Hôm đó Liễu Bình Xuyên ở lại nhà thân nương một đêm, không muốn về phủ Thái Tử. Vốn muốn thỉnh an mẫu thân, nhưng lúc đi qua hậu hoa viên, vừa vặn nghe thấy mẫu thân nói chuyện với phụ thân được nghỉ tắm gội không cần lên triều.
“Trước đây không nên đổi nó về, ánh mắt thiển cận, nếu là Quỳnh Nương, dù chúng ta khuyên nó làm Thái Tử Phi, nó cũng không chịu. Ta vốn tưởng rằng sau khi đưa nó về Thôi gia, hài tử kia nhất thời muốn bắt lấy phú quý trước mắt nên mới gả cho Lang Vương làm thê, bây giờ xem ra, nó lựa chọn rất đúng. Ai có thể ngờ, một vương gia nho nhỏ từ trước đến nay luôn bất hoà với Thái Tử thật sự có thể đánh bại Thái Tử chứ?”
Lời Nghiêu thị cũng là tâm sự của Liễu Mộng Đường, ông thở dài: “Ban đầu quan lại trong triều nháo nhào buộc tội Lang Vương, hiện giờ toàn bộ lại chuyển đà, nghe nói mỗi ngày Lang Vương phủ ngựa xe như nước chảy. Ai cũng muốn bù lại khuyết điểm lúc trước, tô son điểm phấn cho sự hoà thuận giữa các thần tử.”
Nói xong lời này, Liễu Mộng Đường lại nghĩ bởi vì mình gả nữ nhi đi mà hiện giờ cũng bị trói chặt trên xe ngựa cùng với Thái Tử, trong lòng ảo não.
Liễu Bình Xuyên ở ngoài tường viện, nghe rõ lời của phụ mẫu, tâm trạng đã nôn nóng nhiều ngày rồi, hiện giờ càng là lửa cháy đổ thêm dầu.
Ả ta đã quên phụ mẫu của mình là mặt hàng gì, kiếp trước chính là vì thể diện mà đã để Quỳnh Nương thay thế vị trí đích nữ của mình nhiều năm.
Hiện giờ mắt thấy Thái Tử rơi đài, sao Liễu Mộng Đường lại không giống từ phụ suy nghĩ bày mưu tính kế cho ả ta chứ?
Nghĩ vậy, cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, ả ta càng muốn nhanh chóng gặp Thượng Vân Thiên, xem hắn có thể giúp được mình không.
Nhưng hỏi hỏi đồng liêu nha trai của Thượng Vân Thiên, bọn họ lại nói Thượng Vân Thiên về quê thăm người thân.
Liễu Bình Xuyên không biết có phải Thượng Vân Thiên cố ý hay không, nhất thời bàng hoàng, lại đến nha trai của Thượng Vân Thiên hỏi ngày hắn về.
Nhưng bởi vì hôm nay nghỉ tắm gội, quan viên điền nhiệm tỉnh ngoài không có phủ trạch đều sống nhờ nha trai không có người.
Cũng không biết người hầu trông cửa đang làm gì, cửa lớn mở toang.
Liễu Bình Xuyên ngồi trong kiệu để người đi hỏi, sau khi không tìm thấy người, ả ta xuống kiệu, xem như hoạt động chân cẳng, đi dạo nha trai một chuyến.
Một lúc sau đi tới phòng trong nha trai của Thượng Vân Thiên.
Lúc này lòng ả ta rất phiền muộn. Lần này mình trọng sinh, bởi vì lúc đầu đuổi được Quỳnh Nương đi nên quá mức đắc ý vênh váo, lại sinh ra tâm tư cậy quyền Thái Tử, nâng cao một bước, nếu dựa vào tình cảm của mình gả cho Thượng Vân Thiên, chẳng phải tốt hơn bây giờ lo lắng hãi hùng, ăn bữa hôm lo bữa mai sao.
Ả ta tản bộ vào nha trai, phát hiện nơi này vô cùng đơn giản, chỉ có một giường một tủ một bàn một ghế, ngoài ra chẳng có đồ vật gì nữa, phòng ốc của một thư sinh bình thường còn tốt hơn thế này.
Liễu Bình Xuyên không ngờ bình thường Thượng Vân Thiên sống kham khổ như thế, thật khó tưởng tượng mỗi ngày công sự xong, hắn ngồi trong nha trai trống vắng nghĩ gì, làm gì.
