Diệp Khai nhìn thấy Diệp Cẩn đến đây, không biết tại sao liền nhảy xuống khỏi giường, loay hoay đeo cặp sách lên rồi ôm lấy con gấu bông nhỏ, làm ra vẻ chuẩn bị rời đi.
Trần Hựu Hàm nắm lấy tay nhóc con: “Bảo bối, em sao vậy nè?”
Diệp Khai nói: “Em đã ăn no ở đây rồi, giờ em phải đi đây.” Sau đó nhóc liếc qua nhìn Diệp Cẩn một cái rồi thở dài khe khẽ: “Hiện giờ em không muốn gặp chị đâu ạ.” Đoán chừng vừa nói xong nhóc liền cảm thấy câu nói này có hơi nặng nề, nghĩ nghĩ một hồi rồi lại an ủi chị gái mình: “Chị ơi, em xin lỗi, chị đừng có lo nha, có lẽ ngày mai là sẽ ổn lại thôi.”
Diệp Cẩn cảm thấy mình như vừa bị một đứa nhỏ thương hại, cô không biết mình nên khóc hay cười: “Nhóc con hư đốn này, chị đã phải vứt cả bạn trai để đến đây gặp em đó!” Nói rồi cô ngồi xuống giữ lấy 2 vai nhóc: “Em sao vậy? Nghe Hựu Hàm ca ca của em nói hôm nay em rất là không vui, có đúng không?”
Diệp Khai cúi đầu, lúng túng vặn vẹo ngón tay một lúc rồi gật đầu.
Trong đôi mắt trong sáng đến mức gần như trong veo của em trai cô không thể giấu được chút buồn bã nho nhỏ nào, nhóc con chỉ có thể rũ xuống hàng mi dài thẳng tắp để che đi sự tủi thân bên trong.
“Chao ôi, vậy chị phải làm thế nào bây giờ?” Diệp Cẩn than thở, nhéo chóp mũi hếch cao của đứa nhóc.
Không biết Diệp Khai nhìn trộm từ TV từ khi nào, giọng nhóc mềm mềm mà bắt chước nói: “Leave me alone.”
Diệp Cẩn nghe xong liền phì cười, đành phải móc tay với cậu: “Vậy được thôi, chờ khi nào tâm trạng em tốt hơn thì nhớ gọi điện cho chị ngay nhé.” Sau đó lại đưa má qua chỗ nhóc: “Thơm chị một cái đi, có được không nào?”
Diệp Khai nghĩ nghĩ, rộng lượng mà hôn lên má cô một cái. Trên người nhóc có mùi thơm của trẻ con, cuối cùng Diệp Cẩn cũng không nhịn được mà ôm nhóc vào lòng một hồi, áp má lên má nhóc: “Tiểu tổ tông của chị ơi.”
Tiệm Haagen-Dazs ở chân đường Tư Nguyên nằm cạnh một tiệm bánh trứng Bồ Đào Nha, chủ quán là một cặp vợ chồng người Đan Mạch định cư ở Trung Quốc đã hơn mười năm, mỗi ngày ở phía trước cửa tiệm màu xanh thẫm đều có từng hàng người nối đuôi nhau không ngớt đến checkin.
Trần Hựu Hàm thay áo phông, Diệp Khai thì nắm chặt lấy ngón taytrỏ của hắn. Nhóc rất thích cầm tay Trần Hựu Hàm thế này, bàn tay nho nhỏ nắm rất chắc, dù có đổ mồ hôi cũng sẽ không buông ra.
Dù đã năm giờ chiều nhưng trời vẫn còn nắng kinh khủng. Trần Hựu Hàm tìm cho nhóc một chiếc mũ style ngư dân để đội, nhưng cái mũ đó quá to, vừa đội lên một cái liền che khuất cả khuôn mặt của Diệp Khai. Diệp Khai nắm tay Trần Hựu Hàm, nhắm mắt mà bước theo bước chân của hắn, đầu nhóc cúi rất thấp, tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy một khoảng không gian nhỏ bé dưới chân.
