Lý Ỷ La ngừng bước, đợi cách một khoảng xa rồi mới đi theo sau mấy người họ.
Mấy người đi đến một ngôi đình hóng mát.
Lý Ỷ La tập trung tinh thần lực, liền nghe thấy một người trong số đó nói: “Tần huynh, ngày đó là ta không đúng, chúng ta đều không cố ý, chỉ do nhất thời xúc động mà thôi, mọi người đều dạy học cùng một thư viện, chuyện này cứ bỏ qua đi, chuyện trong nhà chúng ta, mong Tần huynh đừng nói ra ngoài nữa.”
“Hả? Các vị đang nói gì vậy? Tần mỗ không hiểu cho lắm. Ta cảm thấy các vị nói rất có lý, ngày sau sẽ càng cảnh tỉnh bản thân hơn. Còn về sản nghiệp gì đó mà các vị nói, Tần mỗ quả thật không biết.”
“Ngươi……” Mấy người kia giận dữ, mắt thấy sắp phát hỏa.
Trước khi bọn họ kịp phát hỏa, Tần Chung đã chặn miệng họ lại: “Thật ra Tần mỗ không phải là người hẹp hòi, ta biết mọi người nhắc nhở như vậy đều là vì muốn tốt cho ta, tất nhiên ta sẽ không để bụng. Có điều, nếu mọi người cảm thấy chuyện này làm cho chúng ta có khoảng cách, vậy tại đây, Tần mỗ xin bày tỏ thái độ, chuyện này sẽ chấm dứt tại đây. Nếu thật sự có ai vì chuyện này mà đồn đãi sản nghiệp của mọi người ra ngoài, sau khi nhìn thấy chúng ta giảng hòa, tin chắc người đó sẽ dừng tay thôi.”
“Rõ ràng chính là ngươi…..”
“Chu huynh, nói năng cẩn thận!” Một người đứng bật dậy chỉ vào mặt Tần Chung định mắng chửi, một người khác lập tức kéo hắn ta lại: “Giải Nguyên công nói rất đúng! Oan gia nên giải không nên kết! Người nhiệt tình kia nhìn thấy Tần Giải Nguyên tha thứ cho chúng ta, khẳng định sẽ không lắm miệng nữa. Đa tạ Tần Giải Nguyên! Chúng ta đi thôi!”
Mấy người đứng dậy, hậm hực bỏ đi, rất xa còn nghe thấy bọn họ nói: “Chuyện này rõ ràng chính là Tần Chung thọc mạch, hắn ta còn bày ra dáng vẻ cái gì cũng không biết, tưởng chúng ta đều là đồ ngốc sao?”
“Bỏ đi! Vốn dĩ là chúng ta gây sự với Tần Chung trước, hắn phản kích cũng là lẽ thường. Huynh tưởng Tần Chung không có cách nào làm cho người khác không biết à? Ta đoán Tần Chung là cố ý làm vậy. Để mọi người vừa nhìn liền biết chính là hắn ta làm. Suy cho cùng, trong thư viện, người không ưa Tần Chung không chỉ mấy người chúng ta. Tần Chung làm vậy chính là muốn nói cho mọi người biết, muốn gây sự với hắn thì phải ước lượng thực lực chính mình trước đã.”
“Không thể nào! Sao Tần Chung có thể là người tâm tư thâm trầm như huynh nói được?”
“Nếu hắn không đủ thông minh, hắn có thể một đường thi đỗ hạng nhất?”
“Đúng là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo! Chúng ta không làm gì được hắn đã đành, ngược lại còn bị mất hết mặt mũi….”
Lý Ỷ La nghe mấy người kia oán giận xong thì nhìn về phía Tần Chung, hắn còn đang ung dung phủi phủi tay áo, lúc này mới đứng dậy chuẩn bị rời khỏi đình hóng mát.
“Tần Giải Nguyên!”
Tần Chung khựng người, lập tức ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Lý Ỷ La đi ra từ sau thân cây tùng, gương mặt Tần Chung cứng đờ, rồi lập tức khôi phục vẻ tự nhiên. Tần Chung vội đi tới nắm tay Lý Ỷ La: “Ỷ La, sao nàng lại tới đây?”
Lý Ỷ La như cười như không nhìn hắn: “Nếu ta không tới thì làm sao ta biết được tướng công bị uất ức lớn như vậy? Tướng công, hai ngày nay chàng ở thư viện khẳng định là rất khó chịu, đúng không? Nhìn xem, mặt cũng gầy đi rồi nè!” Lý Ỷ La vươn tay, hơi dùng sức nhéo má Tần Chung.
