Cô theo phản xạ tự nhiên gần như ngửa ra sau, “bịch” một tiếng, ngã lăn xuống giường.
Nửa bên hông tê dại, lại không kịp xoa, nhanh chóng đứng dậy, đáng thương nhìn người đàn ông đứng cách giường, ủy khuất bĩu môi: “Anh tới lúc nào?”
Cô cụp mắt nhìn anh hốc mắt đỏ hoe, một bầu lửa giận từng chút tiêu tan, anh vòng qua cuối giường ở trước mặt cô, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, khom lưng ôm cô vào lòng:”Đau phải không?”
Ngôn Lạc Hi dùng cả tay lẫn chân, gắt gao quấn lấy anh, nhìn vẻ mặt anh tối tăm nói không nên lời, cô lại gần, chóp mũi đụng đụng chóp mũi thẳng tắp của anh, làm nũng nói: “Ừ”
Lệ Dạ Kỳ ôm cô ngồi lên giường, bàn tay to đưa qua xoa xoa, vẻ mặt cô gái có chút kì lạ, khuôn mặt xinh đẹp xấu hổ đến đỏ bừng ngược lại anh vẫn tự nhiên như thường.
“Hai ngày nay có nhớ anh không?”
Quan hệ cả hai có chút xoa dịu, đêm trước khi xuất phát đến Giang Thành còn bị anh đè trên giường hung hăng thu thập hơn nửa buổi tối.
Người nào đó tự luyến nói muốn cho cô một lần ăn no, để những đêm dài dăng dẳng đỡ cô đơn khi anh không ở cạnh.
“Không!” Ngôn Lạc Hi trả lời dứt khoát, sắc mặt anh liền sầm tối, cô liền ôm cổ anh nũng nịu:”Hai ngày nay quay phim từ sáng sớm đến tối, mệt tới mức ngay Đông Nam Tây Bắc cũng không tìm thấy, làm gì còn sức nhớ anh chứ?”
Kỳ thật, cũng không phải hoàn toàn không nhớ anh.
Mỗi tối ngủ đã quen có người bên cạnh, đêm đầu tiên mới tới Giang Thành mất ngủ nửa đêm đến gần sáng mới có thể chợp mắt. Lúc đó ý thức được rằng thói quen con người thật sự đáng sợ.
Dường như không hài lòng câu trả lời của cô, Lệ Dạ Kỳ lạnh mặt đặt cô lại giường, đứng dậy đi ra cửa.
Ngôn Lạc Hi vội vàng nhảy xuống, chạy chậm vài bước, từ phía sau ôm lấy eo anh, giận dỗi nói:”Ai, có cần nhỏ mọn như vậy không?”
Lệ Dạ Kỳ dừng bước, cụp mắt nhìn lại, hai tay cô gái xấu xa quấn quanh eo anh, phía sau có nguồn nhiệt ấm áp truyền đến, xua tan u ám trong lòng.
Anh xoay lại, bế cô lên, đặt môi mỏng mạnh mẽ của mình lên môi cô, sải bước trở về giường.
Ngôn Lạc Hi còn chưa kịp phản ứng, cả hai đã ngã xuống giường, bị anh mãnh liệt hôn một trận, hô hấp của Ngôn Lạc Hi đã hỗn loạn.
Môi dưới đột nhiên đau nhói, cảm giác như vừa bị anh cắn một cái. Cô khẽ cau mày, nhiệt độ trong phòng chậm rãi lên cao, động tác của anh đột ngột dừng lại, hai tay mạnh mẽ ôm chặt cô không buông.
Ngôn Lạc Hi nằm trong lòng anh, ngửa đầu lên nhìn, khóe môi hơi đau liền giơ tay lau một cái, đầu ngón tay trắng nõn mượt mà có thêm vệt máu, cô đưa đến trước mắt anh, ủy khuất bĩu môi như một đứa trẻ vừa mới bị bắt nạt.
“Có đau không?” Sau khi phát tiết lung tung, Lệ Dạ Kỳ nhất thời có chút hối hận.
Trước khi gặp cô, anh vốn là người điềm tĩnh, vô cùng điềm tĩnh, đối với chuyện nam nữ không biết gì, lạnh lùng tới mức không cần sinh vật rắc rối như phụ nữ..
Sau khi gặp được cô, anh ghen tuông rất lớn, dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ, cho dù là cảnh tình cảm giữa cô và Phó Luân, ánh mặt tập trung nhìn Phó luân, anh biết chỉ là diễn nhưng vẫn muốn bắt cô về nhốt trong nhà, để cô chỉ có thể nhìn mỗi một mình anh.
“Anh nói xem? “Ngôn Lạc Hi ủy khuất, dáng vẻ lã chã như sắp khóc càng khiến người ta đau lòng.
Lệ Dạ Kỳ rũ mắt, nhìn vào đôi môi phấn hồng bị anh cắn rách da đến chảy máu
nhuộm lên một màu đỏ diễm lệ.
Ngoại trừ đau lòng, anh lại càng muốn giày vò cô hơn.
Anh đưa tay xoa xoa chóp mũi, thuận thế kéo cô ra khỏi giường: “Đói bụng chưa?”
Ngôn Lạc Hi cay đắng nhìn, biết anh đổi sang chủ đề khác cô nghiến răng, bỗng nhiên quỳ lên, há miệng hung hăng cắn một cái thật mạnh trên cằm anh.
Lúc rời ra, nhìn thấy hàng dấu răng trên chiếc cằm lánh mịn, cô đắc ý kiêu ngạo nói:”Cắn trả lại anh”
Ánh mắt người đàn ông trong nháy mắt sáng đến kinh người, giống như dã thú ẩn núp trong đêm tối bị con mồi đánh thức, Ngôn Lạc Hi ý thức được nguy hiểm, cô nhanh chóng lui về phía sau, cũng đã không kịp.
Lệ Dạ Kỳ đẩy cô ngã xuống giường, Ngôn Lạc Hi sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng cầu xin tha thứ.
“Lệ đại thần, em sai rồi, em thật sự sai rồi, sau này không cắn anh nữa”
“Muộn rồi”
Nam nhân nói xong, cúi đầu khống chế cô bằng nụ hôn lần nữa, để cô tự nhận thức sâu sắc, chọc giận một con dã thú đói khát sẽ phải trả giá nặng nề cỡ nào!