Lý ma ma cẩn thận báo lại.
“Đưa được rắc rối đi là tốt rồi.”
“Ma ma cho ta một lý trà gừng ấm, cảm giác trong người có chút mệt mỏi.”
Lý ma ma nghe vậy thì lo lắng không thôi.
“Tiêu thư, để ma ma đi mời đại phu không?”
Nghe giọng lo lắng của Lý ma ma, lòng Hạ Uyển Đồng ấm áp hơn.
“Không sao. Chút gừng là được rồi, Lý ma ma… ma ma vất vả rồi.”
Hạ Uyển Đồng nhìn Lý ma ma đầy sự ấm áp.
Nhìn tiểu thư nhỏ bé mình nhìn từ bé tới lớn, Lý ma ma đau lòng không thôi.
Cả Hạ gia xem như diệt tộc, cũng chỉ còn Hạ tiểu thư sống sót, nay lại được phong hiệu Huyện Chúa.
Xem như khổ tận cam lai.
“Ta không sao. Nhưng ta có một điều muốn hỏi ma ma.”
Nói đến đây, Hạ Uyển Đồng nhìn xung quanh xong ra hiệu cho ma ma theo mình vào phòng.
“Tiểu thư, có chuyện gì sao?”
“Thật ra, ta trải qua nhiều chuyện, có chút kinh sợ. Cảm giác rất hỗn loạn.”
“Lý ma ma, người là người ta tin tưởng nhất. Phụ mẫu ta không còn, Lý ma ma là nơi duy nhất ta nương tựa…”
Nói đến đây, Hạ Uyển Đồng hơi hơi cúi đầu.
“Tiểu thư… ngươi thật khổ…”
Lý ma ma đưa tay lau mắt, bà cũng đã lớn tuổi, không muốn thấy nhất chính là tiểu thư bảo bối của mình chịu khổ.
“Trước khi phụ mẫu ta qua đời, họ có để lại gì cho ta không?”
Hạ Uyển Đồng thăm dò, vì nàng cảm thấy đám người vây quanh nàng có lẽ cần gì đó từ nàng.
Thái độ từ Hoàng hậu cũng làm cho nàng thấy ngờ ngợ.
Nàng cảm nhận được, chắc chắn ở Hạ tướng có gì đó mà họ muốn, không đơn thuần là ái ngại công cao của phụ thân nguyên chủ.
Nếu lo lắng chỉ cần hại một mình Hạ tướng là đủ, này cả tộc Hạ gia đều diệt.
Mà bọn họ vẫn chưa đuổi cùng giết tận nữ nhi duy nhất của Hạ tướng.
Chắc chắn là có uẩn khúc gì đó.
“Hạ đại nhân tử trận chiến trường, trước đó chỉ có một thủ hạ trung thành tới Hạ phủ thông báo, đưa cho Hạ phu nhân một hộp gỗ.”
Nói đến đây Lý ma ma như đang hồi tưởng lại.
“Nhưng sau đó phu nhân đều không nhắc đến, cũng không ai thấy nữa.”
“Cả Hạ phủ một đêm diệt tộc, nếu không phải nô tỳ cùng tiểu thư ở bên ngoài… có lẽ…”
Lý ma ma nói đến đây lại cảm thấy đau lòng, nước mắt chực trào ra.
Mà Hạ Uyển Đồng cũng nghe được mấu chốt, Hạ tướng tử trận, có tâm phúc tới nhà.
Hộp gỗ kia xem ra đã bị lấy đi hay là… còn ở trong phủ?
Bí mật gì mà bọn họ lại kiêng kỵ Hạ gia chứ?
Nang hơi day day trán.
“Ma ma nghỉ ngơi đi, phía trước chúng ta còn phải đối mặt nhiều thứ. Chỉ mong bình an.”
Hiện tại nàng cũng không quá hoàn toàn tin tưởng ai.
Tốt nhất ngồi chờ chết cần phải xây dựng thế lực của mình, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào mình.
Vừa lúc này, Tiếu Trúc đã quay về có chuyện muốn bẩm báo.