So với hai tỷ đệ bọn họ bình tĩnh, Tiêu Thế Nam và Khương Lâm vô cùng kích động, bọn họ không giống như Khương Đào được Hoàng thị báo tin trước, lại không giống như Khương Dương hiểu rõ thành tích của mình, sớm đã tới nơi yết bảng chờ.
Một lớn một nhỏ ra ngoài chưa lâu, Tiêu Thế Nam hứng thú bừng bừng chạy về, nói: “Tẩu tử, đại hỉ a! A Dương là đứng đầu!”.
Khương Đào không nói tin vui được Hoàng thị báo trước cho bọn đệ đệ biết, dù sao cũng là một loại đi cửa sau cho nên nàng cũng giả vờ kinh ngạc nói: “Hóa ra giỏi như vậy!”.
Khương Dương nghe được động tĩnh mới cầm ấm trà thêm trà, cong cong môi cười cười, xem như biểu đạt vui sướng của bản thân, sau lại về phòng.
Tiêu Thế Nam nhìn hắn như vậy nhịn không được nói thầm: “Tẩu tử không biết đâu, vừa rồi ở bên ngoài mọi người biết Khương Dương nhà ta đứng đầu liền tranh nhau chúc mừng đệ, đạp rớt cả giày của đệ, may là gặp được Tiểu Vinh, đệ đưa A Lâm cho huynh ấy, sau nhờ gia đinh của huynh ấy mở đường mà đệ mới có thể chạy nhanh về đây báo tin được đấy… Người khác đều vui như vậy, sao A Dương lại ngược lại làm như không có việc gì như này?”.
Khương Đào cười nói: “Mục tiêu của A Dương chúng ta không dừng ở đây. Ta cũng cảm thấy đừng chúc mừng sớm, còn hai tràng thi nữa”.
Nàng không trông mong Khương Dương một đường thi được Trạng Nguyên, cả nhà cũng được tiếng thơm lây. Chỉ nghĩ nếu có thể sớm lấy được công danh, để cho Khương Dương tận lực thi một lần, thi được tú tài cũng được – tuy rằng Khương Đào biết khoa cử không đơn giản như vậy nhưng trước đó Tần Tử Ngọc có thể thi được tú tài, nàng cảm thấy Khương Dương khẳng định không thành vấn đề!
“Ý của tẩu tử là chờ A Dương trúng tú tài rồi chúng ta lại chúc mừng?”. Tiêu Thế Nam rất phối hợp mà thì thầm.
Khương Đào gật đầu nói đúng vậy.
Bọn họ nói chuyện ngoài giếng trời, Khương Dương cũng không đóng cửa phòng cho nên dù thanh âm của bọn họ rất nhỏ nhưng Khương Dương vẫn nghe được.
Tú tài sao? Khương Dương cười, tỷ tỷ hắn vẫn là xem thường hắn rồi.
*Chả biết có ai nghĩ giống tui không nhưng tui thấy nụ cười này giống kiểu nụ cười tổng tài ba phần lạnh lùng bảy phần kiêu ngạo
…………..
Lại nói trước yết bảng, Khương Bách và Tần Tử Ngọc thật lâu không có di chuyển.
Người khác cũng tranh nhau xem bài thi đứng đầu của Khương Dương, xem xong sẽ nhịn không được khen vài câu.
Hai người bọn họ thì khác, mặt xụ ra như bị thiếu rất nhiều tiền.
“Ta thấy bài thi này cũng bình thường, so với người khác tốt hơn chút, cũng chỉ là chắp vá thôi”, Khương Bách lạnh lùng nói thầm.
“Đúng vậy, ta cũng không thấy tốt bao nhiêu, xem ra chấm thi cũng không có mấy năng lực”. Tần Tử Ngọc cũng nói.
Tuy vậy hai người chỉ dám nói thì thầm, bên cạnh nhiều người như vậy đều là thí sinh lần này, để bọn họ nghe được thì một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết bọn họ.
Hai người đối mắt nhau, phát hiện sự khinh thường ở đáy mắt, tức khắc thưởng thức lẫn nhau, đi ra khỏi đám người xem bảng.
“Khương Dương này cũng là vận cứt chó thôi”. Tần Tử Ngọc khinh thường bĩu môi, “Hắn một đứa nhà quê, đúng lúc gặp được đề thi về nông, đương nhiên phải tốt hơn người bình thường. Tuy vậy chiếm tiện nghi là xuất thân nghèo kiết hủ lậu thôi”.