Trong lòng nhóc chợt nghĩ đến ngày tết Đoan Ngọ, lúc dây ngũ sắc bị rơi mất, người dẫn nhóc đi tìm khắp núi đồi cũng chính là Hựu Hàm ca ca.
Lúc mà làm túi thơm, nhóc được bà ngoại ôm trong lòng, chiếc váy của bà ngoại mềm mềm thơm thơm, rất là đẹp. Tóc của bà cũng rất mềm, được uốn cong một cách đẹp đẽ.
“Bảo bối, đây là lá ngải.”
“Lá ngải.” Diệp Khai nói theo bà.
“Còn đây là thù du.”
“Thù du”
“Một mình ở nơi đất lạ làm khách lạ,
Mỗi khi tới ngày tiết đẹp lại nhớ người thân bội phần.
Từ nơi xa này vẫn biết rằng anh em lên nơi cao,
Đều cắm cánh thù du nhưng thiếu mất một người.”
Diệp Khai nghe bà ngâm, nhóc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn còn không to bằng lòng bàn tay của mình lên, nhìn thấy bà ngoại cầm một nhánh thù du mà ngây người một hồi.
Mãi sau bà mới hoàn hồn lại, tiếp tục giới thiệu từng thứ một, bà nói, đây là hoắc hương, đây là cây thương truật, đây là nhục quế, bạch chỉ, xương bồ . . . . đủ loại thảo mộc thơm thơm được cho vào túi gấm thêu hình cá chép.
Bà ngoại nắm lấy hai bàn tay bé nhỏ của Diệp Khai, đôi bàn tay bé nhỏ của nhóc cầm lấy hai đầu sợi dây đỏ, khẽ giật lại —
“Giỏi quá!” Bà cầm nó lên, cẩn thận đeo lên ngực cho nhóc, bà ngâm lên một bài thơ mà như đang hát: “Trên người mang túi thơm, trên cửa treo cành ngải, tiêu trừ mọi bệnh tật, may mắn đi vào nhà!”
Diệp Khai vụng về vỗ vỗ tay, đuôi sợi dây ngũ sắc buộc trên tay nhẹ nhàng đung đưa.
Chỉ có mỗi mình nhóc là có dây ngũ sắc và túi thơm, những bạn nhỏ khác trong nhà trẻ đều không có. Cũng bởi quá đắc ý, hí hửng mà trên đường tan học về nhà Diệp Khai đã cởi sợi dây ngũ sắc kia xuống, vừa đi vừa nhìn, vừa nhìn lại vừa nghịch. Chờ đến khi nhớ ra thì không biết đã đánh rơi ở đâu rồi.
Dì Giả vừa nhìn thấy bé con mếu máo liền bắt đầu hoàng hốt, khoé miệng vẫn luôn giương cao đã bởi vì buồn bã mà mếu máo, vừa chớp mắt một cái thì nước mắt đã rơi xuống như mưa.
“Chao ôi, Bảo Bảo con đừng khóc, đừng khóc nha.” Bàn tay bà khẽ lau qua hai bên má mềm mềm đã sũng nước của bé con, dỗ: “Dì sẽ giúp con tìm lại mà.”
Trần Hựu Hàm mới trốn học từ trường về, hắn đang cau mày nói chuyện điện thoại với ai đó, giọng điệu có vẻ không kiên nhẫn cho lắm.
“Sao vậy nè?” Hắn cúp máy, khuỵu gối xuống đối diện với Diệp Khai.
Diệp Khai cúi đầu, thỉnh thoảng lại dùng mu bàn tay lau mắt, điệu bộ vẫn là tủi thân như cũ, mặc dù đã kìm nén đến độ sắp không thở nổi dến nơi nhưng vẫn không phát ra chút âm thanh nào.
