Túc Bảo nằm bò trên cửa sổ, tò mò nhìn những tòa nhà cao tầng bên ngoài.
Ở Nam Thành, ba bé chỉ đưa bé ra ngoài một lần.
Khi đó, bé cũng nhìn thấy nhiều tòa nhà cao tầng, nhưng không cái nào cao bằng cái trước mắt này cả.
Túc Bảo quay đầu lại, đến gần Tô Ý Thâm, hỏi: “Cậu út, đây có phải là lâu đài công chúa của mẹ không ạ?”
Tô Ý Thâm gật đầu, cái mũi hơi chua xót, nói: “Đúng vậy, đây là lâu đài của mẹ Túc Bảo.”
Họ cũng từng muốn mua một hòn đảo và xây một lâu đài riêng cho em gái yêu quý của họ nhưng không có cơ hội.
Tô Ý Thâm nhìn Túc Bảo, cảm thấy nỗi đau trong lòng đã dịu đi một chút.
Xe rất nhanh đã đến trang viên Tô gia.
Đây là một trang viên tọa lạc tại khu vực cạnh hồ nước của trung tâm thành phố, xung quanh non xanh nước biếc, rất yên tĩnh.
Túc Bảo dù có lý trí, bình tĩnh đến đâu, bé vẫn chỉ là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi, nhìn trang viên trước mặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ kinh ngạc.
Đây là nơi mẹ lớn lên sao?
Bãi cỏ lớn đó trồng thật nhiều hoa, nếu bé chạy nhanh đến bãi cỏ, bé có thể nhìn thấy mẹ mình không?
Hai hàng người hầu đứng ở hai bên trang viên, trên mặt mang theo nụ cười: “Chào mừng tiểu thư về nhà!”
Tô lão gia cùng Tô Ý Thâm đi ở phía trước, thấp giọng nói chuyện.
“Túc Bảo từ nay về sau sẽ là cháu gái của nhà họ Tô chúng ta, là tiểu thư chân chính của nhà họ Tô.”
Tô Nhất Trần gật đầu, “Vâng, đúng.”
Tô lão gia vẻ mặt đau khổ: “Họ Tô thì có tên gì hay…”
Ông phải nhanh đặt cho Cục sữa nhỏ một cái tên. .
**
So với những đối đãi Túc Bảo phải chịu, Lâm gia cũng chưa tính là gì!
Lâm gia phá sản vô cùng triệt để, các công ty niêm yết phá sản, tổng giám đốc tốt xấu gì cũng còn một chút tiền, chắc đủ để mua một căn nhà nhỏ.
Tiền của người Lâm gia đều bị đóng băng, thiếu chút nữa ngủ dưới gầm cầu.
Cuối cùng vẫn là Mục Thấm Tâm từ trong túi lấy ra mấy trăm đồng, mới về tới quê nhà.
Lâm Phong bị Tô Dĩnh nhạc đánh cho lỗ mũi lõm xuống, nếu lúc trước xảy ra chút trầy xước nào đã vội chạy đến bệnh viện từ lâu rồi, nhưng bây giờ đừng nói đi bệnh viện, đến tiền ăn cơm cũng trở thành vấn đề.
Bởi vậy chỉ có thể nằm ở nhà, đau cũng tự mình chịu đựng.
Nhà cũ là trước kia khi Lâm Phong làm ăn phát đạt xây dựng, thì bây giờ bọn họ ngay cả cái nhà cũng không có mà ở.
“Anh Phong, đứng lên uống chút canh đi…” Mục Thấm Tâm nhẫn nhịn sắm vai người vợ hiền, nhưng đã càng ngày càng không có kiên nhẫn.
Cô ta hy vọng tòa án nhanh chóng điều tra rõ rang và bắt Lâm Phong vào tù, như vậy cô ta có thể đường đường chính chính rời đi.
Nhưng Lâm Phong trước đó đã sớm có chuẩn bị, trước mắt có một gã công nhân đã thay anh ta vào tù..
Lâm Phong nhìn thoáng qua bát canh trong veo, chỉ có một ít rong biển trôi nổi trên đó, anh ta lập tức hất bát canh lên, quát:
“Chết tiệt, cái quỷ gì thế này, cái thứ này mà cô cũng dám cho tôi uốn…?”
Nói được nữa chừng, chạm phải vết thương khiến anh ta đau đến nhe răng trợn mắt.
Mục Thấm Tâm cúi đầu, điềm đạm đáng thương lau nước mắt.
Lâm lão phu nhân ở phòng khách kêu to: “Mục Thấm Tâm, cô còn không mau đi nấu cơm! Muốn chúng tôi chết đói à!”
Mục Thấm Tâm thật sự chịu không nổi, cô cũng không phải người hầu của bọn họ!
Tại sao bọn họ luôn coi cô là bảo mẫu miễn phí?!
Đúng lúc này, Lâm lão phu nhân đang xem video……
[Hôm nay chúng ta được mở mang kiến thức, bốn chiếc Rolls Royce phiên bản cũ, các bạn có biết chiếc xe này giá bao nhiêu không? ] [Không biết là nghênh đón tiểu công chúa nhà ai, hâm mộ quá.]Trong video, chính là hình ảnh Túc Bảo được ôm lên xe!
Lâm lão phu nhân xem xong liền thấy đau tim, một hơi thở cũng thở không thông.
“Thật quá đáng! Bản than nó đang hưởng thụ sung sướng, lại quên mất ông bà nội của mình, đúng là đồ cái thứ vô ơn……”
Lâm lão phu nhân không nhịn được mắng.
Mục Thấm Tâm trốn trong phòng bếp, lén mở điện thoại ra xem.
Tám người đàn ông tuấn dật khí vũ hiên ngang, đều đeo khẩu trang cúi đầu, chung quanh còn có bảo vệ mở đường.
Nổi bật nhất chính là Túc Bảo được ôm trên tay, giống như một binh đoàn đang bảo vệ cô công chúa nhỏ của họ.
Mục Thấm Tâm nhìn chằm chằm bốn chiếc xe sang trọng, đáy lòng càng thêm ghen tị.
Cô ta nghĩ trăm phương ngàn kế tranh giành hai năm trời, khó khăn lắm mới ngồi lên vị trí Lâm phu nhân, hôm nay lại rơi xuống kết cục như vậy.
Con bé mà cô ta cho là tạp chủng kia, lại là thiên kim của Tô gia!
Sớm biết như vậy cô còn tranh giành cái gì? Còn không bằng đi lấy lòng Tô Cẩm Ngọc……
Mục Thấm Tâm quyết không cho phép cuộc đời mình kết thúc như vậy, cô ta tuyệt đối không nhận thua!
Đáy mắt cô ta hiện lên một tia độc ác, mở điện thoại ra….