Tịch Vụ xác thực học qua kiếm thuật, có thể thấy biểu hiện hôm nay xem như trưởng tử cũng so kém nàng. Nếu như không nhờ tiểu nữ chỉ sợ hắn ngày hôm nay để thân Tuyên Vương phủ.
Nhưng mà nơi này không phải nơi tốt để hỏi, nghĩ đến những quái vật bên trong đó, Diệp Khiếu nói: “Về trước đi.”
Trong lòng của hắn trĩu nặng, yêu vật hiện thế, chỉ sợ Đại Hạ hơn mười năm an ổn không còn.
Sắp thay người lãnh đạo rồi.
Xuân Đào gặp Tô Tô, mắt đỏ vành mắt nói: “Tiểu thư, nô tỳ cho là ngươi xảy ra chuyện……huhu….Hù chết nô tỳ…”
Tô Tô buồn cười lại cảm động: “Yên tâm đi, tiểu thư nhà ngươi phúc lớn mạng lớn, không sẽ dễ dàng chết như vậy.”
Hỉ Hỉ nghẹn ngào, nâng lò sưởi cùng áo choàng vây Tô Tô cực kỳ chặt chẽ.
Tô Tô thực sự chật vật tay trắng nõn tất cả đều là vết cắt nhìn thấy mà giật mình.
Vừa mới chỉ lo bảo toàn mạng sống không có cảm thấy đau giờ lạnh đến chết lặng. Hiện tại có chút ấm áp, mới phát giác được nhói nhói.
Quanh thân ấm áp, nàng dễ chịu không ít.
Đạm Đài Tẫn tại nơi hẻo lánh, trầm mặc không nói.
Từ sau khi rời khỏi Triệu Vương, hắn liền hết sức yên tĩnh.
Thiếu niên liền ngày xưa yếu đuối đáng thương cũng sẽ không tiếp tục ngụy trang, bộ mặt đường cong băng lãnh, giống tháng mười hai Đông Tuyết.
Không biết trong lòng của hắn là khuất nhục càng nhiều hay là căm hận càng nhiều.
Tô Tô nhìn về phía tay Đạm Đài Tẫn.
Xương ngón tay bị Triệu Vương giẫm nát, vô lực buông thõng, máu thịt bầm đen phát tím.
Tương lai đại nhân vật kinh thiên động địa, một năm này, chỉ có thể ở nhân gian chịu mọi loại khổ sở.
Tô Tô căm hận hắn tương lai chuyện gì cũng làm, nhưng mà nghĩ đến người trong lãnh cung bị bức điên, tâm tình khó tránh khỏi có chút phức tạp.
Nàng ở trong lòng niệm Thanh tâm chú.
Để cho mình không đồng tình hắn, đừng nghĩ đến quá khứ của hắn.
Âm thanh móng ngựa cộc cộc, Tô Tô đột nhiên ý thức được một vấn đề, Ma vương sao lại thức tỉnh?
Không nhìn thấy đầu đuôi câu chuyện của quá khứ, như vậy, Đạm Đài Tẫn là bị người giết chết hay là ngoài ý muốn tử vong? Luôn nghĩ quẩn mình chán sống rồi hả!
Cuối cùng một loại khả năng… Nhìn thiếu niên u ám, cả người Tô Tô đều không tốt.
Trên mặt Đạm Đài Tẫn không lộ ra chi sắc đau đớn chỉ lộ ra mười phần chết lặng.
Hắn lạnh lùng nghĩ, Diệp Tịch Vụ sở dĩ giúp hắn, nhất định là cảm thấy hắn làm mất mặt Diệp gia.
Nàng trúng Kết Xuân tằm, vô luận như thế nào đều phải bảo vệ mạng hắn.
Hắn chờ Diệp Tịch Vụ cùng hắn tính sổ.
Giống như trước, chế giễu hắn là phế vật vô dụng.
Như hắn dự tính, thiếu nữ quả nhiên nghiêng nhìn tới.
Nhưng nàng cũng không có mắng hắn, ngược lại do dự cởi ngọc bên hông, ở trên người hắn, nói ra: “Cái này cho ngươi, Triệu Vương nhìn nó kiểu gì cũng sẽ kiêng kị một chút.”
Đây là năm đó Diệp Tam tiểu thư sinh ra, Hoàng đế ngự tứ, lúc đó Diệp đại tướng quân còn đang ở sa trường, Diệp Tam tiểu thư mới sinh ra không có mẫu thân.
Hoàng đế thương nàng, cho nàng một khối ngọc.
Cũng là tượng trưng cho thân phận nàng.
Tô Tô nói: “Triệu Vương âm độc, mấy chục năm sau như cát vàng. Nói không chừng mệnh kém cỏi, sống không đến lúc đó. Ngươi bây giờ có lẽ không thể làm cái gì, nhưng nhất định phải sống lâu hơn hắn, lâu một chút nữa. Quá khứ chỉ là quá khứ, người sống, vĩnh viễn hướng về phía trước.”
Nàng khô cằn an ủi, hi vọng Đạm Đài Tẫn vô luận như thế nào, đến nghĩ thoáng chút.
Hắn nghĩ quẩn, chúng sinh tam giới đều sẽ lâm vào Địa Ngục.
Đạm Đài Tẫn mím chặt môi, Tô Tô chớp mắt, thân thể của hắn vô ý thức kéo căng, nghĩ cách xa nàng một chút.
Hương thơm thiếu nữ tỏa khắp trong xe ngựa làm cho người ta không có chỗ có trốn.
Ngón tay của hắn vô ý đụng phải khối ngọc màu sắc oánh nhuận kia.
Không biết là ấm hay là lạnh.