Tần Chung bị nhéo đến toét miệng, nhưng nào dám có ý kiến, chỉ hơi cúi đầu. Lúc Tần Chung ngẩng mặt lên thì hai mắt đã phủ một tầng hơi nước, rưng rưng nhìn Lý Ỷ La: “Nương tử, ta sai rồi~!”
“Lần nào cũng xài chiêu này. Nói! Sau này chàng còn dám giả vờ đáng thương trước mặt ta nữa không?”
Tần Chung vội lắc đầu: “Không dám! Nhưng mà…..” Tần Chung muốn nói lại thôi.
“Nhưng mà cái gì?”
“Nhưng mà ta bẩm sinh là người nhát gan. Nương tử, nàng đừng thấy bề ngoài ta mạnh mẽ, kỳ thật ta rất sợ hãi. Ta lại không thể nói với người khác, người duy nhất ta có thể nói chính là nàng. Nếu nàng không thích nghe, vậy sau này ta không nói nữa là được.” Dứt lời, Tần Chung dè dặt kéo kéo tay áo Lý Ỷ La.
Tuy biết tám phần là Tần Chung đang diễn trò, nhưng bộ dáng này của hắn, Lý Ỷ La thật sự giận không nổi. Nàng ho khụ khụ: “Không phải là không thể nói! Nhưng không được khuếch đại!”
Tần Chung ngẩng đầu, khẽ mỉm cười: “Ta biết rồi!”
“Hôm nay chàng còn dạy nữa không, nếu không thì chúng ta về nhà một chuyến?” Lý Ỷ La hỏi Tần Chung.
Tần Chung trả lời nhanh như gió: “Hết rồi!”
Lý Ỷ La bật cười, hai người cùng rời khỏi thư viện trở về nhà.
Thọ thần của Tần phụ là ngày mùng chín tháng chín, trùng hợp lại là đại thọ ngũ tuần, hiện giờ cuộc sống của Tần gia khá tốt, nên ba huynh đệ Tần gia thương lượng với nhau, muốn đãi một bữa tiệc lớn cho Tần phụ. Từ đầu tháng, Tần gia đã bắt đầu bận rộn lo liệu việc này.
Là con gái duy nhất, đại thọ của phụ thân, Tần Phương khẳng định phải chuẩn bị thọ y, thọ hài cho Tần phụ.
Trước đó, toàn bộ tiền kiếm được từ việc thêu thùa, Tần Phương đều nộp hết vào của công, không hề giữ lại một văn tiền nào. Bây giờ Tần Phương muốn biểu hiện một phần hiếu tâm, dự định mua một cây vải tốt. Nàng lấy hết dũng khí thưa cùng mẹ chồng Hoàng thị, muốn lấy ba lượng để mua vải.
Hoàng thị nghe xong thì im lặng, đại tẩu Vương Ngọc Hương của Tần Phương lại giở giọng âm dương quái khí nói: “Đệ muội, muội cho rằng ca ca nhà mẹ đẻ của muội thi đậu cử nhân thì thật sự xem mình thành thiên kim tiểu thư à? Mừng thọ cho cha mà cần những ba lượng bạc. Muội đi hỏi thăm thử xem, có con dâu nhà ai phung phí như vậy không? Lấy của nhà chồng đem về nhà mẹ đẻ.”
Mặt Tần Phương trắng nhợt, siết chặt tay: “Đại tẩu, sao muội lại lấy đồ nhà chồng đem về nhà mẹ đẻ được? Nhiều năm như vậy, cha muội mới làm một đại thọ, phận làm con như muội chẳng lẽ không thể thể hiện một phần hiếu tâm?”
“Muội muốn thể hiện, ai thèm ngăn cản! Nhưng muội mừng thọ cho cha muội lại lấy những ba lượng, không phải đem đồ về nhà mẹ đẻ thì là gì? Biết cái này gọi là gì không? Cái này gọi là ăn cây táo rào cây sung!”
Tần Phương giận đỏ mặt, nàng cắn môi nhìn sang Hoàng thị: “Mẹ, mẹ biết con mà! Con không hề có tâm tư như vậy! Từ khi gả vào nhà ta, mỗi ngày con đều cố gắng thêu thùa, bạc nộp lên mỗi tháng tuyệt đối không ít hơn ba lượng….”
Hoàng thị không đợi Tần Phương nói xong đã đen mặt liếc nhìn Tần Phương: “Con đã gả vào Triệu gia thì tức là người của Triệu gia chúng ta. Bây giờ con ở trước mặt mẹ nói mình có thể kiếm được nhiều tiền là có ý gì? Cảm thấy mình rất giỏi, rất ghê gớm? Cảm thấy con là đại công thần của Triệu gia?”
_______________
Tác giả có lời muốn nói:
Kể cho các người nghe một chuyện cười: Tần Chung nói hắn bẩm sinh là người nhát gan!