An Phách Hòa gật đầu đồng ý.
Trên đường quay lại tìm Joss, An Phách Hòa vui đến muốn mức bay lên trời. Chỉ cần cô không cản trở thì Lâm Nam nhất định sẽ chiến thắng, năm mươi ngàn tinh tế tệ đó! Cô có thể mua được vật liệu quý hiếm về làm thí nghiệm rồi! A đúng, cô còn có thể mua áo quần, mỹ phẩm nữa, dù sao cũng sắp thành niên, cô không thể làm một omega không ai thèm cưới nữa!
Còn chưa đến sân bóng rổ đã nghe được tiếng của Joss, An Phách Hòa tỉnh táo lại, phát hiện Joss đang bị một học sinh mặc đồng phục trường đế quốc giữ lại.
Mặt Joss lộ vẻ không kiên nhẫn, “Tránh xa tôi ra! Lắm chuyện!”
Ý, ai dám bắt nạt bạn của cô trên địa bàn của cô thế? An Phách Hòa xắn tay áo đi tới.
Alpha kia hoàn toàn không biết đằng sau có nguy hiểm, cậu ta dùng giọng nói vừa oan ức vừa ngọt ngào, nói nhỏ bên tai Joss, “A, em khiến tôi khổ sở như vậy mà còn muốn tôi tránh xa em sao? Rõ ràng em bảo chỉ cần tôi thi đậu trường đế quốc thì em sẽ làm bạn gái của tôi mà?”
An Phách Hòa vung tay xuống, giọng này quen ghê ấy nhỉ?
Alpha kia từ từ kéo Joss ra, quay đầu nói với An Phách Hòa: “An, dựa vào tốc độ gió để đoán thì cho dù nắm đấm của cậu rơi xuống thì cũng không gây chút thương tích nào cả. Lâm bảo sẽ mời cậu làm người chế tạo cơ giáp cho chúng tôi, nếu thế, cậu phải rèn luyện vào, đừng níu chân cả đội đấy!”
An Phách Hòa, “??!”
Ai đến nói cho cô biết tại sao cái tên này lại ở đây? Không những xuất hiện nơi này mà còn mặc đồng phục của trường đế quốc nữa chứ?
Brighton lùi về sau mấy bước, chỉnh lại đồng phục rồi cười híp mắt, cực kì lịch sự vẫy tay với hai omega đang ngớ người, “Lần sau gặp lại nha bảo bối~”
Được rồi… Chắc chỉ dành cho Joss thôi.
Trên đường trở về, Joss bắt đầu lẩm bẩm về sự bất mãn của cô với trường đế quốc: “Không hiểu sao họ lại cho tên ăn chơi như Brighton vào trường nữa? Tớ tưởng rằng học sinh trường đế quốc đều như Lâm đấy!”
Vừa nghe xong lời này An Phách Hòa ngẩng đầu nhìn Joss chằm chằm, chồng kiếp trước của Joss không phải là Lâm Nam mà!
Joss thấy cô như vậy thì đẩy cô một cái: “Được rồi, tớ chỉ đùa thôi!”
An Phách Hòa cau mày suy nghĩ, chồng của Joss là ai nhỉ? Người kia khá kín đáo, tin đồn bên ngoài rất nhiều nhưng tin có thật lại rất hiếm, nhưng nếu như là chủ của tập đoàn tài chính Jaren thì chắc cũng là người Jaren nhỉ?
Ngày hôm sau, An Phách Hòa đứng đợi ở cổng trường đế quốc, hôm nay cô cố ý mặc chiếc váy đơn giản, ấn tượng đầu tiên không thể quá tệ được.
Lâm Nam mặc đồng phục tác chiến, đi ra ngoài cổng trường, vừa thấy cô thì lập tức sững sờ: “Sao lại mặc như thế này?”
An Phách Hòa kéo váy nhỏ của mình một cái, sau đó hỏi: “Có đẹp không?”
Lâm Nam cười khổ một cái: “Tôi nghĩ bọn họ hẳn là… Quên đi, cậu đi theo tôi trước rồi tính”
Thế là có ý gì? An Phách Hòa thấp thỏm đi theo Lâm Nam, đây là lần đầu cô đến trường đế quốc. Trước đây cô chỉ ở cổng trường đợi Triệu Cảnh mà thôi.
Cả trường đều là Alpha tràn đầy sức sống, cho nên lúc một omega mặc váy xuất hiện cực kỳ nổi bật. Lâm Nam cảm giác được An Phách Hòa đang căng thẳng, anh âm thầm thả uy thế ra, đám Alpha đang hiếu kỳ xung quanh lập tức quay đầu không nhìn nữa.
