“Không sao.” Trần Cảnh An đè hắn không cho rời khỏi ghế, dỗ dành: “Tôi không sao.”
Phục Việt lại đột nhiên nổi giận, hắn nhẫn nhịn đã lâu, chuyện này xảy ra như giọt nước tràn ly.
Hắn đứng dậy, nắm lấy cổ Trần Cảnh An, giận dữ hét lên: “Rốt cuộc là ai đánh?”
Huấn luyện viên doanh trại đi đến, nhìn Phục Việt đang trong cơn thịnh nộ, nói: “Huấn luyện chấm dứt, cậu bị đào thải.”
“Không.” Trần Cảnh An nghiêng đầu sang chỗ khác, khẩu trang che mất nửa gương mặt, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định lạ thường: “Cậu ấy không hề phạm quy.”
“Cậu ta đã rời khỏi băng ghế.” Người đi tới khinh thường nói với Beta đối diện.
“Bài test này kiểm tra về ham muốn tình dục.” Trần Cảnh An nói: “Cậu ấy đã nhẫn nhịn, không làm bất kỳ chuyện gì Omega dưới kia, nên cậu ấy không bị đào thải.”
“Cậu xác định cậu ta đã kiềm chế chứ?” Huấn luyện viên chỉ túp lều nhỏ dưới thân Phục Việt, cười nhạo: “Cậu ta chỉ mụ mị đầu óc nhìn lầm đối tượng động dục thôi.”
“Dù vậy, cậu ấy cũng chưa làm gì tôi.” Trần Cảnh An đứng giữa phòng, gằn từng chữ: “Không thể đào thải cậu ấy.”
Huấn luyện viên nhìn tên Beta chẳng biết từ đâu nhảy ra, còn phải chịu đựng bao nhiêu mà vẫn chưa chết này, thương hại nói: “Nhưng cậu ta đang bóp cổ cậu đấy.”
Trần Cảnh An siết chặt tay, y nhìn vào đôi mắt không còn minh mẫn của Phục Việt, hạ giọng nói: “Là tôi dụ dỗ cậu ấy.”
“Hả?” Huấn luyện viên bỗng cảm thấy hứng thú: “Chà, vậy thì không hay rồi, dựa theo quy củ, cậu ta sẽ không bị đào thải, nhưng cậu thì phải chết.”
“Ra đây!” Huấn luyện viên giơ gậy sắt trong tay lên: “Chịu được mà không chết thì tôi sẽ giữ lại cái mạng hèn của cậu.”
Trần Cảnh An cắn chặt răng, đang định cùng hắn ta ra ngoài thì Phục Việt bất ngờ cản lại.
Hương pheromone trên người hắn rất nồng, mang mùi gió cuộn mưa dông: “Để tôi xem ai dám động vào cậu ấy.”
Huấn luyện viên thay đổi sắc mặt: “Phục Việt, bây giờ nếu dừng lại, cậu sẽ chỉ bị đào thải. Nhưng nếu dám ra tay với tôi, cậu sẽ phải chết.”
Phục Việt nhìn chằm chằm cây gậy sắt trong tay huấn luyện viên, nghiến răng nói: “Để tôi xem, ai – dám – động – vào – cậu – ấy.”
“A! A a a…” Tiếng kêu khóc của Omega bị đánh dấu hoàn toàn bên cạnh đã phá vỡ trạng thái bế tắc, quyết định thắng bại cuối cùng.
Trần Cảnh An cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, y sắp không đứng nổi.
“Phục Việt.” Giọng huấn luyện viên trầm trầm: “Tóm lại cậu đã phạm quy, cho dù chỉ còn lại hai Alpha cũng không thể phá vỡ quy tắc.”
“Đi ra!” Hắn nói: “Để xem cậu có thể chịu được mấy gậy của tôi.”
Gió trên pháp trường rất lớn, thổi tới người Phục Việt, để lộ bóng dáng gầy gò của hắn. Trần Cảnh An bị ngăn lại, không cho chạy tới pháp trường. Huấn luyện viên nện từng gậy sắt xuống người Phục Việt, mang theo sự đau đớn như rút gân rút thịt.
Phục Việt kêu lên thành tiếng, dường như hắn có thể nghe thấy giọng Trần Cảnh An vừa khóc vừa kêu, nói thật không công bằng, không công bằng.
Hắn nở nụ cười, An An ngốc, làm gì có sự công bằng hay không công bằng chân chính chứ. Hắn được trường Quân đội chọn bồi dưỡng là nhờ vào gia thế, hiển nhiên sẽ phải trả giá lớn cho chính con đường tắt của mình.
Doanh trại khép kín này không có tình người, càng không nể nang quyền thế, đó cũng là lý do vì sao bọn họ có thể tuyển chọn được Thiếu tướng chân chính.
Phục Việt phun ra ngụm máu cuối cùng, huấn luyện viên cũng dừng tay lại. Hắn nhìn Phục Việt nằm rạp trên tuyết như một đám bùn lầy, hừ nhẹ: “Nếu cậu có thể chịu được, vậy cũng coi như tôi không nhìn lầm.”
Trần Cảnh An được thả ra, y lảo đảo chạy tới, nhìn Phục Việt ngã phục dưới đất, lưng đẫm máu, đau đớn khóc thành tiếng.
“Phục Việt, Phục Việt…” Trần Cảnh An đi tới muốn dìu hắn, nhưng y lại không thể ôm được một Phục Việt bất động. Trần Cảnh An đành phải giúp Phục Việt lau tuyết trên mặt đi, xoa gương mặt đông cứng của hắn, vừa khóc vừa nói: “Phục Việt, anh phải sống, nhất định phải sống sót…”