“Chắc nó thích cậu nên mới hôn một cái.” Quý Lăng Vi chưa bị ngỗng mổ lần nào, quả trứng hồi sáng được đặt bên cạnh gối, dù sao cũng đẻ trong quan tài không nên ăn.
“Thích thì thích, mổ mông làm gì…”Ngô Hữu Tài khó chịu.
Vương Đức Phát cười không nhặt được mồm.
“Chúng ta phải ở trong phó bản bao lâu?” Quý Lăng Vi hỏi.
“Nhanh thì vài ngày, chậm thì ở tới già.” Ngô Hữu Tài thở dài.
“Chúng ta sử dụng cơ thể thật để hoạt động trong phó bản hả? Dòng chảy thời gian có giống thế giới thực không?” Quý Lăng Vi tiếp tục hỏi.
“Là cơ thể thật, mất tay gãy chân cũng là thật, nếu kiếm được nhiều tích phân, trở về dùng nó chữa là được. Muốn trở nên xinh đẹp hệ thống sẽ chỉnh cho anh đẹp đến nghiêng thùng đổ nước, tự nhiên hơn phẩu thuật thẩm mỹ nhiều,kết hợp thêm năng lực mê hoặc lòng người nữa đỉnh cực kì….. Mà anh đẹp như vậy cần làm gì haha…..Còn chuyện dòng chảy thời gian, mỗi lần em rời khỏi phó bản, thế giới thực chỉ mới qua một giây.” Ngô Hữu Tài vừa đi vừa giải thích.
“Ồ~.” Quý Lăng Vi có chút thất vọng “Cảm ơn cậu đã tiết lộ thông tin.”
“Khách sáo gì chứ, sau khi rời khỏi đây anh sẽ biết thôi.” Ngô Hữu Tài xua tay, “Người chơi còn có thể thêm bạn tốt nè, tạo tổ đội tham gia phó bản nè, nhiều chức năng lắm.”
Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, bọn họ đến Tây viện trước, vừa hỏi hạ nhân lộ vẻ khó xử: “Nhị thiếu gia đi ra ngoài tìm đại thiếu gia, chắc đang ăn cơm cùng lão gia và phu nhân……”
“Đi thôi.” Quý Lăng Vi Ngô Hữu Tài, Vương Đức Phát bẻ hướng đến phòng thuốc.
“Đỗ phủ như cái mê cung, sao Bạch ca nhớ hay thế?” Ngô Hữu Tài ngưỡng mộ.
Đỗ phủ cỏ cây xanh um, sân lại nhiều, cái này nối tiếp cái kia, nếu không phải người ở đây từ lâu, rất khó xác định đường.
Quý Lăng Vi gõ gõ đầu mình.
Từ lúc trời xui đất khiến để cậu vào nhầm phòng Đỗ Cảnh Hòa, cậu vẫn luôn ghi nhớ kiến trúc trong Đỗ phủ, tránh giẫm lên vết xe đổ.
“Haiz, là do em ngu nghốc….”Ngô Hữu Tài thở dài. Dọc đường Vương Đức Phát không nói tiếng nào, trông như ông chú trung niên cẩn thận, lại không đáng tin cậy chút nào.
“Đỗ Triển Vinh?” Quý Lăng Vi xa xa gọi một tiếng.
“Khụ, ngươi đến rồi?” Đỗ Triển Vinh vừa lúc đẩy cửa ra tới.
Sắc mặt cậu ta tái nhợt, thở không ra hơi, dáng đi khập khiễng, dưới trường bào lòi hai cái giò trắng nõn, quần không cánh mà bay.
Không có giấy chùi, đau khổ chờ đợi, cuối cùng cậu ta vẫn chọn hy sinh cái quần. Hơn nữa trời đã tối, cũng không ai thấy. Nếu không đụng trúng Quý Lăng Vi đang xách đèn lồng.
Đỗ Triển Vinh nhìn đèn lồng trong tay Quý Lăng Vi, rồi liếc sang xấp giấy trong tay Vương Đức Phát.
Đỗ Triển Vinh:”…………”
Quý Lăng Vi:”……….”
Ngô Hữu Tài và Vương Đức Phát:”………..”
Cho dù không ai nói năng gì, trong lòng mọi người đều hiểu.
Đỗ Triển Vinh đã không cần giấy chùi nữa rồi.
