Bạch Hiểu nhanh chóng nhận ra rõ ràng quan hệ, lần nữa chào hỏi.
“Là quốc vương.”
Lúc này, Tang Phong vẫn luôn trầm mặc đã mở miệng, sửa lại sai lầm của Bạch Hiểu.
…… A?
Thanh âm Bạch Hiểu đột nhiên im bặt, cậu quay đầu nhìn về phía Tang Phong, hai mắt đầy ắp nghi hoặc.
Tang Phong lặp lại lần nữa: “Đây là quốc vương đương nhiệm của đế quốc Kester, Cổ San Na bệ hạ.”
Bạch Hiểu: “……”
Trời má.
“Quốc, gặp qua quốc vương bệ hạ!”
Bạch Hiểu khẽ hít hà một hơi, sau đó quyết đoán khom lưng hành lễ chuẩn 90 độ.
“Không cần hành lễ vậy đâu.” Cổ San Na nở nụ cười, lại nói với Tang Phong, “Còn lại chờ con về rồi nói sau, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, mẹ.”
Tang Phong nghiêm trang nói ngủ ngon, sau đó ngắt video.
Bạch Hiểu nghe được một tiếng “beep” rất nhỏ, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Kia chính là quốc vương đó.
Tuy rằng hình tượng hoàn toàn khác biệt với ấn tượng, nhưng, kia chính là quốc vương! Quốc vương đó!
“Cậu ổn không?”
Không biết khi nào Tang Phong đã đứng trước mặt Bạch Hiểu, nhìn thần sắc biến ảo không ngừng của cậu, có chút nghi hoặc.
Bạch Hiểu ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời: “Tôi ổn lắm.”
Tang Phong: “……”
Loài người này làm sao vậy?
Tang Phong chỉ nghi hoặc ngắn ngủn hai giây, sau đó quyết định bắt đầu nhiệm vụ hàng ngày của mình —— ở chung với Bạch Hiểu thật tốt.
Tang Phong nghĩ nghĩ, bắt đầu câu chuyện: “Ngày mai đi rồi, cậu khẩn trương không?”
Bạch Hiểu lấy lại tinh thần, thần kinh phấn khởi cũng dần bình tĩnh lại.
Bạch Hiểu: “Khẩn trương, nhưng tôi sẽ nỗ lực khắc phục.”
Tang Phong hơi nhấp môi dưới, hắn có thể nghe được, đối thái độ của hắn Bạch Hiểu không chỉ mới lạ mà còn có chút khoảng cách cung kính.
Kỹ xảo ở chung với người khác của Tang Phong thật sự là không còn gì để nói, vì thế chỉ có thể dùng tư duy logic để phân tích —— Bạch Hiểu khẩn trương → bởi vì cậu sợ hãi những điều chưa biết → cho nên muốn giải quyết sợ hãi → vậy phải đi tìm hiểu những điều chưa biết đó.
Vì thế, bóng đèn trên đỉnh đầu Tang Phong sáng ngời, kế từ đó mà ra —— hắn phải phổ cập cho Bạch Hiểu hoàn cảnh của Kester.
Tang Phong: “Khu vực sinh sống của loài người hiện nay, ở tận cùng phía nam của lục địa, bên ngoài tường cách ly là Mê Vực rộng lớn vô biên. Động vật ở Mê Vực được loài người các cậu gọi là ‘hung thú’, chỉ là một phần ngàn trong các giống loài thường thấy ở Kester, hơn nữa lực công kích còn nằm trong một phần ngàn yếu nhất.”
Bạch Hiểu: “……”
Sao lại nhảy lên đề tài to lớn thế nhỡ?
Tang Phong tiếp tục nói: “Mà ở khu vực người Kester sinh sống, cũng chính là nơi cậu sắp đến, đó mới chân chính là Kester. Trong thành thị rất an toàn, nhưng phải tiếp xúc với ma thú —— chính là hung thú của các cậu, mỗi một người Kester đều phải trải qua, thân làm lưu học sinh, tự nhiên các cậu cũng giống vậy.”