Từ góc độ Đạm Đài Tẫn nhìn sang, trên mặt thiếu nữ bẩn thỉu như mực chảu xuống, tuyết tan đi ướt nhẹp.
Nàng không để ý chút nào lau lau khuôn mặt, trên tay tất cả đều là vết thương, bởi vì mu bàn tay trắng nõn, vết máu lộ ra trông rất dữ tợn.
Vì sao nàng lại bị thương, Đạm Đài Tẫn rất rõ ràng.
Hắn nhìn chằm chằm tóc của nàng, trong lòng quanh quẩn trào phúng vô tận.
Ngu xuẩn.
Dạng người ngu xuẩn này, cũng khó trách vận khí tốt như vậy, còn có thể sống được trở về.
Hắn nghĩ giống như trước kia, làm ra bộ dáng nhu thiện đáng thương, đối với nàng cảm ơn.
Hắn am hiểu nhất.
Thế nhưng hôm nay, môi hắn giật giật, trong mắt vẫn lạnh như cũ.
Đạm Đài Tẫn nhắm mắt lại, dứt khoát không nhìn nàng nữa
*
Tô Tô nghỉ ngơi hai ngày, tu dưỡng hồi nguyên khí.
Đạm Đài Tẫn vẫn như cũ bị giam tại Đông Uyển, ngày càng thêm lạnh, Tô Tô cho người mang cho hắn giường chăn mền đến. Chỉ chờ Nhị công tử cùng Tam công tử trong phủ đi ra ngoài lần nữa, chân tướng sẽ rõ ràng.
Nghĩ đến hai tay hắn, nàng hung ác quyết tâm, không để đại phu đi trị.
Lập trường khác biệt, không thể có tâm tư dư thừa.
Cái này với nuôi dưỡng nô lệ không khác nhau, mặc kệ tàn không tàn, miễn là còn sống là được. Ngẫu nhiên trong lòng Tô Tô cũng sẽ không quá tự tại, sau đó vừa nghĩ tới những linh vị kia liên tục không dứt tại Thi Sơn.
Tô Tô lo lắng hôm đó mình chém giết ong Xích Viêm, sẽ cho Diệp Khiếu sinh nghi, thế là sớm nghĩ sẵn trong đầu, chờ Diệp Khiếu tra hỏi lại quá khứ của nành
Ai biết Diệp Khiếu không hồi phủ, hai ngày này đều ở bên ngoài.
Trong phủ tình thế không khỏi khẩn trương một không khí sợ hãi, bao vây Đại Hạ Hoàng Thành, sáng sớm lúc ăn cơm, Đỗ di nương nói: “Tướng quân hai ngày không có trở về phủ, quái vật kia có thật lợi hại như bên ngoài truyền ra không?”
Diệp Lam Âm nói: “Di nương hỏi Tam muội muội, Tam muội muội không phải đã gặp qua sao?” Nàng nhìn về phía Tô Tô, sắc mặt không tốt, còn đang vì đồ cưới của mình bị mất trộm mà oán hận.
Tô Tô gật đầu: “Xác thực lợi hại, cho nên khoảng thời gian này, mọi người ít đi ra ngoài.”
Đỗ di nương nói: “Ta nghe nói, vật kia là từ Chu quốc lưu truyền tới Chu quốc bồi dưỡng những quái vật kia có thể hay không lại muốn…”
Muốn khai chiến.
Hơn mười năm trước, Chu quốc thảm bại, đưa Hoàng tử Đạm Đài Tẫn làm vật thế chấp.
Bây giờ Chu quốc, lúc này không giống ngày xưa, nghỉ ngơi lấy lại sức, binh cường mã tráng thủy thảo phong mỹ, mà Đại Hạ băng tuyết bao trùm. Chu quốc vốn đối với Đại Hạ nhìn chằm chằm, Chu quốc đột nhiên tiến đánh biên cảnh không phải không khả năng.
Lời nói này của Đỗ di nương, để tất cả mọi người có chút sầu lo.
Dù sao thật muốn đánh, nam nhân Diệp gia sẽ ra chiến trường đầu tiên.
Lão phu nhân không vui ngắt lơif Đỗ di nương: “Nhà trong (*)không nên bàn luận.”
(*) nơi ở cho phụ nữ
Cũng không thể chưa khai chiến mà khiến cho lòng người bàng hoàng.
Bàn luận thế cục này ảnh hưởng trực tiếp nhất là Đạm Đài Tẫn bị người trong phủ nghị luận.
Buổi chiều Xuân Đào lo lắng nói: “Tam tiểu thư, những hạ nhân kia nói điện hạ là ai hoạ, còn nói nếu như Chu quốc cùng Đại Hạ khai chiến, tướng quân sẽ chém điện hạ đầu tiên, cái này là thật sao?”
Xuân Đào rất lo lắng tiểu nha đầu xem điện hạ là phu quân của tiểu thư, nàng sợ chuyện phát sinh như vậy
Tay Tô Tô đang viết chữ dừng một chút.
Nàng lần thứ nhất thể ngộ ra được, có người mong an ổn sống qua ngày khó như vậy.
Tô Tô không hiểu chiến tranh ở thế gian mọi người đều rõ ràng, hai nước khai chiến, Đạm Đài Tẫn nhất định sẽ trở thành mục tiêu công kích.
Đối với Chu quốc mà nói, hắn là con rơi bị ném bỏ hơn 10 năm, đối với Đại Hạ nói, hắn là tù binh không có chút tôn nghiêm nào.
Nếu như nàng không nghĩ biện pháp cứu hắn, nhất định phải biết chuyện hắn xảy trước đó, nghĩ biện pháp rút ra Tà Cốt.