Dì Giả kể ra đầu đuôi câu chuyện, Trần Hựu Hàm ngồi xổm người xuống: “Anh dẫn em đi mua một cái mới nhé, có được không?”
Diệp Khai lắc đầu, nức nở nói:”Không muốn. . . cái kia là của bà ngoại làm. . .”
Trần Hựu Hàm lấy khăn tay dì Giả đưa cho, nhẹ nhàng lau qua dưới mắt nhóc: “Không sao, vậy thì chúng ta cùng nhau đến nhờ bà ngoại làm thêm một cái nữa là được.”
Vừa nghe xong khóe miệng Diệp Khai lại càng mếu máo hơn nữa: “Bà ngoại . . . Bà ngoại đi Vancouver mất rồi.”
Trần Hựu Hàm hiểu ra, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy mềm mại không thể giải thích được, hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì Hựu Hàm ca ca sẽ giúp em tìm lại nó nhé.”
Dì Giả vội đến mức giậm chân: “Chao ôi, sao có thể không biết xấu hổ làm phiền cậu thế được!”
“Không sao đâu, sao có thể đánh mất dây ngũ sắc của bà ngoại được chứ, phải không nào? Bây giờ chúng ta sẽ đi tìm lại nó ngay lập tức.” Vừa nói vừa lắc đầu cười với dì Giả: “Dì cứ về nhà trước đi đã, nói với cô Cù một tiếng trước.”
Trong mắt của một đứa nhóc bốn tuổi, dốc núi đường Tư Nguyên dài như vậy, giống như đi cả đời cũng không hết được.
Diệp Khai loạng choạng đuổi theo Trần Hựu Hàm, Trần Hựu Hàm thì lật tung từng bụi cây ngọn cỏ một. 3h30, 4h30, 5h30. A, cuối cùng cũng tìm được rồi.
Sơi dây ngũ sắc lại được buộc lên cổ tay Diệp Khai một lần nữa, Trần Hựu Hàm giúp nhóc thắt nút, hắn như trút được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi, buộc chặt thế này rồi thì sẽ không làm rơi mất nữa đâu.”
Diệp Khai cảm thấy như mình đã làm sai: “Em xin lỗi, Hựu Hàm ca ca.”
“Sao em phải xin lỗi chứ? Là dế mèn đã ăn trộm nó mà.”
Diệp Khai ngây thơ ngước mắt lên, nhìn sợi dây, rồi nhìn Trần Hựu Hàm, nhìn nhìn Trần Hựu Hàm rồi lại nhìn bụi cây.
Dế mèn kêu — tuýt — tuýt — một tiếng rồi nhảy đi.
“Nó nói rằng sợi dây ngũ sắc này đẹp quá, nó cũng muốn có cho mình một sợi.”
“Nhưng mà, ăn cắp là xấu đó.” Diệp Khai nghiêm túc nói.
“Dĩ nhiên là xấu rồi, cho nên em nhìn xem, nó cũng không dám ra gặp mặt em đấy.”
Thì ra là như vậy.
Diệp Khai nắm chặt phần đuôi của sợi dây ngũ sắc, thế này thì dế mèn sẽ không thể trộm được rồi.
·
Đám con nít vốn không nhớ lâu được, Diệp Khai được Trần Hựu Hàm nắm tay thì bỗng nhiên lại nhớ đến sợi dây ngũ sắc trong dịp tết Đoan ngọ nọ. nhóc nhớ đến chiếc váy màu xanh lá cây đậm của bà ngoại, nhớ đến buổi chiều được Hựu Hàm ca ca nắm tay đi tìm dây ngũ sắc.
Con đường và mặt trời đều dài như vậy, dù nhóc đã năm tuổi rồi những vẫn cảm thấy chúng nó dài như cũ.
·
Cái tư thế nắm tay bước đi kiểu này đi một hồi là kiểu gì cũng khom người đến đau lưng mỏi eo, cuối cùng Trần Hựu Hàm dứt khoát ôm bé con vào lòng.
