Triệu Thừa Dư nghe vậy sửngsốt, qua vài giây mới phản ứng được, há miệng, cũng không biết muốn nói cái gì,Cố Hàm Ninh đã đứng thẳng, tiếp tục lên lầu.
“Đi thôi. Còn có hai tầng nữalà đến !”
Cố Hàm Ninh cảm thấy nghỉ ngơiđã đủ, dẫn đầu leo lên cầu thang.
Phía sau Triệu Thừa Dư nhìnbóng lưng nhỏ nhắn hết sức xinh đẹp của Cố Hàm ninh, mi nhất thời nhăn lại,trong lòng phiền não không thôi.
Vừa rồi, Cố Hàm Ninh nói là cóý gì? Là đáp ứng cùng mình cùng nhau chạy bộ? Hay là không có đáp ứng đây? Mìnhcó nên hỏi lại một tiếng nữa? Vẫn là thôi, so với bị cự tuyệt rõ ràng, còn khôngbằng đến lúc đó mình thức dậy sớm rời giường, chờ ở dưới ký túc xá, cho là ngẫnnhiên gặp đi, dù sao, hiện tại bọn họ cũng xem như bạn bè, không phảisao?
Cố Hàm Ninh ôm sách, miễncướng, miễn cưỡng leo xong bậc thang cuối cùng, mới nặng nề thở ra một hơi, thấyTriệu Thừa đi bên cạnh, trên người mang nặng so với mình hơn nhiều lắm, nhưngchỉ hơi hơi thở sâu mà thôi.
So sánh hai người, giống như làmình cầm sách nặng hơn.
Cố Hàm Ninh càng hạ quyết tâm,bốn năm đại học tuyệt đối không thể hoang phí, trừ đi học ra, tùy lúc kiếm tiền,càng cần rèn luyện thân thể!
Cố Hàm Ninh dẫn Triệu Thừa Dưđi tới cửa phòng 617, cửa phòng ngủ đang mở, bên trong chỉ có một mình Thôi HàMiêu, thấy hai người bọn họ đi vào, liền nói: “Mạn Mạn cùng Hân Hân đã đi ăncơm.”
Cố Hàm Ninh vừa nhìn, trên bànThôi Hà Miêu, đã có không ít đồ, liền quay đầu nhìn Triệu Thừa Dư sau khi đi vàocửa cúi đầu mắt không nhìn nơi nào nói: “Trước để trên bàn mình đi. Ừ, mình làgiường số ba.”
Cố Hàm Ninh chỉ vào giường ngủcủa mình dựa vào bên trong ban công nói.
Triệu Thừa Dư ngẩng đầu nhìnđánh giá giường số ba một chút, lại lập tức cúi đầu, nâng quyển sách trên tay,giống như có thể che giấu tim mình đập nhanh.
Vừa rồi nhìn sang, cái bàn củaCố Hàm Ninh rất sạch sẽ, sách mang đến đều đặt chỉnh tề trên giá sách, trên mặtbàn có một đèn bàn cùng một cốc trà màu xanh da trời.
Cố Hàm Ninh, giống như thậtthích màu xanh da trời, à, còn có màu xanh nhạt, màu vàng cũng giống như rấtthích, trước đây cậu đã thấy cô có vài bộ quần áo cùng khăn quàng cổ màu vàng,càng khiến cả người thêm xinh đẹp…
Triệu Thừa Dư đặt sách lên trênbàn Cố Hàm Ninh, lại để ba lô xuống, nhìn chằm chằm cốc trà trên bàn sách, nhấtthời có cảm giác mình tới khuê phòng của Cố Hàm Ninh…
Buổi tối mỗi ngày, Cố Hàm Ninhđều ngủ ở trên này đấy…
Thôi Hà Miêu kỳ quái nhìn TriệuThừa Dư đỏ mặt, hoải nghi có phải cậu ta rất nóng hay không?
Cố Hàm Ninh chia ra một nửasách cho Thôi Hà Miêu, lại tìm một túi to, đem sách Triệu Thừa Dư bỏ vào, sau đóđưa tới.
“Triệu Thừa Dư, hôm nay cám ơncậu.”
Triệu Thừa Dư đưa tay đón lấy,mở miệng muốn nói gì, nhưng vốn từ lại nghèo nàn.
Mỗi lần đối mặt với Cố HàmNinh, tế bào não của cậu giống như không đủ dùng, thường xuyên có loại cảm giácchân tay luống cuống…
“Cái đó. . .”
Triệu Thừa Dư mở miệng, cuốicùng vẫn khép lại, cậu thật tìm không ra, lý do có thể tiếp tục ở lại, vai hơirũ xuống, nhẹ giọng nói: “Không cần cám ơn.”
Thật sự không cần cám ơn, ngượclại là cậu nên nói tiếng cám ơn.
Chỉ có cậu tự mình biết, ngàyhôm qua, cùng hôm nay, cậu có thỏa mãn bao nhiêu…
Sau khi Triệu Thừa Dư xuống lầukhông lâu, Thịnh Mạn Mạn liền gọi điện thoại tới nói cô ấy ở dưới lầu, cầu xintiếp viện.
Cố Hàm Ninh cùng Thôi Hà Miêuđều sửa sang cũng ổn thỏa, đóng cửa lại, cũng đi nhanh xuốnglầu.
Đến dưới lầu ký túc xá, ThịnhMạn Mạn nói cám ơn với một vị học trưởng, thấy Cố Hàm Ninh cùng Thôi Hà Miêu,vội vàng cười phất phất tay.
“Nơi này!”
“Không phải cậu đi cùng Hân Hânsao? Thế nào chỉ có một mình cậu?” Thôi Hà Miêu nhìn Thịnh Mạn Mạn một mình lẻloi nghi ngờ nói.
“Hắc, đừng nói nữa, lúc mua bữasáng Hân Hân gặp được bạn cấp ba của cậu ấy, người ta mời cô ấy ăn cơm, mìnhngại ngùng, hơn nữa cũng đã mua bánh bao, dứt khoát một mình đi kiểm tra sứckhỏe và lấy sách, có thể lát nữa cậu ấy mới đi.”
“Vậy thì mau đi lên, ba ngườichúng ta mỗi người cầm một ít.” Thôi Hà Miêu cũng không hỏi kỹ, nói xong liềncầm một vài quyển sách.
Cố Hàm Ninh cũng ôm vài một vàiquyển, Thịnh Mạn Mạn ôm chỗ dư còn lại, ba người đang muốn lên tầng, ngoài cửatruyền đến giọng nói vui mừng.
“Cố Hàm Ninh?!”
Cố Hàm Ninh nhăn màylại.
Không cần quay đầu lại, cô cũngbiết, đây là giọng của người nào.