Nông đúng là phương diện sở trường của Khương Dương, hắn xuất thân nhà nông, đáp loại đề này có thể xen cả thực tế, so với những con cháu nhà giàu không phân biệt được cả ngũ cốc thì đúng là có ưu thế bẩm sinh. Nhưng thi cử có con nhà nông không tới 100 cũng có 80 nhưng nào có ai so được với Khương Dương. Vẫn là hắn ưu tú thôi!
Nhưng Tần Tử Ngọc mặc kệ điều này, ghét là ghét!
Người không quen Khương Dương hẳn còn phụ họa vài câu nhưng Khương Bách sẽ không, hắn và Khương Dương là đường huynh đệ, Tần Tử Ngọc nói “nghèo kiết hủ lậu” mấy chữ này như đâm vào tim hắn.
Hắn tức khắc phản bác nói: “Ta đã xem đề thi trùng hợp chỉ là một chuyện, càng quan trọng là người chủ khảo… hừ hừ”.
Tần Tử Ngọc tức khắc thấy không đúng, quan chủ khảo là cha hắn!
“Huynh đài chỉ giáo cho?”.
Khương Bách vẫn có chừng mực, không nói thẳng Tần tri huyện làm việc tư rối loạn kỉ cương, chỉ nói: “Tỷ tỷ Khương Dương và Tần phu nhân hợp tác làm tú phường, kinh doanh, cả huyện thành ai không biết? Ta nghe nói quan hệ hai người tốt tới mức thiếu chút nữa kết nghĩa kim lan”.
Tần Tử Ngọc bực, hắn vốn dĩ cũng không phải người gì tốt, nghe người khác nói phụ mẫu hắn như vậy liền trầm mặt, nói: “Chúng ta đang nói Khương Dương, ngươi lôi vợ chồng tri huyện vào đây làm gì?”. Nói xong hắn đánh giá Khương Bách, cười nhạo nói: “Xem ngươi ăn mặc như này, nghĩ tới chắc xuất thân cũng không tốt. Ta nói sao lại đẩy lên đầu quan chủ khảo. Hóa ra cũng là nghèo kiết xác, thi không đậu liền cảm thấy quan chủ khảo gây khó dễ cho các ngươi?”.
“Ngươi nói ai nghèo? Nói ai thi không đậu?”. Khương Bách cũng bực, giọng bất giác to lên, “Ta mặc không đẹp, ngươi ăn mặc đẹp, không biết là thiếu gia nhà ai nịnh nọt tri huyện nhà người ta đúng không?”.
Hai cái người đố kỵ ban đầu là vì Khương Dương đỗ đầu mà tức giận, lại bị đối phương kích cho câu, nói như cãi nhau. Lại còn là mấy đứa trẻ mười mấy tuổi hay nông nổi, sau cãi xong liền động thủ.
Khương Bách rốt cuộc là người nhà nông, tuy rằng bình thường lười nhác nhưng ít nhiều cũng làm qua một ít việc, sức lực lớn hơn so với cậu ấm là Tần Tử Ngọc.
Tần Tử Ngọc cũng coi như xui xẻo, bởi vì cảm thấy tới xem bài thi của Khương Dương mất mặt nên không đem gia đinh theo, đánh một lúc liền rơi xuống thế hạ phong.
Sau vẫn là người qua đường nhìn không nổi nữa, ba chân bốn cẳng kéo bọn họ ra.
Tần Tử Ngọc bị đánh thành đầu heo, về nhà sai người điều tra Khương Bách.
Huyện thành lớn như vậy, xem bảng đều là người đọc sách, không dưới hai ngày liền tra ra được bối cảnh của Khương Bách.
Nghe nói đối phương là đường huynh của Khương Dương, thù mới hận cũ, Tần Tử Ngọc lập tức sai người đi sửa trị hắn.
Hắn đương nhiên không làm mấy chuyện như gϊếŧ người phóng hỏa mà là chơi mấy trò xa lánh cô lập, hậu quả là không bao lâu sau, Khương Bách bị tú tài tiên sinh của hắn đuổi khỏi trường tư, hơn nữa không còn có tiên sinh nào chịu nhận hắn.
Này thì tốt rồi, trước hắn còn chê cười Khương Dương tự học một năm còn muốn đi thi, hiện tại hắn mới là người cần tự học thành tài kia!
Mà lúc này đã tới tháng tư, bắt đầu phủ thí!