Kể từ khi ngày đầu tiên gửi tấm ảnh, Hình Vân vẫn chưa liên lạc với Tiết Doanh Song nữa.
Hắn nghĩa nhóc thế thân này đã nhiều ngày như vậy không gặp hắn, khẳng định là buồn muốn chết rồi, hắn không mang theo chút đồ trở về, e rằng nhóc thế thân lại phải âm thầm khổ sở cho mà xem.
Quản lý cửa hàng là nhân viên lâu năm của Hình Vân, sớm đã thăm dò được tính cách của Hình Vân. Cô thấy Hình Vân nhận quà, lại nói: “Vốn dĩ cô trợ lý còn muốn mua bánh ngọt, nhưng tiệm bánh ngọt đó hot quá, xếp cả một hàng dài, chính là sợ anh mang về bất tiện, cho nên không mua trước. Nếu anh không chê phiền phức…”
“Bánh ngọt gì?” Hình Vân nghe thấy bánh ngọt, trong lòng lay động, “Tôi xem thử.”
Quản lý cửa hàng vội vàng lấy điện thoại gửi cho Hình Vân, bán chạy nhất ở tiệm bánh ngọt là bánh kem dâu tây, chế tác cực kỳ tinh xảo, mỗi một cái bánh ngọt giống như hình vẽ. Hình Vân vừa thấy là bánh kem dâu tây, lập tức nói: “Giúp tôi mua một cái, ngày mai tôi mang về.”
Tâm tình Hình Vân thật tốt.
Mang một ít bánh ngọt trở về dỗ dành nhóc thế thân đó, lần này nhóc thế thân sẽ không khóc hu hu rồi nhỉ?
Thành phố A, Tiết Doanh Song – học đến quên ăn quên ngủ ngẩng đầu lên, phát hiện trời đã tối rồi.
Cậu cầm phần cơm chiên lúc trưa chưa ăn xong còn đặt trên bàn qua. Cơm chiên để đến trưa, hạt cơm đã sớm bị nguội cứng ngắt, nhưng cậu lại giống như không hề hay biết nhanh chóng lùa cơm vào miệng, vừa để chén đĩa xuống, tiếp tục học bài.
*
Hình Vân vui vẻ một hồi, nhưng lập tức tỉnh táo lại. Chút đồ vật nhỏ sao đủ dỗ dành Tiết Doanh Song?
Thứ Tiết Doanh Song không có được lại chính hắn, nào có phải một chút bánh quy, bánh ngọt là có thể thay thế chứ?
Hình Vân lại mua quần áo, giày dép cho Tiết Doanh Song, nhưng cảm thấy vẫn chưa được, mãi vẫn chưa đủ.
Tối đến, Hình Vân đi gặp mặt mấy người bạn làm ăn, một nhóm người bao một phòng lớn ở trong pub.
Nói là bạn làm ăn, kỳ thật trên thực tế cũng chỉ có một hai người qua lại làm ăn cùng Hình Vân, những người khác đơn giản những người bạn quen biết trong giới kinh doanh, hoặc là bạn bè do người khác dẫn đến, gần hai mươi người, không có mấy người mà hắn quen mặt.
Tính cách Hình Vân lầm lì, đối với những hoạt động này kỳ thực không hứng thứ gì cho lắm, nếu không phải người làm kinh doanh coi trọng việc giao thiệp, coi trọng dĩ hòa vi quý, hắn thực sự muốn trở lại khách sạn ngồi phịch trên giường xem đá bóng.
Nhưng đến cũng đến rồi, lúc nên xã giao thì xã giao nên uống rượu thì uống, nên nói thì nói… hắn cũng đã làm xong rồi. Mấy người kia nói lần sau ghé thành phố A phải để hắn thết đãi, hắn cũng đồng ý rồi.
12:30, bầu không khí vào phần cao trào, tất cả mọi người uống mấy phiên, dồn dập xé mặt nạ xuống, lộ ra bản tính.
Mấy ông chủ lớn chém gió, ký mỗi hợp đồng hơn cả mười nghìn tỷ USD, từng phút tiến vào trong top 500 trên thế giới.
Đám phú nhị đại đua nhau khoe của, mua đồng hồ nổi tiếng như đi mua rau tại Đông Bắc, mua chất đầy cả xe.
Mà Hình Vân dưới sự xúc tác của men rượu, rốt cuộc thú tính phát tác.
Hắn nằm trên ghế sô pha nghịch điện thoại, cự tuyệt nói chuyện với bất kỳ ai, giống như một con chó chết.
Hắn lại nhớ đến Tiết Doanh Song.
Bây giờ Tiết Doanh Song có phải vẫn còn chưa ngủ hay không? Có phải cũng đang nhớ hắn hay không?
Tại sao Tiết Doanh Song phải thích hắn chứ?
Hắn nhìn video chó con trong di động, thầm nghĩ, Tiết Doanh Song không có được hắn, thế thì hắn tặng cho Tiết Doanh Song một chú chó nhỉ?
Một chú chó ngoan ngoãn, đáng yêu, cả đời sẽ yêu thương chủ nhân.
Nhưng lập tức hắn lại xua tan ý niệm trong đầu.
Chó? Nhà hắn sao có thể xuất hiện con chó khác được, rõ ràng… ( ~ con chó khác:v)
Đang nghĩ ngợi, tay hắn bị người ta đụng phải. Hắn nhướng mày, rút tay về trong nháy mắt.