Chiếc cặp sách nho nhỏ treo trên bờ vai dài rộng, quả bóng bay màu vàng thì đung đưa trong gió.
Diệp Khai đã ăn xong ba viên kem,lại nhấm nháp thêm hai chiếc bánh trứng nóng hổi của đôi vợ chồng người Đan Mạch nhà bên cạnh, cuối cùng nhóc cũng đã cảm thấy hài lòng, đôi bàn tay bé nhỏ che miệng nói thầm:”Hựu Hàm ca ca, em muốn nói cho anh biết một bí mật.”
Trần Hựu Hàm rửa tai lắng nghe.
Bạn nhỏ nói: “Nếu như anh cảm thấy ngày hôm nay rất là blue, vậy thì anh hãy ăn Haagen Dazs ngay đi! Haagen Dazs khiến cho tâm trạng chúng ta trở nên vui vẻ.”
Bé con mới vừa bắt đầu học ghép vần một cách chính thức, nhưng từ trước thì nhóc đã đọc sách tranh với Cù Gia mỗi ngày rồi, nhóc được học các cụm từ, học giao tiếp bằng Tiếng Anh, học cách viết các từ theo từng bộ, mỗi lần nói gì đó liền có vẻ chững chạc đàng hoàng mà đáng yêu.
Trần Hựu Hàm nghe xong liền dùng bút viết lên một mảnh giấy ăn hình vuông:
“Haagen Dazs khiến cho tâm trạng chúng ta trở nên vui vẻ – Tiểu Khai.”
Một hàng chữ với phong cách rồng bay phượng múa, viết xong liền gấp thành một chiếc khăn hình tam giác, nhét vào trong chiếc túi nho nhỏ của Diệp Khai.
Ăn uống no đủ rồi nhưng Diệp Khai lại bắt đầu chơi xấu, vẫn không chịu về nhà. Vốn ban đầu Trần Hựu Hàm muốn đi quán bar, nhưng rồi hắn lại đắn đo giữa việc cưỡng chế xách Diệp Khai về nhà họ Diệp và ở bên Diệp Khai đến khi nào nhóc ấy hết buồn, cuối cùng vẫn là quyết định gọi điện thoại cho bạn để huỷ hẹn.
Hết cách rồi, ai bảo ngay hôm nay hắn đụng phải một bạn nhỏ dù đã được ăn Haagen Dazs nhưng tâm trạng vẫn còn rất blue cơ chứ.
Khi Trần Phi Nhất tan làm về nhà liền nhìn thấy Diệp Khai và Alaska đang lăn lộn trên bãi cỏ. Đến đúng giờ đã hẹn, cả sáu chiếc vòi nước bắt đầu tự động xoay tròn rồi phun nước tung toé. Ráng chiều và nước mưa đồng loạt cùng rơi xuống khắp người Diệp Khai, bé con giật mình rồi hét toáng lên, nhưng cũng không né tránh mà còn tìm đến chỗ nước phun để chơi. Zeus chạy theo bên người nhóc lăn lộn, nó quên đi cả lời dặn nghiêm khắc của đại thiếu gia nhà mình mà há hốc miệng vừa cười vừa thở hồng hộc.
Trần Phi Nhất nhìn xem một hồi, nhất thời không biết chó vui hơn hay đứa nhóc kia càng vui hơn.
Trong tay ông cầm chiếc đĩa ném được người giúp việc mang tới, nhất thời không ném ra mà đứng đó nhìn Zeus chơi đùa với Tiểu Khai. Nếu như Ninh Xu vẫn còn sống, chắc hẳn sẽ thương yêu đứa nhóc này đến nỗi muốn nhận làm mẹ nuôi của nó, rồi ngày ngày mua cho nhóc con rất nhiều quần áo và đồ chơi.
Con nhà người ta hình như vẫn luôn ngoan ngoãn hơn là con nhà mình.
