng người yểu điệu, mềm mại thon dài, Ninh Thư phỏng chừng người phụ nữ này biết nhảy múa.
Đầu tiên người phụ nữ thoáng đánh giá hoàn cảnh chung quanh một lát, sau đó mới đưa mắt đặt ở trên người Ninh Thư, trên dưới đánh giá Ninh Thư một chút, thần sắc có hơi kiêu căng, mở miệng nói: “Ngươi là người thay bổn phu nhân nghịch tập?”
Bổn phu nhân? Ninh Thư mở miệng nói: “Là ta, xin hỏi ngươi là?”
“Ta là Thích phu nhân.” Thời điểm nữ tử nói ra thân phận của mình, sống lưng ngay thẳng, thần sắc rất kiêu căng.
Vẻ mặt Ninh Thư ngu ngơ, nhìn đến cái người tự xưng Thích phu nhân này giống như nghĩ cô hẳn phải nhận ra bà ta vậy, nhưng cô thật sự không biết người Thích phu nhân này.
2333 nhắc nhở Ninh Thư, “Thích phu nhân người bị biến thành Nhân Trư* trong lịch sử.”
*Nhân Trư: người bị biến giống thành heo.
“Nga…” Lúc này vẻ mặt Ninh Thư mới như bừng tỉnh đại ngộ, lập tức hỏi; “Không phải ngươi đã chết hai ngàn năm trước sao?”
Người chết một ngàn tám trăm năm, gần hai ngàn năm lại đứng ở trước mặt của mình, mặc dù chỉ là một linh hồn thể, nhưng trong lòng Ninh Thư vẫn cảm giác rất ngạc nhiên.
“Ta không cam lòng, ta không cam lòng bị Lữ Trĩ người nữ nhân độc ác kia biến thành Nhân Trư, ngươi có biết nỗi thống khổ đó hay không.” Thời điểm Thích phu nhân nói đến Nhân Trư, khuôn mặt co rút, linh hồn cũng đang run rẩy.
Nhân Trư là chỉ một loại cực hình biến người thành heo. Chính là băm nát tứ chi, móc ra đôi mắt, dùng đồng rót vào lỗ tai, khiến cho tai điếc, dùng âm dược* rót vào yết hầu cắt đi đầu lưỡi, phá hư dây thanh, khiến cho không thể nói chuyện. Sau đó ném vào trong nhà vệ sinh, còn có phải cắt đi cái mũi, cạo trọc đầu, cạo sạch lông mày (không chỉ cạo sạch tóc và lông mi, còn cạo cả lông mày), sau đó bôi một loại dược, phá hư lỗ chân lông, chân lông tróc ra về sau không thể sinh trưởng, vĩnh viễn không thể mọc lông, sau đó nhổ từng sợi, nếu ngại mệt mỏi, liền cùng nhau nhổ, trong quá trình nếu da bị rớt ra, liền có người không chịu nổi chết đi, cũng có người không chết, liền bị ném vào trong nhà cầu làm Nhân Trư. Nổi danh nhất chính là Lữ Thái hậu của triều Hán biến Thích phu nhân thành Nhân Trư, còn an bài chuyên gia “Chiếu cố”, sau đó vứt bỏ trong nhà cầu chịu thống khổ mà chết đi, cắt đi lỗ tai, thậm chí đem mặt khắc hoa. Đây là loại cực hình độc nhất vô nhị mà Lữ Trĩ phát minh dùng để đối phó với Thích phu nhân.
*Âm dược: thuốc câm.
Ninh Thư nhìn Thích phu nhân hỏi: “Vậy ngươi muốn thế nào?”
Trong ánh mắt Thích phu nhân vừa bắn ra cừu hận, vừa hung ác nói: “Ta muốn để Lữ Trĩ nếm thử thống khổ bị người biến thành Nhân Trư, Như Ý con của ta, nó vẫn còn nhỏ như vậy, đã bị nữ nhân Lữ Trĩ kia giết chết.”
Ninh Thư nhìn vẻ mặt vặn vẹo của Thích phu nhân, nhàn nhạt nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ không tiếp nhiệm vụ này đâu.”
Vẻ mặt Thích phu nhân ngạc nhiên, “Vì cái gì, chỉ cần ngươi giúp ta nghịch tập, ta liền tặng một nửa linh hồn lực của ta cho ngươi.”
2333 cũng mở miệng nói: “Ninh Thư, vì cái gì?”
Nếu nói nguyên nhân chủ yếu là do Ninh Thư không muốn cùng nữ nhân Lữ Trĩ lộng quyền hơn mười năm kia đối đầu, nữ nhân này có thủ đoạn, tâm tư tàn nhẫn, tiếp đó Ninh Thư đối với Thích phu nhân này ấn tượng không tốt, càng đối với hoàng đế lưu manh Lưu Bang kia không có hảo cảm tốt gì.
Cặn bã nam, Phượng Hoàng nam chính là nói người như Lưu Bang vậy.
Tuy rằng kết cục của Thích phu nhân rất thê thảm, nhưng Ninh Thư một chút cũng không đồng tình với bà ta, hoàn toàn là tự gây nghiệt, dã tâm lớn lại không có thực lực bằng người, hậu cung tranh đấu xưa nay đã như vậy.
“2333, có thể từ chối nhiệm vụ này hay không, tôi không muốn làm nhiệm vụ này.” Ninh Thư hướng hệ thống nói.
“Có thể, nhưng nhiệm vụ tiếp theo liền không thể cự tuyệt.” 2333 nói.
Linh hồn của Thích phu nhân bắt đầu trở nên mờ đi, đoán chừng là phải rời khỏi không gian hệ thống này, hướng Ninh Thư gào thét: “Vì cái gì, ngươi vì cái gì không thể thay ta nghịch tập, chẳng lẽ ta đáng đời bị Lữ Trĩ nữ nhân độc ác kia tra tấn sao, ta không cam lòng, không cam lòng.”