Trong cái khó ló cái khôn.
Có lẽ là ngồi xổm quá lây khiến chân tê rần, nửa thân dưới Đỗ Triển Vinh điều khiển có chút khó khăn.
Cả người hôi rình.
Đoàn người câm nín quay về Tây viện, Đỗ Triển Vinh hỏi: “Tìm được đại ca không, huynh ấy có dưới giếng không?”
“Không có, chắc hắn chìm sâu quá.” Lần sau gặp lại Đỗ Cảnh Hòa, rất có thể sẽ nhìn thâyd cái xác ướt như chuột lột mở miệng nói chuyện. “Lần sau”, rất có khả năng chính là đêm nay.
“Ngươi nói xem thật sự do quỷ gây rối hả? Hay con người cố ý làm như vậy……” Đỗ Triển Vinh có chút mê mang.
“Không biết.” Quý Lăng Vi nhìn bóng cây, bình tĩnh nói, “Cảnh Hoà mất chưa lâu, đại phu già cũng đi theo. Rốt cuộc chuyện này là trùng hợp hay là có người hại?”
“Đúng là có chút kỳ quặc.” Đỗ Triển Vinh gật đầu.
“Chúng ta bàn bạc kỹ một chút nhé.” Quý Lăng Vi đưa cậu ta về Tây viện.
“Được, đêm nay ngươi cứ ở tạm Tây viện, Đông viện quạnh quẽ lắm.” Đỗ Triển Vinh đề nghị.
“Đến lúc đó lại nói.” Quý Lăng Vi không chắc chắn nói.
Cậu tin mình đang bị Đỗ Cảnh Hòa theo dõi.
Nhưng cậu không hiểu, tự dưng hắn lại theo dõi người không liên quan.
Thôi kệ, dù sao cũng không phải lần đầu tiên.
Trên đường đi Ngô Hữu Tài và Vương Đức Phát luôn giữ im lặng. Chủ nhân nói chuyện, nào có đến lược hạ nhân xen mồm vào?
Cho dù Đỗ Triển Vinh ra nước ngoài học, trong xương cốt vẫn là nhị thiếu gia Đỗ gia, không có khả năng đối xử bình đẳng với mọi người.
Đỗ Triển Vinh chuẩn bị tắm rửa, Quý Lăng Vi hỏi: “Tôi đến thư phòng đọc sách một lát được không?”
“Được chứ, ngươi cứ đọc thoải mái, nếu muốn tìm loại nào, chờ ta tắm xong sẽ tìm phụ cho.” Đỗ Triển Vinh nhiệt tình, dẫn Quý Lăng Vi tới trước kệ sách, vội vàng rời đi.
“Muốn tìm gì hả?” Ngô Hữu Tài hỏi.
“Phân biệt nét chữ….cậu kiếm chỗ ngồi đi đừng làm phiền tôi.” Quý Lăng Vi nhỏ giọng nói.
Ngô Hữu Tài làm động tác ok, ngồi dước đất lật sách cùng Vương Đức Phát. Trong thư phòng thắp đèn dầu, cái bóng ánh lên cửa sổ biến mất khi ngồi xuống.
Quý Lăng Vi lật vài quyển sổ chép bài, chữ viết giống y chang tờ giấy cậu ta viết cho Tôn Hương Nhi.
Quý Lăng Vi tiếp tục lật quyển khác. Kệ sách tuy nhiều, nhưng sau khi được phân loại cẩn thận, tìm khá dễ dàng.
Cậu lật một tập thơ của Shakespeare, phát hiện bên có chữ viết giống hệt tờ giấy giấu dưới tảng đá.
“Ngọn lửa mới sẽ dập tắt ngọn lửa cũ.”
Người nọ viết như vậy.
“Mấy cậu nhớ kỹ chữ viết này rồi tìm chủ nhân của nó nhé.” Quý Lăng Vi đưa cho Ngô Hữu Tài, Vương Đức Phát xem.
Thật ra hỏi Đỗ Triển Vinh nhanh hơn, nhưng phải đợi người ta tắm rửa cái đã xong lại nói sau.
Chẳng biết nhị thiếu gia muốn chà bao nhiêu lần nữa mới cảm thấy đủ đây.
Tác giả có lời muốn nói: Ngọn lửa mới sẽ dập tắt ngọn lửa cũ____Shakespeare