-“Sai lầm, ngay từ đầu đã sai lầm, tự mình đẩy người mình yêu tới tay kẻ khác, tự ti về bản thân, ngỡ rằng người kia xứng đáng hơn mình, ngỡ rằng nhìn người đó hạnh phúc, mình cũng hạnh phúc. Tưởng yêu đương không quan trọng bằng tri kỉ…ngu ngốc, đúng là quá ngu ngốc, thực ra chỉ có người ta ở bên thì mình mới cười được, tới lúc hối hận thì đã muộn rồi…”
-“Chúc bà hạnh phúc, chúc thật lòng.”
Khổ lúc đấy mình lại không để ý mấy lời của nó, cưới xin mà, bao nhiêu thứ phải lo, cứ ậm ừ cho qua chuyện.
…
Sáng hôm sau, nhà anh tám giờ đã về tới nên mình bắt đầu thay váy trang điểm từ sáu rưỡi. Con Hạnh quen em họ anh, ra ra vào vào báo cáo tình hình, xe nhà trai xuất phát lúc nào, rồi bao nhiêu siêu xe đi rước dâu, ghen tỵ với Nguyệt các kiểu.
Bận rộn tới tấp, cô dì chú bác bà con hàng xóm nhộn nhịp hết cả lên.
-“Được rồi, chị xem có vừa ý không?”
Thợ trang điểm là chỗ quen biết của mẹ anh, nghe nói từng trang điểm cho nhiều người mẫu ca sĩ nổi tiếng lắm. Mình tự ngắm mình trong gương, váy trắng tinh khôi yêu kiều, đẹp lộng lẫy quá.
Hôm nay…
Hôm nay, mình là cô dâu của anh đấy.
Tưởng mơ chứ.
Chưa gì đã bồi hồi thế này rồi, muốn khóc quá đi mất.
Vừa ra ngoài tiếp khách thì thấy không khí lạ lắm. Dì không hiểu sao ngất xỉu, anh Hoàng vội vã bế dì ra xe, ba mình thì hối hả dặn dò.
-“Đưa dì ra trạm xá gần đây trước, có gì không ổn thì gọi ba.”
Mấy thằng em nhìn rõ là lạ, mắt đứa nào cũng đỏ hoe, chắc không phải vì chúng nó thấy mình quá đẹp nên cảm động chứ?
Đột nhiên tim đập mạnh lắm, lòng cứ thấy bất an kiểu gì ý.
-“Nguyệt…”
-“Nguyệt, bọn tôi…thôi mày nói đi…”
Thằng Dũng có vẻ là đứa bình tĩnh nhất, nó rơm rớm.
-“Chúc chị hạnh phúc nhé, đám cưới vui vẻ, bọn em giờ có việc phải đi.”
-“Bọn mày rồ hả? Tao lại đập cho một trận giờ, thằng Tùng đâu?”
-“Tùng…”
Thằng Đạt mếu máo, hình như mình chưa bao giờ thấy nó mếu máo như thế cả, thằng Đức bịt mồm nó rồi lườm lườm.
-“Không có gì, tình nghĩa với bà thế là đủ rồi, chào.”
-“Đứng lại, không nói rõ ràng thì mấy đứa đừng hòng ra khỏi đây.”
Nhì nhằng mà bọn hâm nhất định không hé răng, sức mình không đấu nổi chúng, mặc xác mình bực bội, mặc xác là ngày trọng đại nhất cuộc đời mình, đứa nào đứa nấy vội vã ra xe.
-“Trời ơi sao khổ thế không biết, thím vừa nghe tin, các con ơi tình hình thằng Tùng như nào rồi, sáng sớm đã đi đâu để mà đâm vào xe tải chứ?”
Toàn thân mình lạnh cứng luôn, run rẩy chạy ra ngõ chặn bọn kia.
-“Được, nói cho bà biết vậy, nghe bảo sắp vào được nội thành rồi thì xảy ra chuyện. Con motorsport nát vụn, lỗi là phía nó, lái xe trong tình trạng say khướt, giờ bệnh viện gọi người nhà tới gấp, có vẻ đợt này khó qua rồi, giờ không đi nhanh không kịp gặp nó lần cuối nữa đâu…”
-“Ừ…ừ…tao đi với…”
-“Chị dở à, xe rước dâu về tới Đồng Văn rồi đấy…”
-“Bà ở nhà lấy chồng đi, nó sẽ thông cảm cho bà thôi.”
Mỗi người nói một câu, ba mẹ, bà Nga, em út lao vào khuyên nhủ mình. Chưa khi nào mình thấy loạn đến vậy, giây phút ấy, những gì nó nói, những thứ nó tâm sự, đột nhiên ùa về.
Cớ sao mình vô tâm đến thế?
Lồng ngực đau nhói từng đợt, cảm giác như bị ai nghiền vụn vậy.
Tất cả, tất cả là tại mình.
Giá như tối qua, mình nghiêm túc nghe chuyện, giá như mình nói mấy lời an ủi động viên nó.
Giá như…
Nó cũng như người thân trong nhà vậy, từ bé tới lớn luôn đi theo, chẳng để ai bắt nạt mình cả. Mình được như ngày hôm nay, tính ra cũng một phần nhờ thằng bé.
Đã có ai, từng trong tình huống này? Nếu có, lựa chọn của họ là gì đây? Rốt cuộc nên làm thế nào?
Đám cưới không cô dâu, liệu sẽ ổn?
Có thể anh sẽ rất giận.
Có thể người thân sẽ bẽ mặt vì mình,
Có thể ba mẹ chồng ghét mình,
Nhưng thực sự, mình…thực sự, mình phải nhìn mặt nó lần cuối. Mình không muốn cả đời sống trong ân hận.