Mà Diệp Khai lại còn quá là ngoan.
Mỗi trận tập luyện tennis đều nhàm chán đến thế mà bé con vẫn có thể kiên cường vừa giữ nguyên tư thế vừa mếu máo.
“Tay nâng cao lên! Sức lực đâu cả rồi? Tư thế không đúng! Làm lại một lần nữa!” Huấn luyện viên ra lệnh rất hung dữ.
Bé con nước mắt lưng tròng quay đầu tìm Trần Hựu Hàm, tìm mẹ, tìm chị gái, Trần Hựu Hàm muốn thương lượng với huấn luyện viên một chút nhưng lại bị Cù Gia tống cổ đi.
Cuối cùng thì bé con vẫn không khóc, nén lại nước mắt mà tập vung vợt thêm 50 lần.
Như bây giờ trông thấy nhóc con chơi vui vẻ như thế, ngay cả Trần Phi Nhất nhìn mà cũng chỉ thấy thương yêu vô cùng.
Diệp Khai chơi đến mức cả người ướt sũng mà vẫn còn chưa đã thèm, cuối cùng Trần Phi Nhất đành phải chạy vào kéo nhóc con ra: “Được rồi, được rồi, tiểu bảo bối của bác ơi, chờ tí nữa kiểu gì tiểu Gia nhà con cũng đến tính sổ với bác cho mà xem.”
Diệp Khai giống như một bé cún nhỏ bị xách cổ, ngoan ngoãn được sang tay từ tay Trần Phi Nhất sang chỗ Trần Hựu Hàm, rồi lại từ trong tay Trần Hựu Hàm sang tay dì Từ. Nước ấm để tắm đã được chuẩn bị xong, nhóc tắm táp một trận ở nhà họ Trần, đến khi tắm xong thì cũng bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Nhưng công đoạn đọc sách ảnh trước khi ngủ thì vẫn phải tiến hành như thường lệ.
Trần Hựu Hàm nhìn bé con từ từ lấy ra một cuốn sách ảnh khổ lớn bìa cứng siêu nặng từ cặp sách của mình ra, sau đó rất nhuần nhuyễn mà lật đến một trang tương ứng.
“Hôm nay đọc đến trang này ạ.” Nhóc chỉ vào hình một con chim cánh cụt đang cau có trên trang sách: “Hôm nay đọc đến phần bạn chim cánh cụt không vui.”
“Chim cánh cụt trong tiếng Anh là gì?”
Giọng điệu nũng nịu của nhóc con ỏn ẻn vang lên: “Penguin.”
“Penguin’s Blueday.”
Trần Hựu Hàm vừa nói vừa nhận lấy cuốn sách ảnh.
. . . Mẹ kiếp, tiêu đời rồi, sách này toàn là tiếng Anh.
“On bluedays you can become pa… Paranoid that everyone is out to get you.”
Diệp Khai dùng hai tay chống cằm: “Ừm ừm.”
Trần Hựu Hàm: “…?”
“Mình đọc bằng tiếng Anh trước, sau đó lại nói bằng tiếng Trung — Hựu Hàm ca ca, paranoid là gì vậy ạ?”
Trần Hựu Hàm: “. ..” Con mẹ nó chứ, sao mà anh biết được?
Người trưởng thành quá xảo quyệt, hắn nhìn lướt qua nhanh như một cơn gió, chọn ra những từ mà mình biết rồi đọc: “On bluedays you feel like you ‘re floating in an ocean of sadness….” Trần Hựu Hàm hắng giọng: “Nó có nghĩa là, vào những khi mà thấy không vui, tiên sinh chim cánh cụt cảm thấy mình như là đang chìm nổi trong một đại dương u buồn. . .”
“Không phải penguin, là you.”
“. . . Được thôi, là [ bạn ] cảm thấy.”
“Chìm nổi là gì ạ?”
“Chính là lúc thì nổi lên, một lúc sau lại chìm xuống, giống như là khi mình đi bơi ấy.”