Một phú nhị đại đã ngồi bên cạnh Hình Vân, lúc này một mỹ nữ xinh đẹp nóng bỏng lại chen vào giữa hắn cùng phú nhị đại, nên trong lúc vô tình mới đụng phải tay hắn.
Giọng điệu phú nhị đại kinh ngạc: “Sao em lại tới đây?”
Mỹ nữ hờn dỗi: “Anh nói xem, đã bao lâu anh chưa đến tìm em?”
Hình Vân di chuyển sang bên cạnh, phú nhị đại chú ý đến Hình Vân, nhếch miệng cười cười cùng Hình Vân: “Ngại quá, sugar baby đã lâu không gặp tôi, nhớ tôi rồi.”
Hình Vân liếc nhìn cô nàng kia, phú nhị đại lại khoe khoang nói: “Có phải rất quen mặt hay không? Hot girl mạng đang nổi đó. Nào, chào hỏi ông chủ Hình nào.”
Mỹ nữ õng ẹo cười một tiếng với Hình Vân: “Chào ông chủ Hình.”
Hình Vân không chút phản ứng, di chuyển sang phía bên cạnh, bất kể cô là ai, chớ lại gần ông, làm bẩn điện thoại ông đây đang lướt.
Mỹ nữ thấy hắn không để ý, cũng không nhiều lời, quay đầu liếc mắt đưa tình cùng phú nhị đại.
Mỹ nữ nói: “Em không đến thì anh sẽ không bao giờ tới tìm em nữa hay không? Ai đã thích ai rồi sao?”
“Không thấy đang bận sao.” Phú nhị đại nói, “Tôi thấy em thiếu tiền nên mới tới tìm tôi, sao nào, lại muốn mua thứ gì sao?”
Khoảng cách quá gần, cuộc đối thoại của hai người lọt vào tai Hình Vân không sót một chữ. Hình Vân vốn dĩ nghe muốn phiền, nhưng nghe thấy lời của phú nhị đại, lập tức vểnh tai lên.
Mấy sugar baby đều cần thứ gì? Điều này hắn nghĩ không ra, đúng lúc lần này coi như tài liệu tham khảo.
“Anh cho rằng em thực tế như vậy? Em là loại người thiếu tiền mới đến tìm anh sao!” Mỹ nữ giả vờ tức giận, phú nhị đại vội vàng dỗ dành “Anh sai rồi anh sai rồi”.
Tiếp đó mỹ nữ lại ngã lên trên người phú nhị đại, ngón tay lướt qua lướt lại như đánh đàn trên người gã, mập mờ nói, “Người ta nhớ anh không được sao?”
Phú nhị đại cười cười đầy tà mị: ” Tiểu yêu tinh nhà em, ngoan nào, về nhà trước chờ tôi.”
Nếu là bình thường, có lẽ Hình Vân đã trợn tròng trắng lên tận trời rồi.
Thế mà Hình Vân lúc này, hiểu rồi.
Hắn hiểu rồi, hắn lại hiểu rồi!
Đúng vậy! Hắn không thể cho Tiết Doanh Song trái tim của hắn, nhưng hắn có thể cho Tiết Doanh Song thể xác của hắn mà!
Thành phố A, Tiết Doanh Song dùi mài kinh sử bỗng nhiên hắt hơi một cái.
Cậu đứng dậy duỗi cái lưng mệt mỏi, mấy ngày nay không đi làm, gân cốt cũng cứng ngắc cả rồi.
Hình như nên vận động một chút…
*
Kết thúc tất cả hành trình, đã là chiều tối thứ sáu.
Ban đầu dự tính là thứ bảy về nhà, nhưng mà ngay cả bản thân Hình Vân cũng không biết tại sao, hắn vội vàng đặt một chuyến bay sớm nhất, vội vàng về nhà vào thứ sáu.
Lúc Hình Vân về nhà, trăng đã treo cao.
Hắn mở cửa ra, trong phòng yên tĩnh, một màu đen kịt, giống như vô số ngày mà hắn về nhà giữa đêm khuya.
Nhưng mà hoàn toàn khác biệt với những năm tháng đó chính là, trong khe cửa của một căn phòng lại lộ ra một chút ánh sáng, trở thành nguồn ánh sáng duy nhất trong đêm tối đen.
Cũng là chút ánh sáng này, khiến cho đêm nay khác biệt với tất cả.
Hình Vân mở cửa, Tiết Doanh Song ngồi trước bàn học kinh ngạc. Kinh ngạc vừa qua, Tiết Doanh Song thu lại biểu cảm, ánh mắt lại đầy ý cười.
“Anh đã về.” Tiết Doanh Song đứng lên nói.
Hình Vân ném đi hành lý trên tay, tiến lên ôm lấy Tiết Doanh Song.
*
Đêm đó, là lần đầu tiên mà Tiết Doanh Song tăng ca buổi tối.
….
~ Ruby: Vừa được nghỉ lễ 4 bữa thì trên báo đài lại rầm lên tình hình dịch bệnh Covid. Thật không muốn cho người ta đi đâu mà. Cả nhà ở nhà nghỉ ngơi, đọc truyện cho an toàn nè hen. Mà tự nhiên tui muốn luyện phim BL quá, cần lắm vài chiếc recommend đa quốc gia:3