Lý Kiến Hằng đẩy cô nàng đang hầu hạ ra, khép quạt nói: “Sắp Đoan Ngọ rồi, hoàng thượng sẽ đi Tây Uyển* xem đua thuyền rồng. Lúc đó thể nào Phan Như Quý cũng cùng đi, lão mà đi, Tiểu Phúc Tử cũng phải đi. Đợi đến lúc ngự mã giám* đua ngựa, chúng ta liền dụ hắn ra, đánh chết hắn!”
*Vườn ngự uyển
*tên loại quan
Tiêu Trì Dã như đã ngủ rồi. Lý Kiến Hằng thấy hắn không lên tiếng liền nói: “Sách An, ngươi nghe không đấy?”
“Không đánh chết được.” Tiêu Trì Dã nhắm hai mắt nói, “Nếu Phan Như Quý vì việc này mà hận ngươi, có khi sau lại phiền phức.”
Lý Kiến Hằng phẫn nộ nói: “Vậy đánh một trận cũng được mà? Không xả cơn giận này, cả cơm ta cũng không nuốt nổi. Nói đi gần đây ngươi thế nào? Trông tinh thần không tốt suốt, buổi tối làm gì vậy, lần trước ta tặng mấy nàng trẻ trung sao ngươi lại đuổi đi rồi!”
Tiêu Trì Dã không còn lên tiếng nữa, phất tay một cái, ra hiệu mình biết rồi. Trên ngón tay cái không còn nhẫn xương, dấu răng ở hổ khẩu đã kết thành vết sẹo. Sau đó Lý Kiến Hằng còn lải nhải mấy chuyện khác, hắn một mực ngoảnh mặt làm ngơ.
* * *
Sau mấy ngày là tết Đoan Ngọ, Hàm Đức đế đã lâu không thượng triều ôm thân bệnh rời giá tới Tây Uyển. Người hầu trong cung đi theo giá đều mặc y phục dệt. Kỷ Lôi cùng thống soái tám đại doanh là Hề Cố An hộ giá, Cấm quân rảnh rỗi nên cũng truyền cả Tiêu Trì Dã đi.
Lúc Tiêu Trì Dã đến thì người đã đủ, Hàm Đức đế cấy xong liễu* rồi, đang chờ ngự mã giám đua ngựa bắt đầu. Quang lộc tự đi theo đã bày rượu kê cùng điểm tâm, Lý Kiến Hằng đợi ở chỗ ngồi của thân vương, vẫy tay với Tiêu Trì Dã.
*phong tục để ghi nhớ ơn thần nông đã dạy dân làm ruộng
Tiêu Trì Dã ném roi ngựa cho Thần Dương phía sau, cởi giáp tay xong mới đi vào chỗ ngồi.
Hôm nay Lý Kiến Hằng vẫn cầm quạt tre kia, nói: “Sao giờ ngươi mới đến hả, sốt ruột chết ta!”
Tiêu Trì Dã nói: “Suốt ngày sốt ruột, có bị sao không đấy?”
Lý Kiến Hằng quạt gió, nói: “Nói quen mồm rồi! Ầy, thấy không? Tiểu Phúc Tử đang hầu hạ ở kia đấy.”
Tiêu Trì Dã liếc mắt nhìn, thấy Tiểu Phúc Tử đang vui vẻ ra mặt bám dính bên tai Phan Như Quý nói chuyện. Hắn nói: “Đợi lát nữa đừng đừng có xông lên, sai người đánh một trận là được rồi.”
Sau nửa canh giờ, Tiểu Phúc Tử đứng trên hố xí đang chuẩn bị đi tiểu, bỗng dưng trước mắt tối sầm, bị người dùng bao tải trùm kín lên.
“Á!” Tiểu Phúc Tử hô hoán the thé, lại bị đấm một quyền cho hôn mê.
Lý Kiến Hằng nhìn thấy bao tải, không nói hai lời, đầu tiên túm áo choàng lên, giơ chân xong đạp. Tiểu Phúc Tử trong bao tải bị bịt miệng, đau đến nỗi rên la lăn lộn trên đất.
Cuộc đua ngựa phía trước đang đoạn cao trào nên ai cũng không nghe tiếng động bên đây.
Tiểu Phúc Tử bị đánh gần nửa canh giờ, Lý Kiến Hằng vẫn chưa thấy hả giận nhưng bị Thần Dương cản lại. Thần Dương nháy mắt với thị vệ vương phủ phía sau, bọn thị vệ nhanh chóng khiêng bao tải chạy đi.
“Điện hạ,” Thần Dương nói, “đánh nữa sẽ chết mất, lần sau đi.”
Lý Kiến Hằng kéo áo choàng cho ngay ngắn lại, nhìn hắn nói: “Vứt người đi đâu?”
“Tổng đốc dặn dò rồi, vứt bên rừng bên hồ. Đợi lát khai yến, nội hoạn hầu hạ đều đi qua từ nơi đó, hắn sẽ có thể được cởi trói.”
Lý Kiến Hằng lại quay về phía Tiểu Phúc Tử vừa mới lăn qua, hắn hừ một tiếng, trở về chỗ ngồi.
