Đột nhiên Lăng Hàn dâng lên kích động mãnh liệt, hắn muốn tới đầu nguồn, xem có thể tìm ra manh mối hay không.
– Của ta!
– Là của ta!
Mọi người dồn dập ra tay, bởi vì cây đao này tổn hại nghiêm trọng, phỏng chừng khí linh đã mất đi, uy năng không hiện ra, bị lưới đánh cá dễ dàng bắt được, cũng bởi vậy khiến mọi người tranh đoạt.
Linh khí a, cho dù tổn hại vẫn có giá trị nghiên cứu rất lớn, nếu như có thể nghiên cứu ra một tia ý chí võ đạo trong đó, vậy tuyệt đối có thể để cho thực lực của bản thân tăng nhanh như gió.
Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, mở miệng nói:
– Cây đao này là của ta!
Mọi người hơi dừng lại một chút, không ai không cười ha ha. Không phải sao? Một tiểu tử Tụ Nguyên Cảnh, lại dám tranh đoạt với những cao thủ Dũng Tuyền Cảnh như bọn họ! Nhưng cười thì cười, bọn họ lập tức đánh lên. Nơi này không có quy củ gì, ai cướp được chính là của người đó.
Lăng Hàn hét dài một tiếng, nhảy vào vòng chiến.
– Làm càn!
Những cao thủ Dũng Tuyền Cảnh kia đều giận dữ, một Tụ Nguyên Cảnh nho nhỏ, cũng dám tranh cướp với bọn họ?
Võ đạo giới đẳng cấp sâm nghiêm, giống như Đan sư, Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm gặp phải Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, phải cung kính hành lễ, hành lễ hậu bối. Mà Tụ Nguyên Cảnh ở trước mặt Dũng Tuyền Cảnh, cũng như tôn tử, ngay cả tư cách đứng chung một chỗ cũng không có, huống chi là cùng nhau tranh cướp.
– Cút!
Một người xông ra, đánh về phía Lăng Hàn.
Dũng Tuyền Cảnh có thể đưa nguyên lực ra ngoài, lực phá hoại tăng vọt vô số lần, bởi vậy dù cho hắn không sử dụng toàn lực, đòn đánh này đối với Lăng Hàn mà nói vẫn cực kỳ đáng sợ.
– Lăng Hàn!
Lưu Vũ Đồng thốt lên một tiếng, vội vã phi thân ra, muốn cứu Lăng Hàn về. Nhưng thân hình nàng mới động, Lưu Bộ Thành đã ngăn cản.
Dũng Tuyền tầng chín đối phó Dũng Tuyền tầng một, đây là nghiền ép không có chút hồi hộp nào.
Lăng Hàn chỉ nhìn chằm chằm cây đao kia, toàn lực vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, chân đạp Xuất Vân Bộ, nhanh như chớp giật.
Hô!
Cao thủ Dũng Tuyền Cảnh ra tay kia, không nghĩ tới Lăng Hàn bạo phát tốc độ đáng sợ như thế, do bất cẩn lại không hề sử dụng toàn lực, nhất thời để Lăng Hàn tránh qua.
Những người khác hạn chế lẫn nhau, tương tự không để một tiểu bối Tụ Nguyên Cảnh ở trong mắt, ngược lại cho Lăng Hàn nắm lấy khe hở, cách cây đao kia càng ngày càng gần.
– Lớn mật!
Những người này ngẩn ra, sau đó ai cũng giận dữ, dồn dập ra tay vỗ tới Lăng Hàn.
Bọn họ đều là Dũng Tuyền Cảnh hậu kỳ, kém cỏi nhất cũng đạt đến tầng bảy, hiện tại đồng thời ra tay với Lăng Hàn, thanh thế giống như trời long đất lở, cực kỳ đáng sợ.
Oành, Lăng Hàn không chút hồi hộp nào mà bị chấn bay ra ngoài, chỉ là để chúng nhân không lời chính là, tên này lại thuận thế nắm lấy cây đao kia, ôm vào trong ngực.
– Không sao, một tiểu bối mà thôi, chúng ta trước quyết ra thắng bại, lại quyết định cây đao này quy ai!
Một cao thủ Dũng Tuyền Cảnh nói.
– Nói bậy, so thực lực em gái ngươi, cái này công bằng sao? Vậy ta mời lão tổ nhà ta ra so thực lực với ngươi được không? Tới trước tới sau, ai mò được chính là của người đó, đây là mọi người đều đồng ý, sao hiện tại lại biến thành dùng thực lực đến đoạt? Chúng ta điều là Dũng Tuyền Cảnh, muốn nói lấy thực lực đến quyết, cũng không phải chúng ta!
– Ta xem không bằng như vậy đi, chúng ta rút thăm, ai thắng thì được.
Mọi người nhao nhao ồn ào, nhưng không thấy thân thể của Lăng Hàn run lên, đã chậm rãi ngồi dậy.
Mọi người đều có lai lịch lớn, bởi vậy trong tranh đoạt tự nhiên không ai dám hạ sát thủ, cũng vì như thế, Lăng Hàn mới có cơ hội đoạt đồ ăn trước miệng hổ. Nhưng dù như vậy, bị nhiều cao thủ vây đánh, hắn cũng gãy mấy cây xương, nội tạng xuất hiện hư hao, thương thế rất nặng.
Bình thường mà nói, hiện tại hắn chỉ có thể khiêng xuống đi dưỡng thương, chí ít mười mấy ngày không dậy dược.
Nhưng trong cơ thể hắn còn có một giọt Bất Diệt Chân Dịch!
Tu thành Khô Mộc Chi Thể, có thể ngưng tụ một giọt Bất Diệt Chân Dịch, mà tác dụng của Bất Diệt Chân Dịch chính là chữa thương, mặc kệ bị thương ra sao, chỉ cần còn thở, liền có thể lập tức khỏi bệnh.
Đây là chỗ đáng sợ của Bất Diệt Thiên Kinh.
—————