Nha trai quét tước rất sạch sẽ gọn gàng, trên tường dán đầy tranh chữ Thượng Vân Thiên tự viết.
Liễu Bình Xuyên tùy tiện nhìn vài lần, đột nhiên ánh mắt ngưng lại, chăm chú nhìn một cái biểu ngữ, bên trên viết “học như leo núi, không ngừng leo lên.”
Ả ta nhớ rõ biểu ngữ này, chính là kiếp trước Quỳnh Nương viết cho Thượng Vân Thiên đang cố gắng đọc sách, sau khi Thượng Vân Thiên trở thành quan lớn trong triều cũng lấy câu này để răn dạy mình, dán lên vách thư phòng.
Nhưng… sao câu chữ giống nhau như vậy lại tới đây, chẳng lẽ kiếp này Quỳnh Nương lại viết cho Thượng Vân Thiên? Nhưng ngẫm lại không giống việc mà đời này Quỳnh Nương sẽ làm. Ả ta cẩn thận so sánh chữ trên tấm biểu ngữ này và chữ của những tấm khác trên tường, cuối cùng xác nhận đây đều là Thượng Vân Thiên mô phỏng chữ trong những bức thư tự tay Quỳnh Nương viết.
Đầu ả ta ong ong, vô cùng hoảng hốt. Trong nháy mắt hiểu rõ rất cả, hoá ta Thượng Vân Thiên… cũng trọng sinh!
Nghĩ kỹ tất cả, vẻ mặt ả ta dữ tợn, cuối cùng bất chấp mọi thứ, ra khỏi nha trai, đi thẳng đến Lang Vương phủ.
Quỳnh Nương từ Hoàng Tự trở về, vừa đến cửa phủ đã thấy Liễu Bình Xuyên mang theo nha hoàn vẻ mặt nôn nóng đứng bên cạnh xe ngựa của mình, không ngừng quanh quẩn ngoài cửa phủ, thấy xe ngựa của Lang Vương phi đến, ả ta lập tức không quan tâm mà vọt lại.
Mấy thị vệ vội vàng tiến lên ngăn lại, tránh cho chạm phải Vương phi.
Quỳnh Nương xuống xe ngựa, cũng không quay đầu lại mà đi đến cửa phủ.
Bởi vì chuyện mưu hại thông đồng với đạo tặc, Lang Vương đã xem như kéo tấm màn che xuống với Thái Tử, nếu đã lật mặt, vậy một đường đường Vương phi là nàng càng không cần phải lưu tình cho trắc phi của Thái Tử mặt mũi.
Liễu Bình Xuyên thấy Quỳnh Nương không quay đầu lại, ả ta sốt ruột, lớn tiếng kêu: “Quỳnh Nương, ngươi cũng biết Thượng Vân Thiên giống ngươi và ta!”
Bước chân Quỳnh Nương khựng lại, lúc Liễu Bình Xuyên chắc chắn nàng sẽ quay đầu lại nói chuyện với mình, nàng lại như cũ bước chân trầm ổn đi vào trong phủ.
Liễu Bình Xuyên đầu tiên là sửng sốt, sau đó sắc mặt liền cứng đờ, khó thở công tâm, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.
Sao Quỳnh Nương lại không thấy ngoài ý muốn chút nào? Chẳng lẽ Thượng Vân Thiên đã báo cho nàng ta sự thật rằng hắn đã trọng sinh sao?
Hiện tại hồi tưởng kỹ càng, lúc trước mình tâm tính biến cao muốn gả cho Thái Tử, còn không phải là Thượng Vân Thiên khuyến khích sao?
Biện giờ ả ta đầy bụng nghi vấn, nhưng lại không được giải đáp, không khỏi nghi thần nghi quỷ, cảm thấy mình đã rơi vào âm mưu động trời, mà người xúi giục Thượng Vân Thiên khiến ả ta rơi vào, có lẽ chính là Quỳnh Nương!
Nghĩ vậy, tim ả ta lại đập nhanh. Kiếp trước sau khi Thượng Vân Thiên thành hôn với ả ta, vô cùng hận ả ta.
Nếu hắn cũng trọng sinh, có phải là biết rất nhiều chuyện sau khi ả ta chết hay không? Vì sao hắn một lòng khuyến khích mình gả cho Thái Tử? Sau lưng lại có âm mưu như thế nào?
Không được, ả ta nhất định phải tìm được Thượng Vân Thiên, hỏi đến cùng!