* * *
Lúc khai yến Lý Kiến Hằng cũng quên luôn người, Tiêu Trì Dã để ý nhìn Phan Như Quý bên kia, nhưng không nhìn thấy Tiểu Phúc Tử.
Lý Kiến Hằng dùng đũa chọn đồ ăn, nói: “Chắc chắn là cảm thấy mất mặt nên chạy về thay y phục rồi. Nội hoạn hầu ngự tiền bọn chúng sợ nhất là trên người không sạch sẽ, khiến các chủ tử ghét bỏ. Mấy ngày nữa đi thôn trang của ta chơi không? Cũng cho ngươi gặp tiểu nương tử kia luôn.”
Tiêu Trì Dã uống trà nguội, nói: “Ta bận mà.”
Lý Kiến Hằng cười khà khà, nói: “Còn vờ vịt với cả ta à? Ngươi mà bận, Cấm quân sắp giải tán rồi, cái chức rảnh này có gì để bận.”
“Bận uống rượu.” Tiêu Trì Dã cũng cười, mắt nhìn chăm chú trà trong tay, trông mặt nghiêng có mấy phần không đứng đắn, “Vào thu cái là đô sát rồi, phải mời người ta uống rượu mới bảo vệ được cái chức rảnh này.”
“Làm người ấy mà,” Lý Kiến Hằng chấm đũa, nói, “chính là có cơm ngon áo đẹp, ăn no chờ chết. Bọn hắn nói cái gì mà phe đảng cái gì mà ngoại thích, đấu đá chết đi sống lại, có mệt không? Đó thì có gì hay ho.”
“Đúng rồi.” Tiêu Trì Dã càng cười càng hư, “Thế không phải là tự làm mình bức bối sao? Chơi đùa là sướng nhất.”
Lý Kiến Hằng nhìn ánh mắt của hắn, cũng cười, nói: “Đô sát có gì đâu, ai dám cách chức của huynh đệ ta? Ngươi là được hoàng thượng đích thân phong, chúng ta là phụng chỉ không phải tự ý. Như này đi, tranh thủ trước thu, ta mở tiệc ngắm hoa trong phủ, còn ngươi thì mời người tới.”
“Không vội.” Tiêu Trì Dã đánh giá Tây Uyển nói, từ góc hiên trùng điệp nhấp nhô nhìn thấy bảo điện chùa Chiêu Tội. Hắn nhíu mày, nói, “Thì ta ở đây gần chùa Chiêu Tội.”
“Còn ghi nhớ à.” Lý Kiến Hằng nói, “Nhẫn kia đã mất lâu như vậy rồi.”
Tiêu Trì Dã cọ cọ ngón tay cái theo thói quen.
“Dư nghiệt Thẩm thị kia cũng bị giam năm năm rồi, còn chẳng nghe động tĩnh gì. Rốt cuộc hắn chết hay điên rồi, hoàng thượng cũng chẳng hỏi tới.” Lý Kiến Hằng nói, “Nếu ta mà bị nhốt trong đó, đừng nói năm năm, nửa tháng thôi ta cũng đủ phát điên.”
Hổ khẩu Tiêu Trì Dã đau, hắn không muốn nhắc đến người này.
(Hổ khẩu: eo bàn tay, đoạn giữa ngón trỏ và ngón cái)
Đúng lúc bên hồ nổi tiếng trống, Lý Kiến Hằng ném đôi đũa đi, đứng dậy thúc giục: “Đi đi đi! Đua thuyền rồng đấy, đảm bảo bọn họ sẽ cược tiền!”
Tiêu Trì Dã đang muốn đứng lên, lại thấy Kỷ Lôi bước nhanh xuyên qua đám người, nghiêng người nói với Phan Như Quý gì đó. Phan Như Quý đột nhiên quay đầu, vẻn vẹn nháy mắt đập mạnh lên bàn một cái.
Tiêu Trì Dã lập tức nhìn về Thần Dương phía sau.
Thần Dương sững sờ, nói: “Tổng…”
“Hoàng thượng!” Kỷ Lôi đã quỳ gối trước ngự tiền, cao giọng nói, “E là không đua thuyền rồng được rồi. Vừa nãy vi thần dẫn Cẩm y vệ tuần tra, cuối cùng vớt được Tiểu Phúc Tử làm việc tại đại nội ra khỏi nước!”
Hàm Đức đế ho dữ dội, Phan Như Quý tiến lên xoa lưng cho Hàm Đức đế. Hàm Đức đế hơi hoãn bớt mới hỏi: “Hắn ở trong nước làm gì?”
Kỷ Lôi ngẩng đầu, cũng không biết là nhìn Hàm Đức đế hay là nhìn thái hậu, trầm giọng nói: “Người đã chết chìm rồi.”
Kẻ hầu người hạ trong cung đang ngồi đều hoảng loạn một trận, lấy khăn lụa che miệng lại.
Lý Kiến Hằng bỗng đụng đổ cốc trà trên bàn, hắn kinh hồn đứng dậy, nhìn về phía Tiêu Trì Dã: “Ta chỉ nói thôi mà…”
Tác giả có lời muốn nói: Tuyến thời gian bắt đầu từ năm Hàm Đức thứ ba, đến chương này mở đầu là năm Hàm Đức thứ tám, vừa vặn năm năm.