Thật là mềm, cảm xúc thật là tốt.
Ngón tay Diệp Đình Thu giật giật, gò má trắng nõn của cô bị hắn nhéo đến ửng đỏ, trong mắt là hình ảnh cô gái ngây thơ đang mê mang, chậm rãi tuôn ra hai giọt nước mắt.
Thật đáng yêu….Tiểu yêu tinh gạt người, đứa con gái của tiện nhân phá hư gia đình người khác này sao lại hợp ý hắn đến như vậy chứ?
Tính đi tính lại, hắn không muốn nghĩ tiếp nữa, muốn làm cái gì thì cứ làm cái đó, hắn không cần thiết phải khắc chế, không cần thiết phải chịu đựng, không phải sao?
Đôi mắt của Diệp Đình Thu đã đỏ hoàn toàn, hắn nhắm mắt lại, một mùi hương thanh ngọt từ chóp mũi truyền đến đầu quả tim.
Một tiếng ho nhẹ không kìm được vang lên trong buồng quay, khoảng cách giữa hai người đã triệt để biến mất, Bạch Tiên Tiên loại bỏ sự sợ hãi trong cổ họng, giọng run rẩy nói: ”Anh…..”
Anh.
Nhắm mắt lại là thiên đường, mở mắt ra là địa ngục.
Diệp Đình Thu, mày đang làm cái gì vậy?
Tiếng gầm gừ của cha Diệp như sát ở bên tai, tiếng thở dài thất vọng của mẹ Diệp giống như vượt qua thời gian mà đến.
Sợi tóc vàng nhạt của Diệp Đình Thu dần dần trở nên ảm đạm, đột nhiên hắn đẩy Bạch Tiên Tiên ra, lui về chỗ ngồi của mình, cật lực siết chặt nắm tay.
Hắn để tay lên ngực tự hỏi: ”Diệp Đình Thu, mày rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Mày có thể đối xử không tốt với em ấy, có thể tính kế em ấy, giam cầm hay tra tấn em ấy, thậm chí là có thể giết chết em ấy, nhưng mày và em ấy là anh em cùng cha khác mẹ…”
Từ khi nào mà hắn lại sa đọa đến mức mất hết đạo đức như vậy?
Khi nào mà mày lại quên mất mẹ mày bị tiện nhân kia bức chết!
Ánh mắt Diệp Đình Thu trở nên tàn nhẫn, hắn nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vừa sung sướng lại vừa thống khổ.
Bả vai của Bạch Tiên Tiên bị đẩy ra đập vào cửa kính, cô đau đến mức kêu lên một tiếng, ngay sau đó, cô nghe được một tiếng thở dốc nặng nề vang lên ở cách đó không xa, ý cười trong lòng dần dần biến mất, cô yên lặng nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài xem có còn pháo hoa chưa bắn không.
Bạch Tiên Tiên: ”Tiểu Ngân, bỗng nhiên ta cảm thấy đây không phải là một nhiệm vụ.”
Đột nhiên giọng điệu của yêu phi nương nương trở nên ưu thương, làm Ngân Hà có chút không thích ứng được.
Ngay lúc chân tay của Ngân Hà có chút luống cuống muốn an ủi cô, chỉ thấy Bạch Tiên Tiên yêu quý sờ sờ gương mặt xinh đẹp, giống như vuốt ve lần cuối cùng, cô buồn bã nói: ” Đây rõ ràng là một vụ cá cược sinh tử, hắn yêu ta thì ta sống, hắn không yêu ta thì ta chết. Nhưng mắt của ta đã bị hắn nhéo đến biến dạng rồi, tại sao hắn vẫn không yêu ta?”
”Chỉ còn một bước cuối nữa thôi, thế nhưng hắn lại lùi bước, ta cũng phục hắn luôn. Hắn là Liễu Hạ Huệ* đấy à?”
*Liễu Hạ Huệ là một người sống ở nước Lỗ vào thời Xuân Thu. Ông là người có tài an bang lại đủ đạo đức của một chính nhân quân tử. Vào một đêm đông giá rét, có một người phụ nữ vô gia cư đến nhà ông xin tạm trú. Liễu Hạ Huệ sợ cô gái này có thể sẽ chết vì lạnh, vì vậy ông đã để cho cô vào nhà. Hơn nữa, do sức khỏe của cô gái không tốt, nên ông đã để cô ngồi trên đùi và quấn áo mình quanh người cô, áp cơ thể của cô vào mình để cô gái đỡ lạnh. Họ ngồi như vậy suốt đêm nhưng ông không hề làm điều gì không đứng đắn với cô.
——-
Thập Bát Sơn Yêu.