Hàn Nghệ vui không ngậm nổi miệng, gật đầu nói: “Được được.”
Lúc này phía sau bỗng nhiên có một vị tuấn tú mặc áo dài đi ra, nói: “Ta trả một trăm văn tiền.”
“Được được.”
Đạo diễn dường như chỉ cho Hàn Nghệ nói duy nhất một lời thoại.
“Ta trả một trăm mười văn tiền.”
“Ta trả một trăm ba mươi văn tiền.”
Cạnh tranh lập tức trở nên kịch liệt, tất cả mọi người đều nhiệt tình.
Mẹ nó, sảng khoái chút được không, mỗi lần thêm mười văn, rất không hăng hái mà, dứt khoát mỗi lần tăng một trăm văn đi! Nồi thịt chó này của ta sắp cạn rồi, Hàn Nghệ vô cùng sốt ruột.
“Ta trả hai trăm văn tiền.”
Lão già áo gấm coi như là liều mạng, bây giờ không phải là vấn đề ăn thịt chó, mà là vấn đề tranh giành.
Mọi người nhìn xung quanh, không ai lên tiếng tiếp.
Lão già áo gấm ngạo nghễ nhìn mọi người, dường như muốn nói, muốn tranh giành với ta? Thật sự là không biết lượng sức mình.
Con mẹ nó chứ, không bải là nửa nồi thịt chó thôi sao, có gì mà kiêu ngạo như vậy. Hàn Nghệ nhìn vẻ mặt của lão già này, cảm thấy muốn cười.
Nhưng lúc này, ánh bạc chợt lóe.
Trong mắt Hàn Nghệ lập tức sáng ngời, thấy một người mặc trang phục kì lạ thả một thỏi bạc vụn đến trước mặt Hàn Nghệ.
Hàn Nghệ giơ tay bắt lấy.
Người nọ khẽ bóp thỏi bạc trong tay, chỉ nồi đất, dùng tiếng Hán sứt sẹo nói: “Chó…thịt chó.”
Xem cách ăn mặc thấy người này rất giống người Nhật Bản, ai da, hóa ra là bạn bè quốc tế nha, khó trách ra tay hào phóng như vậy, ta thích! Hàn Nghệ không kìm được nói: “Ok! Ồ không — được được!” Điều này vượt quá dự tính của hắn, trước đây hắn chỉ tính bán nhiều nhất là một hai trăm văn tiền, khi người này chưa xuất hiện, hắn cũng tính bán, thật không ngờ gặp được người nước ngoài, quả là vật cực tất phản, trước đây xui xẻo như vậy, hắn cũng nên đổi vận rồi.
Lúc này không có tên gọi là Nhật Bản, hơi phân nửa đều gọi là người Phù Tang, chẳng qua là Hàn Nghệ quen gọi là Nhật Bản thôi, bởi vì nước Phù Tang đồng ít, thậm chí có thể nói là không có đồng, nhưng bọn họ có vàng bạc, hơn nữa triều Đường thời kì đầu, đặc biệt là trước loạn An Sử, rất nhiều người đến triều Đường mua hàng hóa về đều mang theo số lượng lớn bạc, người Phù Tang rất có tiền, đặc biệt là người Phù Tang vừa mới đến, không đổi được tiền đồng, nên khi chi trả chính là bạc, hơn nữa bọn họ cũng thích ăn thịt, lười trả giá với các ngươi, trực tiếp giải quyết dứt khoát.
Thỏi bạc này chừng một lượng, cũng chính là một xâu tiền, tuy rằng bạc thời Đường không quá lưu thông, thậm chí có thể nói căn bản là không lưu thông, nhưng trong một số vụ mua bán, ví dụ như mua ngựa, mua tơ lụa số lượng lớn, đặc biệt là khi thương nhân ngoại quốc đến Trung Nguyên mua hàng hóa, bởi vì tiền đồng quá nặng, không thuận tiện, thì lúc này cần đến vàng bạc.
Hàn Nghệ rất kích động! Ra giá! Mọi người mau ra giá đi! Ra oai Đại Đường ta đi, chớ để người ngoại quốc đè bẹp.
Những người này mà tiếp tục kêu thì thành thằng ngốc rồi.
Một xâu tiền mua một nồi thịt chó, đây đã là quá nhiều rồi, đã vượt qua phạm vi chịu đựng của một số người.
Xem ra không có kịch hay xem rồi. Hàn Nghệ vô cùng tiếc nuối, nhưng ngoại trừ tiếc nuối ra cũng vô cùng hưng phấn. Sau khi nhận được bạc của người Phù Tang, lập tức cắn vào bạc, sau khi xác nhận là thật, lập tức cười không ngậm nổi miệng.
Người Phù Tang này cũng không khách khí, lập tức gọi hai người bạn đến, cầm mấy cái chén lớn, múc hơn phân nửa.
Hàn Nghệ cũng không lên tiếng, người ta đã trả một xâu tiền, đương nhiên phải ưu đãi, cho dù bọn hắn lấy toàn bộ, ta cũng không nói gì.
Không có trò hay để xem rồi!
Rất nhiều người rời khỏi, đỡ phải nhìn rồi thèm ăn.
Duy chỉ có lão già mặc áo gấm vẫn còn đứng ở đó, nhìn ra được ông ta vô cùng thích thịt chó của Hàn Nghệ, có lẽ chưa từng ăn món thịt chó hầm củ cải này. Cười ha hả nói: “Vị tiểu ca này, nếu không ta trả một trăm văn tiền, mua chỗ thịt chó còn dư lại này của ngươi.”
Người Phù Tang kia cũng lấy đi khoảng tám chín cân thịt chó, nơi này chỉ còn thừa lại khoảng ba bốn cân, hơn nữa phần nhiều là củ cải trắng trắng, nhìn ra vô cùng khả quan.
Hàn Nghệ lắc đầu nói: “Không được, chúng ta còn chưa ăn trưa.”
Lão già áo gấm cắn răng nói: “Một trăm bốn mươi văn, thế nào?”
Hàn Nghệ ngẩng đầu nhìn lão già áo gấm, nói: “Lão gia gia, ông thực sự rất muốn ăn sao?”
Lão già áo gấm gật đầu, nước miếng sắp chảy ra, ngươi hỏi vô nghĩa à, ta nếu không muốn ăn thì sao lại ra giá cao như vậy.
“Nếu đã như vậy.”
Hàn Nghệ liếc nhìn Tiểu Dã, nói: “Ngươi có đói bụng không?”
Tiểu Dã gật đầu.
Lão già áo gấm lập tức sai người lấy vài cái bánh nướng ra, cười nói: “Vậy ta đưa bánh này cho các ngươi.”
Hàn Nghệ do dự một lúc, trao đổi ánh mắt với Tiểu Dã một lát, mới không tình nguyện thở dài: “Vậy được rồi, thịt này bán cho ông, nhưng ta không làm khó ông nữa, nồi này và chén đũa này đều tặng hết cho ông.”
Lão già áo gấm nghe lời này cảm thấy kì quái, có cảm giác bị mắc mưu, thế này mà gọi là không làm khó ta à?
Bán một con chó được nhiều tiền như vậy, lại còn là một cái nồi mục nát, hai ba văn tiền ta đã cho là nhiều rồi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mỹ vị sao có thể dùng tiền vàng để đong đếm? Đặc biệt ở nơi núi rừng hoang vắng, nếu như ở sa mạc, một chén nước cũng có thể bán được một ngàn lượng hoàng kim