Hai người đi vào sân huấn luyện của trường đế quốc, Lâm Nam quét thẻ từ để mở cửa phòng huấn luyện.
Bên trong là hai cơ giáp đang đánh nhau không thể tách ra, mà ở cửa ra vào lại có một nữ Alpha và Brighton vừa uống bia vừa đánh bài tú lơ khơ.
Hai cơ giáp chiến đấu thấy bọn họ đi vào thì lập tức dừng lại, sau đó hai Alpha nhảy xuống. Một Alpha cơ bắp với mái tóc đen cau mày, nhìn An Phách Hòa đánh giá một lát rồi ghét bỏ nói: “Đây là người chế tạo cơ giáp cậu nói sao? Tớ không đồng ý!”
Lời nói này vừa nói ra đã khiến không khí trở nên lạnh lùng. Nữ Alpha kia vội vàng đứng dậy, ôm vai An Phách Hòa nói: “Em gái nhỏ, chị tên là Vi Nhân. Người có bắp thịt nhưng không có óc kia tên là Vương Lượng, còn cậu nhóc hiền lành kia tên là Edward.”
Brighton vừa uống trà vừa vẫy tay: “Tôi thì khỏi cần giới thiệu rồi ha, chúng ta là bạn tốt mà~”
Lâm Nam từ tốn quay đầu, liếc nhìn Vi Nhân một cái. Vi Nhân lúc này mới chịu rút tay về, cười ha hả: “Vương Lượng, chúng ta nên tin vào mắt nhìn người của Lâm.”
Vương Lượng hừ một tiếng: “Cái khác không nói, nhưng với mức độ đối kháng thì omega này thì chắc chắn không chịu được. Nếu chúng ta đã ở một đội thì tớ có quyền được nói lên ý kiến của mình.”
Sắc mặt Lâm Nam tối lại, phóng tin tức tố ra luôn, Vương Lượng cũng không chịu thua mà thả uy thế của mình ra. Edward hiền lành hòa giải: “Trường chúng ta có nhiều người chế tạo cơ giáp ưu tú vô cùng, Lâm, cậu cũng có thể xem xét lại xem sao. Có cậu bạn Seus đã đến cầu xin chúng ta nhiều lần, tớ đã điều tra về cậu ta, thành tích rất tốt đấy.”
Lâm Nam vừa nghe cái tên này thì lập tức đen mặt “Im miệng, tớ tuyệt đối không để cậu ta tham gia đội chúng ta!”
Tính của Lâm Nam khá độc đoán, nhưng vẫn luôn đối xử với mọi người vừa xa cách vừa lịch sự, sao đột nhiên ghét Alpha tên Seus kia vậy nhỉ?
An Phách Hòa đang nghi ngờ thì cửa phòng tập mở ra.
Một mái đầu vàng thò vào, gương mặt của người kia rất nhỏ nhưng gương mập lại béo mập vô cùng, đôi mắt to trong suốt, An Phách Hòa vừa nhìn đã thích, đúng là một alpha đáng yêu mà~
“Ai cho cậu tới đây?” Lâm Nam khó chịu hỏi.
Alpha ngoài cửa nghe vậy thì hốc mắt đỏ lên, nước mắt lưng tròng, nhìn rất oan ức, cậu ta bất an vân ve gấu áo nói: “Xin lỗi, tớ còn tưởng cậu sẽ vui.”
Vương Lượng lớn tiếng nói: “Tớ bảo Seus đến đấy, sao nào?”
Thì ra đây là Seus, An Phách Hòa bất mãn nhìn Lâm Nam, cậu ta vẫn là con nít đó! Sao có thể bắt nạt con nít chứ? Cô đau lòng kéo cậu ta lại: “Em không sao chứ?” Nếu như mọi người không đồng ý cô tham gia thì cô đi thôi.
Ai ngờ Seus không thèm để ý cô, chỉ dùng con mắt rưng rưng nước mắt nhìn Lâm Nam, bất an hỏi: “Tớ đến… cậu không vui à?”
Ơ? Hình như có gì đó sai sai thì phải?
Seus tránh tay của cô, đi về trước mấy bước, sau đó nhìn Lâm Nam: “Để tớ ở cạnh cậu không được à? Tớ sẽ không làm phiền cậu, tớ chỉ… tớ chỉ nhìn cậu từ xa là đủ rồi.”
An Phách Hòa có gì không hiểu nữa, kiếp trước cũng có không ít Alpha say mê Lâm Nam.
Phí công cô còn coi cậu ta là một đứa trẻ, ai ngờ cậu ta lại muốn chơi gay với chồng cô!