“Mà những ma thú đó, tính công kích và lực phá hoại đều rất mạnh, lớn nhất thậm chí còn cao như một tòa nhà. Cho dù là ma thú nhỏ yếu, thường thấy nhất, móng vuốt chúng nó cũng có thể dễ dàng phá hủy giáp ngoài của những chiếc xe loài người.”
Bạch Hiểu: “……”
Bạch Hiểu yên lặng nhìn trang bị phòng ngự trên cổ tay —— không biết có thể xin nhiều thêm mấy cái không nữa?
Tang Phong phổ cập khoa học xong, bắt đầu tổng kết: “Điểm khác biệt lớn nhất chính là ở chỗ này, có điều cậu không cần lo lắng, còn lại cũng không quá khác biệt với loài người bên này. Cho nên, cậu không cần khẩn trương.”
Nghe được câu cuối cùng, Bạch Hiểu sửng sốt.
Vậy, Tang Phong nói nhiều như thế, kỳ thật là đang an ủi cậu?
Bạch Hiểu: “……”
Con đường an ủi này có phải là quá khúc chiết rồi không?
Chỉ là, cảm giác không xấu.
“Cảm ơn.” Bạch Hiểu nở nụ cười, là nụ cười phát ra từ nội tâm, “Tôi không lo lắng phong tục quá khác biệt nữa rồi.”
Tang Phong nhìn nụ cười của Bạch Hiểu, tầm mắt vốn dĩ đang quan sát cảm xúc của Bạch Hiểu, cũng dần dần mềm xuống.
Tang Phong rèn sắt khi còn nóng, nói: “Lo lắng chuyện phong tục cũng không sao cả, sau khi các cậu đến, sẽ có giáo viên chuyên môn phụ trách dạy ngôn ngữ, chữ viết, cùng với phong tục tập quán của Kester.”
Bạch Hiểu nghe đến đó, lại bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.
Bạch Hiểu: “Nói đến chuyện này, điện hạ và Lục chuẩn tướng, thậm chí những nhóm cận vệ đó nữa, tiếng Bắc Quốc của các anh đều rất tiêu chuẩn nha.”
Tang Phong: “Ừm, lúc trước cố ý tìm hiểu qua.”
Bạch Hiểu không khỏi có chút bội phục: “Lợi hại quá, có lẽ phải học rất lâu, lúc trước cũng khó khăn lắm tôi biết chữ, nghe nói là ngôn ngữ Bắc Quốc được giữ lại hoàn chỉnh nhất, cũng quá nhiều rồi.”
Tang Phong nghi hoặc: “Khó khăn lắm sao?”
Bạch Hiểu: “……”
Nhìn biểu cảm của Bạch Hiểu, Tang Phong hiểu ra —— này có nghĩa là lời hắn nói lại có chỗ nào không hợp “Lễ nghi giao tiếp” rồi.
Vì thế Tang Phong cứu vãn nói: “Ừ, quả thật là nhiều chữ. Tôi ước chừng phải dùng thời gian một tuần mới nhớ kỹ được toàn bộ.”
Bạch Hiểu: “……”
Tang Phong: “……”
Ừm? Vì sao biểu tình này còn gia tăng?
Bạch Hiểu: “A, thời gian cũng trễ rồi, mai còn phải dậy sớm nữa, vậy ngủ ngon nha, điện hạ.”
Tang Phong: “…… Ừm, ngủ ngon.”
Tang Phong đứng đó, nhìn theo bóng lưng Bạch Hiểu khuất dần sau cánh cửa, mày hắn khẽ cau lại —— vừa rồi cuối cùng đã nói sai chỗ nào rồi?
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Hiểu: Không muốn nói chuyện với học bá nữa. [mỉm cười tái kiến.gif]
Tang Phong:……[ ủy khuất.]