Linh tính có chuyện chẳng lành cô liền nhấc máy mà vội hỏi
– Alo! Có chuyện gì vậy em?
– Cô là gì của chủ nhân số điện thoại này vậy ạ?
Nghe thấy đầu giây bên kia là giọng của một người lạ hoắc không phải là giọng của em gái mình cô càng thêm lo lắng vội hỏi
– Tôi là chị gái của nó! Xin hỏi ai cầm điện thoại của em gái tôi vậy ạ?
– Tôi chỉ là người đi đường thôi em gái cô bị tai nạn chúng tôi mới đưa em cô vào bệnh viện rồi cô đến ngay nhé
– Vâng! Vâng
Nghe vậy cô chỉ kịp cúp máy liền chạy vào bệnh viện với em
Khi Ánh Dương đến nới thì Nguyệt đã tỉnh cô cảm ơn những người đã giúp đỡ em cô vào bệnh viện, rồi cô quay sang hỏi em
– Nguyệt! Em làm sao mà lại gặp tai nạn vậy?
– Em bị quẹt xe tụi nó quẹt xe em xong là bỉ chạy em còn chả kịp nhìn mặt nữa
– Trời ạ!
Lúc cô ngã xuống tay cô đã bị nứt xương nên đã phải băng bó ở cô tay. Lúc này bác sĩ đi vào kiểm tra cho cô, sau một hổi khám xét ông quay sang nói với Ánh Dương
– Ngoài vết thương ở tay ra thì trên người cô ấy không có vết thương gì nghiệm trọng chỉ xây xát nhẹ thôi. Nhưng khi bị tai nạn tôi nghe mọi người nói đầu cô ấy có va đập mạnh xuống đường nên cô nên làn thủ tục nhập viện cho cô ấy để chúng tôi kiển tra nếu không có gì đáng ngại thì mai cô có thể xuất viện
Ánh Dương cúi người cảm ơn bác sĩ rối rít thế rồi cô cũng nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện cho em của mình
Quỳnh Hương thấy cô mãi không về nhà thì lo lắng vội gọi điện cho cô. Ánh Nguyệt thấy điện thoại reo biết là Quỳnh Hương gọi nên cô vội nhấc máy. Bên này Quỳnh Hương vừa thấy cô nhấc máy thì vội hỏi
– Nguyệt ơi! Sao mày chưa về? Mày đang ở đâu?
– Tao đang trong viện
Quỳnh Hương vừa nghe thế thì hốt hoảng vội hỏi cô
– Cái gì? Trong viện á! Mày làn sao mà vô viện? Thôi được rồi mày ở đấy đi tao vô ngay
Nói rồi cô liền cúp máy phóng ngay vào bệnh viện
Quỳnh Hương vừa vô viện thì Ánh Dương cũng đã làn xong thủ tục nhập viện cho cô. Ánh Dương vì lo cho em gái nên ở lại trong viện chăm cô cho đến tối thấy trời đã muộn thì Ánh Nguyệt vội nói
– Chị! Cũng muộn rồi đấy! Chị nên về nhà đi
Nhìn lại đồng hồ đúng là đã trễ thật nhưng cô vẫn rất lo lắng cho em gái của mình nên vẫn chần chừ không muốn về thấy thế Quỳnh Hương liền bảo
– Chị cứ về nhà đi! Để em ở trong này với nó chị yên tâm
Nghe vậy Ánh Dương cũng đành miễn cưỡng ra về