“À.” Diệp Khai gật gật đầu, lại nhìn hắn một cách chăm chú.
Trần Hựu Hàm không muốn đọc nữa, hắn đổi chủ đề hỏi: “Vậy bây giờ em có còn blue không?”
Diệp Khai nói: “Blue của em đã hết rồi, nhưng mà blue của chim cánh cụt thì vẫn chưa hết ạ.” Nhóc đung đưa hai cái chân nhỏ chờ hắn đọc ra dòng tiếp theo.
Nội tâm Trần Hựu Hàm sụp đổ đến nơi rồi.
Trần Hựu Hàm đọc thêm ba dòng nữa, có lẽ là do tiếng Anh của hắn quá mức vấp váp và vô cùng thê thảm, câu văn thì lạc điệu, dịch cũng là nửa dịch nửa đoán. Diệp Khai cúi đầu xuống, nắm chặt bàn tay dụi dụi đôi mắt hơi nhắm nghiền, mê mẩn nhìn chằm chằm vào sách mà nói: ” . . . Hựu Hàm ca ca, lạ thật đấy, em mới nghe có chút xíu mà đã buồn ngủ quá đi à.”
. . . Vậy thì quá tốt rồi! Trần Hựu Hàm nghiêm túc gập sách lại: “Buồn ngủ rồi thì đi ngủ thôi nào!”
Diệp Khai chìm vào giấc ngủ, đôi mày của nhóc con khẽ cau lại, hai nắm tay mềm mụp tròn tròn, đặt ở bên mặt mình.
Trong lúc nhóc ngủ, giữa hai hàng lông mày của nhóc dường như đã được Hựu Hàm ca ca nhẹ nhàng xoa xoa.
Sau đó nó dần dần giãn ra.
Rồi sau đó hình như nhóc được Hựu Hàm ca ca bế lên, ôm vào trong lòng ảnh.
Trên người Hựu Hàm ca ca cũng có mùi thơm thật là thơm, nhưng mùi thơm đó không giống như là bà ngoại, như mommy hay là chị gái, mà cũng chẳng giống với papa hay ông nội.
Hai cánh tay ngắn ngủn vòng qua cổ Hựu Hàm ca ca một cách vô thức.
Diệp Khai mềm nhũn nằm trên đầu vai hắn, đôi mắt hé ra một khe nhỏ, nhìn thấy ngọn đèn đường lập loè rồi loé sáng, sau đó nhóc nhanh chóng khép mắt lại vì buồn ngủ. Hựu Hàm ca ca bế mình đi đâu vậy? Từng bước chân của Trần Hựu Hàm đều rất vững . . . Diệp Khai nằm sấp trên người hắn, nghĩ thầm, thì ra đây chính là [ Giống như chìm nổi trong đại dương ].
Côn trùng và chim chóc ríu rít suốt chặng đường, màn đêm buông thật sâu.
Đèn đuốc trong nhà họ Diệp vẫn còn đương sáng trưng, Cù Gia mấp máy miệng, khẽ thốt lên một chút, hàng lông mày của bà cau lại vì xót xa. Trần Hựu Hàm đưa tay lên suỵt một cái, rồi dịu dàng trả Diệp Khai về lại vòng tay bà.
Cù Gia nhận lại bảo bối của bà, Diệp Khai giống như một con thuyền nhỏ được quay về bến cảng, tự động tìm ra cách thức neo đậu thoải mái nhất.
Cù Gia âu yếm vuốt tóc nhóc, rồi khẽ khàng vỗ lưng từng cái một, trong miệng như đang thì thầm một khúc ca dao nào đó, nhẹ nhàng dỗ dành: “Bảo bối, yêu thương. . .”
Bỏ nhà ra đi những một cây số lận cơ mà, quả là một quãng đường xa xôi nha.
__________________________
Diệp Khai đúng là từ nhỏ tới lớn đều được sống trong tình yêu ❤