Đàm Nhu thấy nàng ta bất mãn nhưng không thể hiện ra, chắc là người khó tính, lại là tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ cho nên bắt nạt nàng ta không dễ.
Đàm Nhu không nói gì nữa, Tinh Lạc Cơ không còn cười như ban đầu, nàng ta thấy ai cũng chỉ chăm chăm nói chuyện với Hương Lan liền sinh lòng đố kị, Tinh Lạc Cơ vốn được biết đến là một cô nương hiền thục, nết na, nhưng thực chất đó cũng chỉ là tin đồn, dù đứng ở vị trí hoàng phi nhưng không ai thấy nàng ta vừa mắt, chỉ là bình thường nàng ta ít nói nên quy tụ lại là hiền lành, nàng ta không hoạt ngôn bằng Hương Lan, cho nên khó chen vào cuộc trò chuyện của họ.
Đàm Nhu chỉ cười, hơn tháng nay nàng cứ hay thất thần không tập trung, vừa trò chuyện thấy tam sư huynh và Hương Lan vui vẻ như vậy cũng vui theo rồi mơ hồ nhìn vào khoảng không nghĩ gì đó.
Tinh Lạc Cơ thì ngại ngùng uống trà, tiếng lính canh chạy vào báo làm Đàm Nhu giật mình.
” Bẩm công chúa, thái tử giá đáo.”
Đàm Nhu liền đứng lên theo quán tính chạy ra, tam hoàng tử và Hương Lan dắt nhau đứng lên, Tinh Lạc Cơ vội dậy liền nhìn Hương Lan mà ngại ngùng.
Đàm Nhu chạy ra thấy thái tử liền hành lễ.
” Đàm Nhu bái kiến đại sư huynh.”
Thái tử liền đỡ nàng.
” Mau đứng, mau đứng.”
Đàm Nhu nhìn phía sau Bạch Mộ, nhưng tuyệt nhiên không có ai, nàng liền hỏi.
” Đại sư huynh, thái tử phi của huynh đâu.”
Bạch Mộ gãi đầu ngại ngùng.
” Nàng ấy sau, nàng ấy nói là hơi bận chút nhưng lát nữa sẽ đến.”
Đàm Nhu mỉm cười.
” Muội chỉ thấy tỷ ấy qua bức hoạ thôi, chưa thấy tỷ ấy ngoài đời, tuyệt sắc mỹ nhân này huynh giấu kỹ quá đó.”
Bạch Mộ hất vai bước đi trước.
” Đương nhiên rồi, nàng ấy là của ta mà.”
Đàm Nhu đi theo sau không khỏi hết cười, nàng nhỏ bé như con mèo con đi theo sau mèo mẹ vậy, Bạch Mộ lại nói.
” Với lại chỉ có muội chưa thấy thôi, ai ở trong cung ít nhiều gì cũng đã thấy nàng ấy một lần rồi.”
Đàm Nhu nói.
” Bao nhiêu năm qua ở bên ngoài huynh muội chúng ta gặp nhau cũng rất ít, muội dù có nhớ cũng chỉ là biết mộng xem dáng vẻ mọi người như thế nào.”
Bạch Mộ quay ra nhìn Đàm Nhu.
” Muội vẫn giống như con mèo con vậy, thật nhỏ bé, muội biết không.”
Bạch Mộ thở dài, quay ra bước đi chầm chậm, Đàm Nhu đi theo nhịp bước chân đằng sau sư huynh.
Bạch Mộ lại nói tiếp.
” Ta hơn muội những sáu mùa hoa, từ khi muội sinh ra, ta đã được bế muội, lúc đó ta mới thấy con mèo con đỏ hỏn nằm trên tay ta là muội muội của ta là một sinh mạng, phụ hoàng và mẫu hậu đã dạy ta phải yêu thương muội muội, bây giờ con mèo con nhỏ đó đã lớn rồi, dù vẫn là con mèo con nhưng cũng đã biết dơ móng vuốt bảo vệ bản thân rồi.”
Nói xong Bạch Mộ liền quay ra xoa đầu muội muội mèo con của huynh ấy, Đàm Nhu mỉm cười.
” Muội sinh ra ở trong cung, nhưng lớn lên trong vòng tay của Mặc Vương, sư phụ đã tận tình chỉ dạy để muội có thể bảo vệ bản thân mình, huynh nói xem cả đời này của muội còn có thể có những người yêu thương mình như thế nào nữa.”
Bạch Mộ mỉm cười.
” Lát nữa gặp Nghiên Nghiên muội sẽ thấy nàng ấy tròn xoe mắt ra mà nhìn muội thôi.”
Đàm Nhu gãi đầu không hiểu.
” Sao lại như vậy?”
Bạch Mộ cười.
” Muội và nàng ấy chưa bao giờ thấy nhau, Nghiên Nghiên đã thấy bao bức hoạ của muội rồi, là bức hoạ từ bé đó, lần trước muội về nàng ấy có việc nên cũng không thể dự yến tiệc, do đó cũng không thấy muội, bức hoạ mà tam đệ hoạ muội lúc múa cũng mất tăm nên nàng ấy không biết được muội sau khi lớn trông ra sao, nàng ấy đâm ra tò mò.”
Đàm Nhu cười nhẹ.
” Muội cũng rất tò mò, thái tử phi của huynh đẹp tới mức nào đó, huynh tuấn tú như vậy chắc chắn là tỷ ấy phải xinh đẹp gấp bội.”
Đàm Nhu nhí nhảnh nhảy cỡng lên, Bạch Mộ liền cốc nhẹ lên đầu nàng.
Đi vào đến bàn trà ai cũng mặt nghiêm hành lễ, Bạch Mộ lướt mắt thấy Tinh Lạc Cơ thì đã mặt nghiêm trở lại.
” Miễn lễ.”